Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ngã Bệ-nh và mất đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m liệ;/m người nhà mới tá h;/ỏa phát hiện ra thứ đứng tim trên ngón út của cậu con trai…

Không thể tin nổi, trên ngón út bàn tay phải của Tân… là một vệt chỉ đen mảnh như sợi tóc, quấn đúng ba vòng quanh đốt ngón tay thứ nhất. Vệt đen ấy không phải là mực, cũng chẳng phải vết bẩn, mà nó chìm sâu dưới da, rỉ ra một chất dịch màu đen xám, bốc lên mùi hăng hăng xộc thẳng vào mũi như mùi vôi nồng pha lẫn mùi tà khí của đất ẩm lâu ngày.
Ông thầy trong họ — ông cụ Tám, người đã ngoài bảy mươi, nổi tiếng là thuộc làu từng tích đất, từng ngôi mộ cổ trong vùng — sững người. Bàn tay ông run run đưa lên, chạm nhẹ vào ngón út của Tân rồi lập tức giật phắt lại như vừa đụng phải hòn than hồng.
“Trời ơi… Vết chỉ quỷ!” — Ông Tám thì thào, giọng lạc đi giữa cái lạnh sương muối của buổi sáng sớm. “Đây không phải bệnh! Không phải trùng tang thường! Đây là yếm… có kẻ đã đào đến móng nhà bà rồi!”
Bà Lựu nghe xong thì ngã gục xuống bên linh cẩu của đứa con út, hai tay bới tung mái tóc xơ xác, gào lên những tiếng xé lòng. Trong vòng mười lăm ngày ngắn ngủi, ba đứa con trai cao lớn, khỏe mạnh như cây lim cây sến của bà — thằng Cường 26 tuổi, thằng Nam 22 tuổi, và giờ là thằng Tân 19 tuổi — lần lượt ra đi. Đứa nào cũng đi đúng 5 giờ sáng, đứa nào cũng nhắm mắt lịm đi sau một cơn rét run sống lưng.
Người trong làng Thọ Vực xô lại nhìn, ai nấy mặt cắt không còn một giọt máu. Những lời xì xầm bàn tán bắt đầu nổi lên như sóng gợn. Làng Thọ Vực vốn nằm sát chân núi Côn, xưa nay yên bình, người dân sống bằng nghề trồng lúa và làm gạch. Gia đình bà Lựu ăn ở hiền lành, từ thời ông cụ thân sinh đến nay chưa từng xích mích hay nợ nần ai một đồng. Sao lại có kẻ ra tay độc ác, đào tận gốc tróc tận rễ nhà bà như thế này?
Ông Tám hít một hơi thật sâu, quay sang bảo người nhà: “Chưa khâm liệm vội! Lật tay hai đứa lớn lên xem sao!”
Người làng vội vàng chạy ra nghĩa địa làng, nơi hai ngôi mộ của Cường và Nam mới đắp chưa xanh cỏ. Nhưng không cần phải quật mộ, bởi ông Tám chợt nhớ lại lúc vuốt mắt cho thằng Cường và thằng Nam. Dạo ấy ông chỉ chú ý đến gương mặt tái nhạo, nào có ai để ý đến ngón tay út bé tẹo? Giờ nghĩ lại, ông Tám mới sực nhớ, lúc khệm liệm hai đứa trước, ngón tay út của chúng đều co quắp lại một cách kỳ lạ, cứng đờ như sắt nguội.
“Cái vệt chỉ đen này…” — Ông Tám vừa bấm ngón tay vừa nói, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. “Lần lượt từng đứa. Cường là ngón cái, Nam là ngón trỏ và ngón giữa, còn thằng Tân là ngón út… Đây là phép ‘Đoạn Tử Bạt Căn’ (Cắt con nhổ gốc)! Kẻ yếm phép dùng đinh đồng nung lửa, đóng vào một vật đính ước hoặc di vật của dòng họ, rồi chôn ở hướng Tuyệt Mạng của căn nhà. Cứ đúng giờ Mão (5 giờ sáng) — thời điểm âm dương giao hòa, khí âm tích tụ mạnh nhất — phép yếm sẽ rút dần thần trí của người trong nhà!”
