CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm. Vậy mà 14 năm sau, vợ tôi bất ngờ báo có thai. Tôi không hỏi một câu nào, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Đến ngày cầm kết quả xét nghiệm ADN trên tay, cả người tôi như chết sững…
Tôi tên là Phạm Minh Khang, 41 tuổi, hiện làm kỹ thuật viên bảo trì cho một công ty cơ điện ở Bình Dương. Cuộc sống của tôi trước giờ chẳng có gì đặc biệt. Tôi đi làm từ sáng đến tối, cuối tháng nhận lương, trả tiền nhà, tiền điện nước rồi dành dụm chút ít cho những lúc đau ốm.
Cách đây 14 năm, tôi và vợ là Lê Hoài An từng trải qua một quãng thời gian rất khó khăn. Khi ấy, công việc của tôi bấp bênh, còn An vừa nghỉ việc ở một cửa hàng quần áo để ở nhà bán đồ ăn sáng. Chúng tôi đã có một cô con gái nhỏ, tiền bạc lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi từng chứng kiến vài người bạn vì sinh thêm con mà cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. Người thì phải bán nhà, người thì nợ nần, vợ chồng ngày nào cũng cãi nhau vì tiền.
Một buổi tối, tôi nói với An:
“Hay là mình chỉ nuôi một đứa thôi. Ít nhất còn lo cho con tử tế.”
An im lặng rất lâu rồi gật đầu.
Vài tuần sau, tôi đến một bệnh viện tư ở Thủ Đức để làm thủ thuật thắt ống dẫn tinh. Bác sĩ giải thích khá kỹ rằng đây là phương pháp tránh thai lâu dài và tôi cần tái khám, kiểm tra theo hướng dẫn sau thủ thuật.
Tôi làm mọi thứ theo chỉ định. Sau đó, tôi cất giấy tờ liên quan vào một chiếc hộp sắt trong tủ quần áo. Với tôi, chuyện sinh con coi như đã khép lại.
14 năm trôi qua.
Con gái tôi lớn lên, học đại học. An cũng mở được một quầy bánh nhỏ gần chợ. Hai vợ chồng tuy không giàu nhưng cuộc sống tương đối ổn định. Chúng tôi hiếm khi cãi nhau, càng không có những chuyện khiến tôi phải nghi ngờ vợ.
Có đôi lần An nhìn những gia đình có con nhỏ rồi nói:
“Giá mà ngày trước mình có thêm một đứa…”
Tôi chỉ cười:
“Thôi, giờ con lớn rồi. Mình lo cho nó trước.”
An không nói thêm.
Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là một chút tiếc nuối của phụ nữ khi nhìn thấy những đứa trẻ đáng yêu.
Cho đến một buổi tối cuối tháng, khi tôi vừa đi công trình về, An đặt trước mặt tôi một chiếc que thử thai.
Hai vạch.
Tôi nhìn nó rất lâu mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
An ngồi đối diện, hai tay đan chặt vào nhau.
“Em có thai rồi.”
Tôi không đáp.
Trong đầu tôi chỉ hiện lên một thứ: chiếc hộp sắt trong tủ.
Tôi đứng dậy, mở tủ, lấy toàn bộ giấy tờ cũ ra. Tờ giấy xác nhận thủ thuật năm nào vẫn còn đó. Tôi nhìn chữ ký của bác sĩ, nhìn ngày tháng rồi lại nhìn sang An.
Có hàng trăm câu hỏi chạy qua đầu.
Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói:
“Ừ… anh biết rồi.”
Từ ngày ấy, tôi bắt đầu sống như một người đang đóng hai vai trong cùng một căn nhà.
Ban ngày, tôi vẫn đưa An đi khám thai. Tôi mua thuốc, mua sữa, chở cô ấy đi siêu âm. Khi hàng xóm chúc mừng, tôi vẫn cười.
Có người còn trêu:
“Tuổi này còn có con nhỏ, chắc nhà anh vui lắm.”
