CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
tôi 33t lương 70 triệu nhưng chẳng ai yêu. Tết đến bố lại ố::m nặng sợ khó qua, bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô g/ái ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt trong 10 ngày Tết. Ai ng/ờ được 5 hôm thì cả nhà tôi haihung khi biết…
Tôi năm nay 33 tuổi, cao đúng 1m52, thu nhập mỗi tháng khoảng 70 triệu nhưng đến giờ vẫn chưa có một mối tình nào đủ lâu để đi đến hôn nhân.
Nghe thì có vẻ khó tin. Tôi là trưởng phòng Marketing của một công ty công nghệ ở TP.HCM, có căn hộ riêng, có xe, công việc ổn định. Nếu chỉ nhìn vào những thứ đó, nhiều người sẽ nghĩ tôi là kiểu đàn ông mà phụ nữ phải tranh nhau.
Nhưng chỉ cần đứng cạnh tôi một lần, họ sẽ hiểu vì sao tôi vẫn độc thân.
Chiều cao 1m52 khiến tôi trở thành đề tài trong không ít cuộc hẹn. Có cô từng thẳng thừng nói:
“Anh tốt thật đấy, nhưng em không thể tưởng tượng cảnh mình đi bên cạnh anh.”
Có người lại cười cợt rằng nếu yêu tôi, người ngoài sẽ tưởng tôi là em trai của bạn gái.
Thậm chí, có một mối tình kéo dài gần hai năm, cuối cùng cũng tan vỡ chỉ vì bố mẹ cô ấy không đồng ý. Họ sợ con gái lấy một người “thấp bé” thì sau này con cái sẽ bị ảnh hưởng.
Ban đầu tôi còn cố gắng tìm kiếm tình yêu. Sau vài lần thất bại, tôi dần chẳng còn thiết tha nữa. Tôi tự nhủ, một mình cũng chẳng sao. Kiếm tiền, mua nhà, chăm sóc bố mẹ, cuối đời nuôi một con chó rồi sống vậy cũng được.
Cho đến Tết năm ấy.
Bố tôi ở quê vốn đã yếu từ lâu. Ông bị bệnh nặng, nằm trên giường suốt mấy tháng, sức khỏe ngày càng sa sút. Trước Tết khoảng một tuần, mẹ gọi điện cho tôi, giọng run run:
“Con thu xếp về đi. Bố con cứ nhắc chuyện vợ con mãi. Ông bảo chỉ cần được nhìn thấy con cưới vợ, có một mái nhà đàng hoàng thì chết cũng yên lòng.”
Tôi im lặng.
Tôi biết đó là nguyện vọng cuối cùng của bố.
Nhưng bảo tôi trong vài ngày tìm đâu ra một cô gái chịu về quê ra mắt gia đình thì khác nào bắt tôi hái sao trên trời?
Đến chiều 29 Tết, khi thành phố đã vắng hơn thường ngày, tôi lái xe đi lang thang mà đầu óc rối tung.
Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy một cô gái đang đẩy chiếc xe ba gác chất đầy bìa carton, chai nhựa và những thanh sắt vụn.
Cô ấy mặc bộ đồ lao động cũ, đi đôi dép đã mòn, khuôn mặt được che gần kín bởi chiếc khẩu trang. Thế nhưng vóc dáng cao nổi bật giữa con ngõ vắng khiến tôi lập tức chú ý.
Tôi đoán cô phải cao khoảng 1m70.
Một ý nghĩ khá điên rồ bất ngờ xuất hiện trong đầu.
Tôi tấp xe vào lề đường.
“Em ơi!”
Cô gái dừng lại, quay đầu nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tôi bước xuống xe, lấy ví, rồi nói thẳng:
“Anh muốn nhờ em một việc. Nếu em đồng ý, anh trả em 10 triệu.”
Cô gái cau mày.
“Việc gì?”
Tôi hít một hơi rồi nói:
“Giả làm bạn gái anh trong mười ngày Tết.”
Cô nhìn tôi như thể vừa gặp một người có vấn đề.
Tôi vội giải thích:
“Không có chuyện gì quá đáng đâu. Chỉ là về quê ăn Tết, ra mắt bố mẹ anh. Bố anh đang bệnh nặng, ông chỉ mong trước khi mất được thấy con trai có người yêu.”
Tôi lấy một xấp tiền đặt lên yên xe.