Bà Lựu ôm lấy chân ông Tám, khóc không thành tiếng: “Cụ Tám ơi… Cụ cứu nhà con với! Nhà con ăn ở có đốm có thù với ai đâu? Bố chúng nó mất sớm, một mình con mò cua bắt ốc nuôi ba đứa ăn học… Sao người ta lại nỡ dồn nhà con vào đường chết thế này?”
Ông Tám thở dài, ánh mắt đầm đìa chua xát. Ông nhìn quanh gian nhà cấp bốn lợp ngói âm dương cũ kỹ của bà Lựu. Nhà nghèo, đồ đạc chẳng có gì giá trị ngoài chiếc tủ chè khảm trai do người chồng quá cố để lại và mấy sọt lúa chất ở góc nhà.
“Lựu này,” — Ông Tám hạ thấp giọng — “Bà nghĩ kỹ lại xem. Dạo gần đây, có ai vào nhà bà? Có ai đào xới, sửa sang hay biếu tặng vật gì kỳ lạ không? Đặc biệt là từ khoảng một tháng trước, trước khi thằng Cường lăn ra bệnh?”
Bà Lựu ngơ ngác lắc đầu. Nhưng rồi, đột nhiên mắt bà trợn ngược lên, như vừa nhớ ra một điều gì đó khủng khiếp. Bà run rẩy chỉ tay ra khoảng sân sau, nơi có gốc cây thị cổ thụ tỏa bóng mát rượi.
“Có… Có!” — Giọng bà Lựu run lên cầm cập. “Khoảng một tháng trước, lão Thắng ‘Thầy Địa’ ở làng bên có sang. Lão bảo nhìn phong thủy nhà tôi thấy góc sân sau bị tù khí, muốn mua lại gốc thị cổ thụ với giá năm mươi triệu. Tôi bảo gốc thị là kỷ niệm của ông nhà tôi để lại, tôi không bán. Lão Thắng đi quanh gốc thị mấy vòng, rồi cắm một cái cọc tre xuống đất, bảo cắm mốc để sau này tôi đổi ý thì gọi lão…”
Cái tên “Thắng Thầy Địa” vừa thốt ra, cả gian nhà lập tức ồ lên một tiếng.
Lão Thắng vốn là kẻ chuyên làm nghề thầy cúng, xem phong thủy nhưng nổi tiếng là gian tà, tham lam. Mấy năm nay, vùng này dấy lên phong trào giải phóng mặt bằng làm khu công nghiệp, đất đai tăng giá gấp hàng chục lần. Khoảnh đất nhà bà Lựu tuy nhỏ nhưng lại nằm ngay mặt lộ mới quy hoạch, tiếp giáp với lô đất rộng hàng ngàn mét vuông của gia đình lão Thắng. Nếu nhà bà Lựu không bán, lô đất của lão Thắng sẽ bị mất đi mặt tiền đắt giá. Lão từng nhiều lần đánh tiếng hỏi mua lại toàn bộ khu đất nhà bà Lựu với giá rẻ mạt nhưng bà Lựu nhất quyết từ chối vì muốn giữ lại mảnh đất tổ tiên cho ba đứa con trai.
“Đúng rồi! Cọc tre!” — Ông Tám hô lớn. “Ra sân sau ngay!”
Cả đoàn người bế theo thân thể lạnh ngắt của thằng Tân lao ra gốc thị sau nhà. Dưới gốc cây xù xì, chỗ chiếc cọc tre mà lão Thắng từng cắm, đất có dấu hiệu mới bị xới lên cách đây không lâu. Ông Tám bảo mấy thanh niên dùng xẻng đào sâu xuống.
Đào chừng ba thước đất, lưỡi xẻng chạm phải một vật cứng phát ra tiếng “keng” đục ngầu.
Mọi người nín thở. Một thanh niên thò tay xuống rút lên một hũ sành nhỏ bằng nắm tay, bên ngoài quấn kín bằng dây mây đen và niêm phong bằng vôi đỏ. Ông Tám cẩn thận dùng dao gạt lớp vôi, mở nắp hũ sành ra.