Tôi chỉ đáp:
“Đúng là bất ngờ thật.”
Nhưng ban đêm, khi An ngủ say, tôi thường nằm quay mặt vào tường.
Tôi tự hỏi đứa trẻ ấy là con của ai.
Có phải An đã có người khác?
Nếu có, chuyện đó bắt đầu từ khi nào?
Hay thủ thuật năm xưa của tôi thực sự đã thất bại?
Tôi không muốn nghĩ xấu cho vợ, nhưng càng cố gạt bỏ nghi ngờ, nó lại càng lớn lên.
Tôi quyết định không hỏi An.
Tôi sợ nếu mình hỏi, mọi thứ sẽ vỡ vụn trước khi có bằng chứng.
Vì thế, tôi chọn im lặng.
Suốt những tháng thai kỳ, tôi cố gắng cư xử bình thường nhất có thể.
Đến ngày An nhập viện sinh con, tôi vẫn có mặt từ rất sớm.
Đứa bé chào đời vào gần trưa.
Một bé trai.
Khi y tá bế con ra, thằng bé đỏ hồng, nắm tay bé xíu, tiếng khóc vang lên trong hành lang bệnh viện.
An nhìn tôi qua lớp cửa kính, nước mắt chảy dài.
Cô ấy mấp máy môi:
“Con mình đó…”
Tôi nhìn đứa trẻ rồi gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng ấy thôi, nhưng tôi phải cố lắm mới nói ra được.
Tôi không biết mình đang gật đầu với An hay với chính bản thân mình.
Một tuần sau, tôi nhận được phong bì kết quả xét nghiệm ADN.
Tôi ngồi một mình trong chiếc xe đậu phía sau bệnh viện.
Bàn tay tôi run lên khi xé phong bì.
Mắt tôi lướt qua từng dòng.
Rồi dừng lại ở phần kết luận.
Tôi đọc một lần.
Không hiểu.
Đọc lần thứ hai.
Vẫn không tin.
Tôi phải đọc đến lần thứ ba mới hiểu điều mà mình đang nhìn thấy.
Kết quả: người được xét nghiệm có quan hệ huyết thống cha – con với tôi.
Tôi chết lặng.
Không phải vì đứa bé không phải con tôi.
Mà bởi vì… nó thực sự là con tôi.
Tôi ngồi bất động gần mười phút.
Tất cả những nghi ngờ, những đêm mất ngủ, những lần tôi âm thầm quan sát vợ… bỗng trở thành một trò đùa cay đắng.
Tôi gọi ngay cho bác sĩ từng thực hiện thủ thuật năm xưa.
Ông nghe tôi kể xong thì yêu cầu tôi đến kiểm tra lại.
Kết quả khiến tôi càng bất ngờ hơn.
Thủ thuật năm đó không hoàn toàn thành công. Theo thời gian, một trường hợp tái thông tự nhiên rất hiếm có thể xảy ra. Bác sĩ cũng nói rằng lẽ ra tôi phải làm xét nghiệm tinh dịch định kỳ sau thủ thuật, nhưng năm ấy tôi đã chủ quan và không quay lại kiểm tra.
Tôi cầm tập hồ sơ mà lòng rối bời.
Hóa ra suốt 14 năm, tôi đã sống với một niềm tin mà chính mình chưa bao giờ kiểm chứng lại.
Nhưng còn An?
Tôi vẫn phải hỏi cô ấy.
Tối hôm đó, khi con trai đã ngủ, tôi đặt kết quả ADN lên bàn.
An nhìn tờ giấy rồi nhìn tôi.
“Anh biết rồi?”
Tôi gật đầu.
“Anh biết.”
Cô ấy bật khóc.
Tôi tưởng đó sẽ là khoảnh khắc cô ấy giải thích về một người đàn ông khác.
Nhưng An chỉ nói:
“Em cũng từng nghĩ đứa bé không thể là con anh.”
Tôi sững người.