“10 triệu cho mười ngày. Anh lo toàn bộ chi phí ăn ở, đi lại. Em chỉ cần diễn cho giống một cô bạn gái bình thường.”
Cô gái nhìn tiền rồi lại nhìn tôi.
Sau vài giây im lặng, cô hỏi:
“Anh có vợ chưa?”
“Chưa.”
“Có người yêu chưa?”
“Cũng chưa.”
“Vậy tại sao không tìm người quen?”
Tôi cười chua chát.
“Vì người quen của anh không ai chịu đóng vai này.”
Cô gái bật cười khẽ.
“Anh đúng là kỳ lạ.”
Cô tên là Hạ Vy, 24 tuổi, đang sống trọ ở ngoại thành và làm nghề thu mua phế liệu cùng dì. Cuộc sống của cô chẳng có gì dư dả.
Sau một hồi thương lượng, Vy đồng ý với điều kiện tôi phải đưa trước một nửa số tiền.
Tôi chuyển ngay 5 triệu.
Tối hôm đó, chúng tôi thống nhất “kịch bản”.
Vy sẽ là bạn gái tôi, hai đứa quen nhau được hơn một năm. Cô là người miền Trung, tính tình hiền lành, biết nấu ăn và đang làm kế toán cho một cửa hàng nhỏ.
Tôi còn đưa cô về mua vài bộ quần áo mới.
Nhìn cô gái vốn quen với áo quần lao động khoác lên chiếc áo dài màu xanh nhạt, tôi bất giác sững người.
Vy nhìn mình trong gương rồi hỏi:
“Có giống bạn gái anh không?”
Tôi gật đầu.
“Giống hơn anh tưởng.”
Ngày đầu tiên về quê, mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy Vy đã vui ra mặt. Bà kéo tay cô vào nhà, hỏi đủ thứ. Vy trả lời khéo léo, lễ phép, còn chủ động xuống bếp phụ mẹ tôi chuẩn bị cơm.
Bố tôi nằm trên giường, khuôn mặt gầy đi rất nhiều.
Khi thấy tôi đưa Vy vào, ông cố gắng ngồi dậy.
“Bạn gái con à?”
Tôi gật đầu.
“Dạ.”
Bố nhìn Vy rất lâu rồi cười.
Nụ cười ấy khiến tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.
Suốt mấy ngày sau, Vy chăm sóc bố tôi còn kỹ hơn cả tôi.
Cô dậy sớm nấu cháo, đỡ ông uống thuốc, ngồi nghe ông kể chuyện thời trẻ. Có hôm bố đau không ngủ được, Vy ngồi bên giường cả đêm.
Tôi nhiều lần nhắc:
“Em không cần phải làm đến mức này đâu. Chúng ta chỉ diễn thôi.”
Vy chỉ cười:
“Em biết. Nhưng người già bệnh như vậy, chẳng lẽ thấy đau mà mặc kệ?”
Tôi không trả lời.
Đến ngày thứ năm, một chuyện bất ngờ xảy ra.
Mẹ tôi đang dọn lại chiếc tủ cũ trong phòng khách thì phát hiện một chiếc túi vải mà Vy mang theo.
Bà mở ra vì tưởng đó là túi đựng quần áo.
Nhưng bên trong không phải quần áo.
Đó là một tập hồ sơ bệnh án.
Và trên tờ giấy đầu tiên có tên bố tôi.
Tôi chết lặng.
Mẹ tôi cũng sững sờ.
Bố tôi nghe thấy tiếng động, lập tức gọi:
“Đưa cái túi đây!”
Vy đứng ngoài cửa, sắc mặt tái đi.
Tôi quay sang hỏi:
“Vy, chuyện này là sao?”
Cô cúi đầu hồi lâu rồi mới nói:
“Em xin lỗi. Em không định giấu anh mãi.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Vy lấy từ trong túi ra một tấm ảnh cũ.
Đó là ảnh một người phụ nữ trẻ đang đứng cạnh bố tôi.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã bật khóc.
“Chị ấy…”
Vy nghẹn giọng:
“Đó là mẹ em.”
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vy kể rằng mẹ cô từng làm thuê ở quê tôi hơn hai mươi năm trước. Khi ấy bà bị bệnh nặng, không có tiền chữa trị. Người đã giúp bà chính là bố tôi.
Ông không chỉ đưa tiền mà còn bán cả mảnh đất nhỏ để lo viện phí.
