
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ai cũng khuyên ngăn cô không nên người đàn ông đó, nhưng vì h:am gi::àu cô không nghe vẫn quyết tâm kết hôn cho bằng được. Sau đám cưới tưởng sẽ được sống trong vinh hoa phú quý, nhưng thật không ngờ cô gái h::oảng l::oạn khi biết bí mật đ::ộng tr::ời trong gia đình chồng….
Minh Anh 23 tuổi, sở hữu nhan sắc cuốn hút nhưng lớn lên trong cảnh thiếu thuẫn. Cuộc đời cô bước sang trang mới khi gặp Minho – một thương gia Hàn Quốc thành đạt, lịch lãm, luôn dành cho cô những món quà đắt giá vượt xa sức tưởng tượng.
Minh Anh tin rằng mình đã tìm thấy một nửa hoàn hảo. Lễ cưới diễn ra sang trọng tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp khiến bao người ngưỡng mộ. Một tuần sau, cô theo chồng sang Seoul, bắt đầu hành trình mới mà không hề hay biết bản thân đang bước vào một chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng u uất.
Vừa đáp xuống sân bay Incheon, Minho siết nhẹ vai Minh Anh rồi thầm thì câu nói khiến cô giật mình: “Từ bây giờ, em đã gắn liền với gia tộc Han. Tại đây, mọi việc đều phải tuân theo trật tự.”
Ánh mắt anh lúc đó không còn sự ấm áp quen thuộc mà trở nên xa lạ đến khó hiểu.
Căn biệt thự của gia đình chồng rộng lớn nhưng luôn chìm trong không gian im lìm, lạnh lẽo. Mẹ chồng – bà Han – sở hữu gương mặt trầm mặc, hiếm khi nở nụ cười. Cô em chồng – Yuna – luôn tìm cách tránh né ánh nhìn của Minh Anh.
Ngay đêm đầu tiên, Minh Anh giật mình tỉnh giác bởi tiếng gõ cửa lúc 2 giờ sáng. Cốc… cốc… cốc…
Âm thanh vang lên đều đặn, như thể phát ra từ không gian phía sau bức tường. Minh Anh lay lay chồng: “Anh ơi, có ai gõ cửa ngoài kìa.”
Minho mở mắt, đáp lại bằng chất giọng lạnh lùng: “Ngủ đi. Trong ngôi nhà này, không ai tự ý đến gõ cửa phòng anh đâu.”
Sang đêm thứ hai, tiếng động đó lại xuất hiện, lần này kèm theo tiếng kim loại va chạm nghe sởn tóc móc. Minh Anh hé mở cánh cửa nhìn ra ngoài. Hành lang chìm trong bóng tối mù mịt, không một bóng người, nhưng góc tường lại xuất hiện vệt màu sẫm kéo dài.
Ba ngày sau, trong lúc đi tìm phòng giặt đồ ở tầng hầm, Minh Anh vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ dầy khóa chặt bằng nhiều lớp khóa mã số. Đúng lúc cô chạm tay vào tay nắm, Yuna xuất hiện từ phía sau, kéo mạnh tay cô lại rồi thì thầm với vẻ mặt hoảng sợ: “Muốn sống yên ổn thì tránh xa nơi này ra, trước cô đã từng có một người bước vào đó và không bao giờ trở ra nữa!”….
Lời cảnh báo của Yuna như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Minh Anh. Sự tò mò xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu gặm nhấm cô từng ngày. Gia tộc Han giàu có, uy quyền này rốt cuộc đang che giấu điều gì phía sau những bức tường kiên cố kia?
Những ngày tiếp theo, Minh Anh bắt đầu quan sát kỹ hơn mọi sinh hoạt trong căn nhà. Cô nhận ra một điểm bất thường: cứ đúng 1 giờ sáng mỗi ngày, bà Han lại tự tay chuẩn bị một khay thức ăn đầy đặn nhưng chỉ toàn món ăn thanh tịnh, không nêm nếm gia vị, rồi lặng lẽ đi xuống tầng hầm. Minho thì thường xuyên vắng nhà đột xuất vào ban đêm, mỗi lần trở về, gương mặt anh đều hằn lên sự mệt mỏi cùng mùi thuốc tẩy trùng nồng sắc.
Không thể sống tiếp trong sự nghi ngờ và đe dọa mơ hồ, Minh Anh quyết định phải tìm ra sự thật. Cô cố tình ghi nhớ dãy số mà Minho từng bấm khi mở tủ két cá nhân trong phòng làm việc. Nhân lúc cả gia đình chồng tham dự một buổi tiệc dòng họ – sự kiện mà họ cố tình lấy lý do sức khỏe để giữ cô ở nhà – Minh Anh bắt đầu hành động.