Bên trong hũ sành là ba chiếc đinh đồng dài chừng năm phân, đã hoen gỉ, xuyên qua một tờ giấy hồng điều có ghi rõ ngày tháng năm sinh của ba người con trai nhà bà Lựu! Đặc biệt, quấn quanh ba chiếc đinh đồng ấy là ba lọn tóc đen — chính là tóc của Cường, Nam và Tân! Quái đản hơn nữa, dưới đáy hũ sành là một cành ngón út của bàn tay người đã khô quắt, trên đó quấn đầy vệt chỉ đen hệt như vệt đen trên tay thằng Tân!
“Xác thực rồi!” — Ông Tám nghiến răng, mắt rực lửa giận. “Là hình hình yếm ‘Thất Tinh Đoạn Mạng’! Lão Thắng đã lén lấy tóc của ba đứa nhỏ, kết hợp với đốt ngón tay của kẻ chết đường chết chợ, dùng đinh đồng găm vào mệnh số của chúng nó để cướp đất, diệt tộc!”
Bà Lựu nhìn thấy hũ sành thì gào lên một tiếng rồi xỉu biến tại chỗ. Mấy bà trong làng vội vàng xoa dầu, giật tóc mai để cứu bà tỉnh lại.
Trong khi đó, đám thanh niên trong làng Thọ Vực — vốn đã uất hận trước sự ra đi bất thường của ba anh em nhà bà Lựu — khi biết được sự thật nghiệt ngã này thì phẫn nộ đỉnh điểm. Tay cuốc, tay xẻng, đám thanh niên gầm lên: “Mạng đổi mạng! Sang nhà lão Thắng bắt lão trả hồ mạng cho ba anh em thằng Tân!”
“Dừng lại!” — Ông Tám thét lớn, tiếng nói uy nghiêm chặn đứng đám đông đang sôi máu. “Đánh chết nó thì chúng mày đi tù! Việc này đã có tâm linh và pháp luật giải quyết. Quan trọng nhất bây giờ… thằng Tân vẫn còn cứu được!”
Câu nói của ông Tám như một vệt sáng lóe lên giữa đêm đen. Đám đông ngơ ngác quay lại: “Cụ Tám… Thằng Tân nó ngưng thở từ 5 giờ sáng rồi mà? Mắt nó đã dại, người đã lạnh ngắt rồi sao cứu được?”
Ông Tám chỉ vào ngón tay út của Tân: “Mọi người nhìn kỹ đi! Vệt chỉ đen trên tay nó chưa khép kín vòng tròn! Thằng Cường và thằng Nam bị yếm trọn vẹn nên linh hồn bị hút sạch. Còn thằng Tân, có lẽ nhờ phúc đức tổ tiên che chở, hoặc vì chúng ta phát hiện kịp thời nên vệt chỉ đen vẫn còn hở một phân! Hồn nó chưa bị nuốt trọn vào hũ sành, mới chỉ bị phong ấn ở cõi âm thôi!”
Nói rồi, ông Tám lập tức ra lệnh: “Mang ngay một chậu than hồng ra đây! Lấy cho tôi ba chén máu gà trống thiến, một gáo nước giếng sâu và một chiếc kim bạc!”
Người dân làng Thọ Vực nháo nhào làm theo chỉ dẫn của ông Tám. Chỉ trong mươi phút, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Ông Tám đặt hũ sành yếm bùa lên trên chậu than hồng, rồi ngửa mặt lên trời, nhắm mắt nhẩm thầm văn khấn giải yếm. Ông lấy chiếc kim bạc, đâm nhẹ vào đầu ngón tay út của Tân, rồi nhỏ ba giọt máu gà trống thiến vào vệt chỉ đen.
Lạ kỳ thay, khi máu gà vừa chạm vào vệt chỉ đen, một tiếng “xèèo” vang lên như nước dội vào than hồng. Bọt đen từ ngón tay Tân đùn ra, mùi hôi thối xộc lên nồng nặc. Cùng lúc đó, hũ sành trên chậu than nổ tung một tiếng “ĐOÀNG” chát chúa! Ba chiếc đinh đồng bên trong gãy đôi, tờ giấy hồng điều bùng cháy thành tro đen.