An kể rằng sau khi phát hiện mang thai, cô ấy cũng hoang mang. Cô nhớ rất rõ chuyện tôi từng thắt ống dẫn tinh. Cô đã nghĩ có thể mình đã mang thai ngoài ý muốn do một sự cố nào đó, nhưng không dám nói với tôi vì sợ tôi nghi ngờ mình.
Cô đã sống trong sợ hãi suốt thai kỳ.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
14 năm chung sống, vậy mà chỉ vì một tờ giấy cũ và sự chủ quan của tôi, tôi đã âm thầm dựng lên trong đầu cả một câu chuyện phản bội.
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao em không nói với anh những nghi ngờ đó?”
An lau nước mắt.
“Vì em sợ mất anh.”
Tôi cúi đầu.
Một câu nói đơn giản nhưng khiến tôi đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Tôi từng nghĩ mình im lặng là để giữ gìn gia đình.
Nhưng giờ tôi mới hiểu, đôi khi im lặng quá lâu lại khiến người ta tự tạo ra những câu chuyện đáng sợ nhất trong đầu mình.
Tôi mở cửa phòng, bước vào nhìn con trai đang ngủ.
Thằng bé nằm co ro, bàn tay nhỏ nắm lấy góc chăn.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên má con.
Nó cựa mình rồi nắm lấy ngón tay tôi.
Khoảnh khắc ấy, tất cả những nghi ngờ trong tôi hoàn toàn biến mất.
Tôi bật cười, nhưng mắt lại cay.
Tôi nói rất khẽ:
“Ba xin lỗi.”
An đứng phía sau, khóc.
Tôi quay lại ôm lấy cô ấy.
Không ai nói thêm gì.
Chúng tôi đều hiểu rằng cuộc hôn nhân này vừa đi qua một cánh cửa rất nguy hiểm.
Sau chuyện đó, tôi đưa An và các con về quê vài ngày. Tôi muốn cả nhà tạm rời khỏi những áp lực thường ngày. Chúng tôi ngồi trước hiên nhà cũ của bố mẹ tôi, kể lại những chuyện đã qua.
Tôi cũng quyết định đi kiểm tra sức khỏe và làm lại toàn bộ các xét nghiệm cần thiết.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra có những chuyện tưởng rằng đã chắc chắn nhưng thực ra vẫn cần được kiểm chứng.
Một tháng sau, tôi treo tờ kết quả ADN vào một chiếc hộp nhỏ cùng với giấy tờ năm xưa.
Không phải để nhớ về sự nghi ngờ.
Mà để nhắc mình rằng, trong một gia đình, niềm tin không thể chỉ dựa vào những điều ta cho là chắc chắn.
Con trai tôi lớn dần từng ngày.
Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, tôi đều cúi xuống hôn lên trán con.
An thường đứng trong bếp nhìn theo rồi cười:
“Anh chiều con quá rồi đấy.”
Tôi đáp:
“14 năm mới có thêm một đứa, không chiều sao được?”
Cô ấy bật cười.
Còn tôi cũng cười theo.
Ngày trước, tôi từng thắt ống dẫn tinh vì sợ nghèo, sợ trách nhiệm, sợ cuộc sống thêm một đứa trẻ sẽ trở nên chật vật.
Nhưng đến cuối cùng, điều khiến tôi suýt đánh mất gia đình lại không phải một đứa trẻ.
Mà là sự nghi ngờ của chính tôi.
Tôi hiểu rằng cuộc đời đôi khi có những cánh cửa tưởng đã đóng kín, nhưng vẫn có thể mở ra theo cách không ai ngờ tới.
Và đứa con trai đến sau 14 năm ấy không phải là một sai lầm.
Nó là món quà bất ngờ nhất mà cuộc đời dành cho gia đình tôi.
Từ ngày đó, tôi không còn gọi nó là “đứa trẻ đến muộn”.
Tôi gọi con là cơ hội thứ hai của một người cha.