
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chỉ vì muốn đi du lịch, em gái chồng xin tôi tận 60 triệu tiền chi phí. Tôi không chịu thì chồng mắng tôi: ” Nếu không cho thì l::Y H:on”. Tôi không nói gì chỉ âm thầm làm một việc khiến chồng t::ái m::ặt…..
Dưới ánh đèn vàng vọt của phòng ăn, tiếng đũa muỗng chạm vào bát đĩa tạo nên những âm thanh quen thuộc. Tôi là Vũ Mai Chi, 42 tuổi, đã làm vợ và làm dâu trọn vẹn 12 năm. Cả quãng thời gian dài ấy, tôi thu vén mọi việc trong nhà một cách cẩn thận, lo lắng chu toàn từ bữa ăn đến sinh hoạt phí của cả gia đình. Tôi từng nghĩ chỉ cần bản thân chân thành và nỗ lực gánh vác, mái nhà này sẽ luôn đầm ấm. Thế nhưng, đời người đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc để bừng tỉnh.
Hôm đó, khi mâm cơm gia đình đang êm đềm, Phương – cô em chồng 27 tuổi vừa nghỉ việc – gắp một miếng thịt cá ngon nhất đặt vào bát tôi, nhẹ nhàng nói: “Chị Chi ơi, chị hỗ trợ em 60 triệu để em đi nghỉ dưỡng ngoài đảo với bạn trai nhé.”
Tôi ngỡ ngàng trước đề nghị ấy. Một chuyến đi ngắn ngày nhưng chi phí lại quá lớn so với mức sinh hoạt chung. Tôi đặt đũa xuống, ôn tồn trả lời: “Chuyện học hành hay ốm đau của em thì chị lo, còn tiền đi chơi giải trí thì em nên tự thu xếp.”
Lời từ chối điềm tĩnh của tôi lại như châm ngòi cho một cơn giông bão. Mẹ chồng lập tức đứng dội dậy, gương mặt sầm lại dữ dội. Còn Đức – chồng tôi – thay vì giữ bình tĩnh để trò chuyện, lại đập bàn quát lớn: “Không gánh vác được cùng gia đình này thì thu xếp quần áo rồi chia tay đi!”
Câu nói ấy khiến tôi bàng hoàng. 12 năm qua, tôi đã đồng hành cùng anh qua bao biến cố. Khi anh gặp khó khăn trong công việc suốt hơn một năm, tôi là người đứng ra xoay xở tài chính. Khi em gái anh vào trường đại học, tôi chu cấp học phí. Mỗi lần mẹ chồng nhập viện, một tay tôi chăm sóc và chi trả toàn bộ hóa đơn. Vậy mà giờ đây, chỉ vì không đáp ứng nhu cầu vui chơi vô lý, tôi lại nhận về sự phũ phàng đến cay đắng.
Đêm đó, tôi lặng lẽ mở cuốn sổ quản lý chi tiêu. Từng mốc thời gian, từng khoản tiền học của Phương, tiền thuốc men, sửa sang nhà cửa… tất cả đều từ nguồn thu nhập của tôi. Họ đón nhận sự hy sinh ấy như một lẽ tự nhiên, không một lời ghi nhận.
Sáng hôm sau, khi tìm lại một số giấy tờ cá nhân trong tủ chung, tôi bàng hoàng phát hiện một bí mật đã bị giấu kín suốt nhiều năm. Tờ bảng lương thực tế của Đức cho thấy thu nhập hàng tháng của anh cao gấp đôi con số anh vẫn báo với tôi. Nghiêm trọng hơn, cuốn sổ tiết kiệm tích góp chung của hai vợ chồng đã bị rút mất một khoản tiền lớn lên tới 120 triệu đồng từ vài tháng trước – đúng thời điểm Phương mở cửa hàng quần áo nhỏ.
Tôi mang những tờ sao kê ra phòng khách, đặt trước mặt Đức và hỏi: “Anh giải thích sao về những con số này?” Đức không hề hối lỗi mà cãi cố: “Tiền tôi làm ra tôi có quyền lo cho em gái, cô không có quyền can thiệp!”
Nhìn người đàn ông lạ lẫm trước mặt, tôi không còn muốn tranh cãi. Ngay chiều hôm đó, tôi thu dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân, xách vali rời khỏi căn nhà ấy mà không báo trước cho ai một lời….
Sự biến mất đột ngột của tôi khiến căn nhà rơi vào hỗn loạn. Không có tôi, không ai nấu nướng, dọn dẹp hay chi trả các khoản hóa đơn điện, nước, internet đến hạn. Ba ngày sau, Đức liên tục gọi điện quát tháo, yêu cầu tôi quay về “làm tròn trách nhiệm”. Tôi chỉ thản nhiên đáp: “Tôi đã nộp đơn ly hôn đơn phương lên tòa. Hãy chuẩn bị tinh thần giải quyết.”
Đến lúc này, Đức và mẹ anh ta mới bắt đầu hoảng loạn. Họ nghĩ tôi chỉ giận dỗi nhất thời, không ngờ tôi lại quyết liệt đến vậy. Đức tìm đến tận công ty tôi để níu kéo, nhưng tôi đưa ra danh sách thống kê toàn bộ các khoản tài chính tôi đã chi trả cho gia đình anh trong 12 năm qua, cùng bằng chứng anh lén lút rút tiền tiết kiệm chung.
Tôi nói thẳng: “Tòa án sẽ làm việc rõ ràng về việc phân chia tài sản chung và nghĩa vụ hoàn trả khoản tiền tiết kiệm anh đã tự ý rút. Nếu anh không hợp tác, tôi sẽ công khai toàn bộ sự thật này.”
Thấy tôi cứng rắn và nắm đầy đủ bằng chứng pháp lý, Đức đành phải ký vào đơn ly hôn và đồng ý hoàn trả lại một phần tài sản cho tôi để tránh rắc rối.
Một tháng sau khi rời khỏi căn nhà đó, tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ tràn ngập ánh sáng do chính mình tự tay trang trí. Mẹ chồng và em chồng liên tục nhắn tin trách móc Đức vì từ ngày tôi đi, cuộc sống của họ thiếu hụt tài chính trầm trọng, nhưng đó không còn là việc của tôi nữa.
Lần đầu tiên sau 12 năm, tôi được sống cho chính mình, ăn một bữa cơm yên bình và mỉm cười đón nhận tương lai phía trước. Sự hy sinh chỉ có ý nghĩa khi trao gửi đúng người; và quyết định bước đi chính là món quà lớn nhất tôi tự tặng cho bản thân.