Sau đó mẹ Vy rời quê, một mình nuôi con.
Trước khi mất, bà chỉ để lại cho Vy một lời dặn:
“Nếu sau này con có cơ hội gặp lại ân nhân của mẹ, nhất định phải đến cảm ơn ông ấy.”
Vy tình cờ biết bố tôi đang bệnh qua một người họ hàng.
Cô vốn định đến thăm ông một lần rồi đi.
Không ngờ giữa đường lại gặp tôi.
“Vậy 10 triệu là em cần tiền, nhưng không phải lý do duy nhất em đồng ý?”
Tôi hỏi.
Vy lắc đầu.
“Em đồng ý vì bố anh là người mà mẹ em cả đời biết ơn.”
Bố tôi nằm trên giường, nước mắt chảy xuống hai bên má.
Ông bảo mẹ tôi lấy chiếc hộp gỗ trong tủ.
Bên trong là một bức ảnh cũ.
Ông nhìn Vy thật lâu rồi nói:
“Bố không ngờ con bé năm nào đã lớn thế này.”
Lúc ấy tôi mới hiểu, cái gọi là “ngẫu nhiên” đôi khi lại là thứ được sắp đặt bởi cuộc đời.
Mười ngày ban đầu chỉ là một hợp đồng.
Nhưng đến ngày thứ mười, tôi lại không muốn cô gái ấy rời đi.
Ngày Vy chuẩn bị về, tôi đưa cô ra đầu ngõ.
Tôi lấy 5 triệu còn lại đưa cho cô.
Vy không nhận.
“Anh không cần trả nữa.”
“Tại sao?”
“Vì em đâu còn diễn.”
Tôi nhìn cô.
“Anh cũng vậy.”
Vy im lặng.
Tôi lấy hết can đảm hỏi:
“Nếu không có 10 triệu, em có chịu làm bạn gái thật của anh không?”
Cô bật cười.
“Anh cao có 1m52 đấy.”
“Tôi biết.”
“Em cao hơn anh gần 20 phân.”
“Tôi cũng biết.”
“Người ta sẽ nói đủ thứ.”
“Tôi không quan tâm.”
Vy nhìn tôi rất lâu rồi đưa tay ra.
“Vậy thử xem.”
Tôi nắm lấy tay cô.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra có những người đến bên mình không phải vì tiền, chiều cao hay những thứ hào nhoáng bên ngoài.
Họ ở lại bởi vì cách mình đối xử với họ.
Ba tháng sau, bố tôi mất trong một buổi sáng rất yên bình.
Trước lúc nhắm mắt, ông nắm tay tôi và nói:
“Con không cần tìm một người hoàn hảo. Chỉ cần tìm người khi con khó khăn vẫn không bỏ đi.”
Tôi quay sang nhìn Vy.
Cô đang đứng bên cửa sổ, nước mắt lặng lẽ rơi.
Một năm sau, chúng tôi kết hôn.
Đám cưới không quá lớn, chỉ có họ hàng và vài người bạn thân.
Khi MC hỏi tôi có điều gì muốn nói với cô dâu, tôi cầm micro, cười:
“Ngày đầu tiên tôi gặp cô ấy, tôi trả 10 triệu để thuê cô ấy làm bạn gái trong mười ngày.”
Cả hội trường bật cười.
Tôi nhìn Vy rồi nói tiếp:
“Nhưng cuối cùng, chính cô ấy lại khiến tôi hiểu rằng có những thứ trên đời không thể dùng tiền để mua. Và may mắn nhất của tôi là sau mười ngày ấy, cô ấy vẫn chịu ở lại.”
Vy vừa cười vừa lau nước mắt.
Từ một cô gái đẩy xe ba gác thu mua phế liệu giữa những con ngõ vắng, cô trở thành người phụ nữ cùng tôi xây dựng một gia đình.
Còn tôi, người từng nghĩ chiều cao 1m52 là lý do khiến mình không thể được yêu, cuối cùng lại hiểu ra một điều:
Người phù hợp với mình sẽ không cúi xuống để nhìn chiều cao của mình. Họ sẽ nhìn thẳng vào trái tim mình.
Và có lẽ, món quà lớn nhất mà bố để lại cho tôi trước khi ra đi không phải là tiền bạc hay tài sản.
Mà chính là cuộc gặp gỡ tình cờ trong mười ngày Tết năm ấy.