Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi năm nay 38 tuổi, đã từng có một gia đình hạnh phúc với vợ và 2 cô con gái nhỏ. Nhưng vì một phút mù quáng, tôi đã tự đạp đổ tất cả để rồi cuối cùng, nhận lại chỉ toàn cay đắng và ân hận.

Chỉ sau vài tuần dọn về sống chung dưới một mái nhà, bức tranh màu hồng mà tôi hằng vẽ ra bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra thực tại trần trụi và phũ phàng.
Tôi nhận ra, người phụ nữ trẻ trung, đầy năng lượng mà tôi từng say mê ngoài giờ làm việc hóa ra lại là một kẻ đào lửa hoàn hảo. Khi không còn lớp trang điểm cầu kỳ và những buổi hẹn hò lãng mạn dưới ánh đèn nhà hàng, cô ta hiện nguyên hình là một người phụ nữ lười biếng, ích kỷ và xem tôi như một mỏ kim cương không đáy. Cô ta chưa từng vào bếp nấu lấy một bữa cơm tử tế. Mọi việc nhà từ giặt giặt giặt giũ, dọn dẹp cho đến chén đĩa bẩn trong bồn đều mặc kệ tôi gánh vác sau những giờ làm việc căng thẳng.
Không dừng lại ở đó, mức độ tiêu xài của cô ta bắt đầu vượt xa tầm kiểm soát của tôi. Hàng tháng, ngoài khoản tiền chu cấp cố định cho hai con gái nhỏ mà tôi kiên quyết giữ lại, toàn bộ lương thưởng của tôi đều bị cô ta mè nheo, đòi hỏi để mua sắm túi xách hàng hiệu, mỹ phẩm đắt tiền và đi spa làm đẹp. Mỗi lần tôi nhẹ nhàng góp ý về việc cần tiết kiệm để lo cho đứa con sắp chào đời, cô ta lại giãy giụa, gào khóc, vu cáo tôi là kẻ bún xỉn, “vẫn còn tơ tưởng, gom góp tiền cho con vợ cũ”.
Những cuộc cãi vã xuất hiện với mật độ ngày càng dày đặc. Tôi bắt đầu thèm cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Tôi nhớ căn nhà nhỏ sạch sẽ, thơm tho ngày trước. Nhớ mâm cơm nóng hổi, thanh ngọt có bát canh rau ngót nấu thịt băm mà vợ cũ luôn chuẩn bị sẵn mỗi khi tôi đi làm về. Nhớ ánh mắt dịu dàng, sự nhẫn nại và cách cô ấy ân cần chăm sóc tôi mỗi khi tôi mệt mỏi. Nhưng tất cả những điều tuyệt vời ấy, chính tay tôi đã đập nát không thương tiếc.
Sự nghi ngờ trong tôi lên đến đỉnh điểm khi tôi tình cờ phát hiện những mớ hóa đơn mua sắm của nhân tình vẫn tiếp tục tăng lên, dù thai kỳ của cô ta đã sang tháng thứ năm nhưng bụng lại không hề có dấu hiệu to lên tương ứng. Mỗi lần tôi muốn đi cùng vào phòng siêu âm, cô ta đều kiếm cớ từ chối, bảo rằng muốn khám ở phòng khám tư của bạn thân cho “riêng tư”.
Một ngày cuối tuần, khi cô ta nói dối đi dạo mát với bạn, tôi lặng lẽ bám theo. Trái tim tôi như có một phiến đá ngàn cân đè nén khi thấy cô ta bước vào một quán bar sầm uất, tay trong tay ngả ngớn bên một gã đàn ông trẻ tuổi khác. Cô ta thản nhiên cầm ly rượu mạnh uống cạn, nhún nhảy theo tiếng nhạc chát chúa — những hành động hoàn toàn không thể có ở một người phụ nữ đang mang thai.
Tôi xông vào, kéo xộc cô ta ra khỏi quán bar trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Giữa đường phố vắng người lúc nửa đêm, trước sự truy vấn gắt gao và phẫn nộ của tôi, cô ta không hề sợ hãi mà cất tiếng cười cay nghiệt, ném thẳng vào mặt tôi một sự thật tàn nhẫn:
– Anh nghĩ anh là ai chứ? Một gã đàn ông U40 bắt đầu hói đầu, tài sản chẳng có gì ngoài cày lưng trả nợ ngân hàng mà đòi tôi sinh con cho sao? Cái thai đó vốn dĩ không hề tồn tại! Tôi giả vờ có thai chỉ để anh nhanh chóng ly hôn, chia tài sản để có tiền chu cấp cho tôi thôi! Anh tưởng anh ngon lành lắm sao? Anh chỉ là một gã khờ bị tôi dắt mũi!