Ngay khoảnh khắc hũ sành vỡ tan, trên giường, thân thể thằng Tân bỗng giật nẩy lên một cái thật mạnh! Ngực cậu phập phồng, rồi cậu há miệng đớp lấy một hơi không khí sâu nảy người, cất tiếng ho sặc sụa: “Mẹ… Mẹ ơi… Lạnh… Lạnh quá…”
“Tân ơi! Con tôi sống lại rồi!” — Bà Lựu vừa tỉnh lại, thấy con mở mắt thì lao vào ôm chồm lấy Tân, nước mắt nước mũi giàn giụa. Cả gian nhà òa lên khóc — những giọt nước mắt nghẹn ngào của sự kinh hoàng xen lẫn vỡ òa hạnh phúc. Thằng Tân thật sự đã từ cõi chết trở về! Vệt chỉ đen trên ngón tay út của cậu từ từ nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn.
Thế nhưng, câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Ngay đúng lúc thằng Tân tỉnh lại, ở phía cuối làng — nơi căn nhà hai tầng khang trang của lão Thắng “Thầy Địa” — một tiếng gào hú thê thảm vang lên xé rách khoảng không yên bình của làng Thọ Vực.
Người dân kéo nhau chạy sang nhà lão Thắng. Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều rùng mình. Lão Thắng đang nằm giãy giụa giữa phòng khách, hai tay ôm lấy cổ họng, mắt trợn ngược, lòng đen biến mất chỉ còn lại lòng trắng dại dõa. Trên hai bàn tay của lão, mười ngón tay bỗng nhiên đen quắt lại như than hồng, rỉ ra thứ dịch màu đen hôi thối hệt như chất dịch trên hũ bùa yếm!
Phép yếm bị phá, tà thuật phản phệ! Kẻ gieo gió phải gặt bão, tâm ma ác hại người khác giờ đây quay ngược lại nuốt chửng chính kẻ tạo ra nó. Lão Thắng gào lên những tiếng không rõ lời, hai tay tự cào xé cổ họng mình đến bật máu, rồi ngã gục xuống sàn nhà, chết ngay tại chỗ trong sự co giật kinh hoàng — đúng 6 giờ sáng, chỉ một giờ sau khi phép yếm bị bẻ gãy.
Trưa hôm đó, công an huyện cùng lực lượng pháp y đã có mặt tại làng Thọ Vực. Dựa trên bằng chứng là hũ sành yếm bùa, di vật cùng lời khai của Tân và người dân trong làng, lực lượng chức năng đã tiến hành khai quật mộ của Cường và Nam để khám nghiệm. Kết quả khám nghiệm pháp y sau đó xác nhận, trong cơ thể hai người con lớn của bà Lựu có chứa hàm lượng cực cao chất độc kịch độc chiết xuất từ cây lá ngón và thạch tín — thứ chất độc mà lão Thắng đã lén bỏ vào nguồn nước giếng sau nhà bà Lựu mỗi đêm, kết hợp với trò mê tín yếm bùa để che mắt thiên hạ, khiến mọi người tưởng là bệnh lạ hay trùng tang.
Tàn cuộc bão giông, làng Thọ Vực trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng nỗi đau trong lòng bà Lựu thì mãi mãi chẳng thể lấp đầy. Hai người con trai lớn đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ lạnh lẽo. Nhưng nhờ có sự kiên cường của người mẹ, sự thức tỉnh kịp thời của dân làng và cái tâm của ông Tám, căn nhà nhỏ đã giữ lại được người con út — đốm lửa cuối cùng của dòng họ.
Mấy tháng sau, khoảnh đất nhà bà Lựu được chính quyền hỗ trợ bảo vệ, không ai còn dám ép buộc hay đe dọa bà nữa. Bà Lựu cùng thằng Tân dựng lại căn nhà mới khang trang hơn, trồng lại vườn cây, ngày ngày thắp nén hương thơm lên bàn thờ hai người con đã khuất.
Câu chuyện về ba người con nhà bà Lựu và vệt chỉ đen trên ngón tay út đã trở thành một lời nhắc nhở truyền đời cho người dân làng Thọ Vực: Luật trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Kẻ dùng tà tâm, gian ác để cướp đoạt tài sản, hại mạng người khác thì cuối cùng cũng sẽ phải trả một cái giá đắt gấp trăm ngàn lần bằng chính mạng sống và ngã rèn của bản thân mình.