Cô lén vào phòng làm việc của Minho, mở két sắt và tìm thấy một chiếc chìa khóa vạn năng cùng một tập tài liệu bọc kín. Khi mở tập hồ sơ ra, tim Minh Anh như ngừng đập. Bên trong là bản hợp đồng hôn nhân của Minho với một người phụ nữ khác cách đây 3 năm, kèm theo đó là hồ sơ bệnh án tâm thần và giấy chứng tử không ghi rõ nguyên nhân của người đó. Điều kinh hoàng hơn cả là tấm ảnh chụp người vợ trước có gương mặt, vóc dáng và cả nốt ruồi trên cổ giống hệt Minh Anh.
Sự thật bàng hoàng hé lộ: Minh Anh không phải là tình yêu đích thực của Minho, mà chỉ là một bản sao, một người thế thân được chọn lựa kỹ càng để phục vụ cho một mục đích tăm tối của gia tộc Han.
Cầm chiếc chìa khóa sắt trong tay, Minh Anh tiến xuống tầng hầm tối om. Tiếng xích sắt lề mề lại vang lên rõ mùng một đằng sau cánh cửa gỗ dầy. Tay run rẩy, cô tra chìa khóa vào ổ. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, cánh cửa nặng nề từ từ mở ra.
Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Bắt gặp ánh đèn pin lờ mờ của Minh Anh là một không gian rộng lớn được thiết kế như một phòng giam đặc biệt. Ở góc phòng, một người phụ nữ với gầy guộc, tóc xơ xác đang bị khóa chân bằng sợi xích sắt dài. Người đó ngước lên nhìn Minh Anh, gương mặt chao ôi lại giống cô đến kinh ngạc, chỉ khác là đôi mắt hốc hác đầy vẻ hoảng loạn.
Đó chính là người vợ trước của Minho – người tưởng chừng đã chết trên giấy tờ!
Người phụ nữ run rẩy thều thào bằng giọng nói thều thào: “Chạy… chạy đi! Họ không phải con người… Họ dùng chúng ta để thực hiện nghi lễ hiến tế phong thủy cho tập đoàn… Khi người trước điên dại hoặc không còn giá trị, họ sẽ tìm một người có cùng ngày sinh và diện mạo để thay thế…”
Chưa kịp tiêu hóa sự thật kinh hoàng đó, tiếng bước chân dồn dập từ phía cầu thang vang lên. Đèn tầng hầm bật sáng choang. Minho, bà Han và hai người bảo vệ đã đứng đó từ lúc nào. Nụ cười dịu dàng ngày nào trên môi Minho hoàn toàn biến mất, thay vào đó là gương mặt tàn nhẫn, lạnh lẽo.
“Em đã xem những thứ không nên xem rồi, Minh Anh,” Minho bước lại gần, giọng nói không chút hơi ấm. “Anh đã hy vọng em ngoan ngoãn hơn cô ta, để em được sống trong nhung lụa lâu hơn một chút.”
Bà Han gõ mạnh gậy xuống sàn, lạnh lùng ra lệnh: “Khóa nó lại. Giờ lành sắp đến rồi, không thể để hỏng chuyện làm ăn của gia tộc.”
Trong khoảnh khắc sinh tử, sự sợ hãi biến thành bản năng sinh tồn mãnh liệt. Minh Anh vơ lấy chiếc bình gốm cổ gần đó đập mạnh xuống đất, tạo ra tiếng động lớn rồi ném thẳng chiếc đèn pin đang bật sáng vào mặt tên bảo vệ. Trong lúc chập chạng, cô lao thật nhanh qua khe hở giữa Minho và gã bảo vệ còn lại, cắm đầu chạy thục mạng lên phía trên.
Minh Anh khóa chặt cánh cửa tầng hầm từ bên ngoài bằng thanh chốt ngang, rồi chạy lao ra đại sảnh. Nhưng cửa chính đã bị khóa tự động. Tiếng đập cửa và tiếng chửi rủa từ dưới tầng hầm ngày càng dữ dội.
Đúng lúc đó, Yuna xuất hiện từ góc hành lang. Thay vì ngăn cản, cô em chồng với ánh mắt kiên định đã nhanh tay bấm mật mã mở cánh cửa phụ dẫn ra vườn sau. Yuna dúi vào tay Minh Anh chiếc điện thoại cùng một ít tiền mặt và thì thầm: “Tôi đã không cứu được người trước… Cô hãy chạy đi, đến ĐSQ hoặc đồn cảnh sát ngay! Xe cấp cứu và cảnh sát tôi đã bí mật gọi rồi!”
Minh Anh gật đầu trong nước mắt, lao ra khỏi căn biệt thự giữa cơn mưa tầm tã của Seoul. Sau lưng cô, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu hú vang từ xa, xé tan đêm đen u uất của gia tộc xa hoa nhưng đầy tội ác.