Những lời nói như những gát dao nhọn hoắc đâm nát chút tự trọng cuối cùng của tôi. Tôi đứng chết trân giữa đêm lạnh, nước mắt trào ra trong sự nhục nhã ê ề. Kẻ mà tôi xem là “mùa xuân thứ hai”, kẻ mà tôi chấp nhận mang tiếng phụ bạc vợ con, bị cha mẹ từ mặt để đến bên cạnh, hóa ra chỉ xem tôi là một công cụ đào mỏ không hơn không kém.
Ngay đêm đó, tôi tống cổ cô ta ra khỏi nhà, chấm dứt cơn ác mộng tồi tệ nhất đời mình. Nhưng cái giá phải trả cho sự mù quáng ấy quá đắt. Tôi mất sạch tiền tiết kiệm, uy tín ở công ty bị sứt mỏng nghiêm trọng vì những lời đàm tiếu, và quan trọng nhất, tôi đã tự tay đánh mất một gia đình trọn vẹn.
Sáng hôm sau, tôi thu gom hết chút can đảm còn lại để trở về ngôi nhà cũ — nơi vợ và hai con gái tôi đang sinh sống. Tôi đứng gục đầu trước cổng, tay run run không dám gõ cửa.
Cánh cửa gỗ mở ra. Vợ cũ của tôi bước ra cùng hai con gái nhỏ chuẩn bị đi học. Nhìn thấy tôi trong dáng vẻ tiều tụy, xơ xác, ánh mắt hai con lóe lên sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng cụp xuống. Chúng nắm chặt lấy tay mẹ, không còn lao ra ôm chồm lấy tôi reo hò như ngày xưa nữa. Khoảng cách ấy làm lòng tôi đau như cắt.
Vợ cũ nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn sự oán thù hay giận dữ, mà chỉ còn là một khoảng trống phẳng lặng, xa lạ đến đáng sợ.
– Anh đến thăm con à? – Cô ấy cất giọng nhẹ nhàng, lịch sự như nói chuyện với một người quen cũ.
Tôi nghẹn ngào, hai gối như muốn quỵ xuống: – Em… Anh xin lỗi. Anh biết anh sai rồi… Anh đã trả giá cho sự ngu ngốc của mình. Em cho anh một cơ hội để làm lại, được không em? Mẹ con em cho anh trở về…
Vợ cũ lặng lẽ nhìn tôi một hồi lâu. Cô ấy khẽ thở dài, một nụ cười chua chát hiện trên môi: – Anh này, vết thương nào rồi cũng sẽ lành, nhưng vết sẹo thì vẫn mãi ở đó. Ngày anh dựng chuyện gây sự, ép mẹ con tôi ra khỏi nhà để đến với người ta, anh có nghĩ đến cảm giác của ba mẹ con tôi không? Tôi đã từng yêu anh hơn cả bản thân mình, nhưng chính anh đã tự tay giết chết tình yêu đó. Cảm giác bị người mình tin tưởng nhất phản bội, nó đau đớn lắm.
Cô ấy xoa đầu hai con gái rồi tiếp tục, giọng đanh thép nhưng vô cùng bình thản: – Bây giờ ba mẹ con tôi đã quen với cuộc sống không có anh. Chúng tôi sống rất tốt, bình yên và không còn lo sợ tổn thương nữa. Anh vẫn là bố của các con, anh có thể thăm chúng bất cứ lúc nào anh muốn. Nhưng giữa tôi và anh, mọi thứ đã vĩnh viễn kết thúc từ ngày chúng ta bước ra khỏi tòa án rồi.
Nói rồi, cô ấy dắt hai con đi lướt qua tôi. Bé lớn ngoái đầu lại nhìn tôi, ánh mắt đượm buồn nhưng không nói một lời. Tôi đứng ngơ ngác giữa con phố quen thuộc, nhìn bóng lưng ba mẹ con nhỏ dần rồi mất hút ở cuối con đường.
Bây giờ, ở tuổi 38, tôi sống một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, lạnh lẽo. Hàng tháng, tôi vẫn chăm chỉ đi làm, tích góp từng đồng để gửi về nuôi các con, hy vọng bù đắp phần nào những mất mát mà tôi đã gây ra cho chúng. Mẹ đẻ tôi vì quá giận chuyện cũ nên mỗi lần tôi về nhà thăm cũng chỉ thở dài nhìn con trai đầy xót xa và thất vọng.
Mỗi khi đêm về, ngồi một mình đối diện với bốn bức tường im lìm, sự cô đơn và nỗi ân hận lại cào xé tâm trí tôi. Giá như ngày ấy tôi biết trân trọng những điều giản dị nhưng vô giá bên cạnh mình; giá như tôi không bị những cám dỗ nhất thời làm mù mắt… thì có lẽ giờ đây, tôi vẫn đang được sống trong ấm êm, hạnh phúc bên vợ hiền và các con ngoan.
Nhưng cuộc đời làm gì có hai chữ “giá như”. Bài học đắt giá này, tôi sẽ phải mang theo như một bản án chung thân cho sự nông nổi và phụ bạc của chính mình suốt phần đời còn lại.