
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tuổi đã cao, vừa mới xuất viện, nghĩ tưởng sẽ được các con chăm sóc, không ngờ về tới nhà đã phát hiện con dâu lén thay khóa cửa mới. Tôi không động chạm gì đến cửa ngoải mặt bước đi, lặng lẽ làm một việc. Một tuần sau khiến vợ chồng nó phải hối hận…..
Tôi tên Thu, năm nay 62 tuổi, vừa trải qua ca phẫu thuật tim gian nan. Cả đời tảo tần, tôi không mong cầu sự mâm cao mỗ đầy, chỉ khao khát một góc nhà bình yên để vui vầy cùng con cháu. Nhẫn nại vượt qua ranh giới sinh tử, tôi ngỡ mình sẽ được đón nhận bằng sự yêu thương, nhưng cuộc đời lại bắt tôi đối mặt với gáo nước lạnh cay đắng nhất từ chính những người ruột thịt.
Ngày rời cơ sở y tế, tiết trời oi nồng bức bối. Tôi gạt vết thương còn âm ỉ đau trên lồng ngực, tay xách chiếc túi vải sờn cũ tự đón xe về lại căn nhà thân thuộc. Thế nhưng, cổng sắt xưa kia đã không còn mở ra bằng chiếc chìa khóa gỉ sét. Thay vào đó là một thiết bị nhận diện thông minh nhấp nháy ánh đèn đỏ cùng tiếng báo hiệu tít tít vô tình. Bàn tay gầy guộc của tôi loay hoay thử lại nhiều lần nhưng cánh cổng vẫn đóng chặt.
Ngay lúc tôi hoang mang, người dâu trẻ tên Mai bước ra. Nhìn vẻ mệt mỏi của tôi, Mai không một động tác đỡ đần, chỉ thản nhiên chạm ngón tay vào màn hình để mở lối, giọng nói nhẹ nhàng nhưng xa cách: “Mẹ về sao không báo trước? Nhà mình đã thay toàn bộ hệ thống an ninh hiện đại rồi.”
Bước chân vào không gian quen thuộc, tim tôi như thắt lại. Chiếc sập gỗ quý – kỷ vật thiêng liêng mà người chồng quá cố của tôi để lại – đã bị đẩy vào góc tối ẩm thấp dưới gầm cầu thang. Thay vào đó là bộ ghế sofa đắt tiền đặt chễm chệ giữa gian phòng. Chưa dừng lại ở đó, tấm ảnh thờ tôn nghiêm của ông nhà tôi đã bị hạ xuống, nhường chỗ cho bức ảnh cưới khổ lớn của vợ chồng Mai và Hải. Khi tôi run rẩy lên tiếng hỏi, Mai thản nhiên lấy lý do đang mang thai nên cần không gian tươi mới, không muốn nhìn thấy những ký ức xưa cũ làm ảnh hưởng tâm lý.
Bữa tối hôm đó trôi qua trong sự cay đắng. Mặc cho hướng dẫn chăm sóc sau phẫu thuật cần thanh nhiệt, mâm cơm dọn ra chỉ toàn đồ nhiều dầu mỡ. Mai đẩy về phía tôi bát cháo nguội lạnh từ buổi sáng, rồi chìa ra tờ quảng cáo giới thiệu một trung tâm chăm sóc người cao tuổi, ngỏ ý muốn tôi chuyển đến đó sinh sống. Hải – đứa con trai tôi mang nặng đẻ đau – chỉ biết cúi đầu im lặng, hưởng ứng lời vợ.
Đỉnh điểm của sự đau đỡn xảy ra vào sáng hôm sau. Đứng ngoài hành lang, tôi bàng hoàng nghe thấy Mai đang điện thoại cho người thân, thêu dệt chuyện tôi bị biến chứng tâm lý sau mổ, hay vô cớ gây rối nhằm mục đích hợp thức hóa việc đưa tôi vào cơ sở tập trung để dễ dàng chiếm đoạt toàn bộ tài sản.
Không thể tiếp tục chịu đựng sự tàn nhẫn ấy, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý rời đi ngay trong ngày. Một tuần sau, khi đang hoan hỉ tận hưởng không gian riêng, vợ chồng Hải và Mai bàng hoàng khi thấy đại diện cơ quan chức năng cùng lực lượng kiểm tra gõ cửa, trao tận tay quyết định niêm phong và yêu cầu bàn giao lại toàn bộ mặt bằng căn nhà trong sự ngơ ngác của cả hai….
Hóa ra, căn nhà mặt phố đắt giá mà vợ chồng Hải và Mai đang sinh sống vốn không thuộc sở hữu cá nhân của vợ chồng tôi. Năm xưa, đó là tài sản công do cơ quan nhà nước cấp cho chồng tôi đứng tên thuê sử dụng theo diện chính sách. Sau khi ông mất, tôi là người duy nhất đứng tên trên hợp đồng thuê nhà và tiếp tục duy trì nghĩa vụ tài chính hàng tháng.
Trước khi nhập viện thực hiện phẫu thuật, nhận thấy thái độ bất hiếu và mục đích dòm ngó tài sản của con dâu, tôi đã âm thầm làm đơn xin trả lại mặt bằng cho cơ quan quản lý nhà đất thành phố, đồng thời làm thủ tục chuyển sang sinh sống tại một căn hộ chung cư nhỏ do chính mình tích lũy mua được từ trước.
Quyết định thu hồi nhà được cơ quan chức năng phê duyệt và gửi thông báo giải tỏa đúng một tuần sau khi tôi rời đi. Khi cán bộ kiểm tra đến làm việc, Mai và Hải mới ngã ngửa khi biết căn nhà không hề có sổ đỏ để thừa kế như chúng vẫn tưởng tượng. Toàn bộ hành vi tự ý cải tạo, thay khóa, di chuyển tài sản và đuổi người đứng tên hợp đồng ra khỏi nhà đều là vi phạm pháp luật.
Đứng trước nguy cơ bị cưỡng chế di dời ngay lập tức và đối mặt với khoản phạt hành chính do tự ý thay đổi cấu trúc nhà công, vợ chồng Hải hốt hoảng cuống quít tìm cách liên lạc với tôi. Cả hai chạy đến căn hộ mới, quỳ gối khóc lóc van xin tôi rút lại đơn trả nhà để chúng có chỗ ở. Mai gào khóc nhắc đến đứa con trong bụng, còn Hải thì liên tục tát vào mặt mình tự trách bản thân ngu muội.
Đứng trước những kẻ từng đẩy mình vào đường cùng, lòng tôi lạnh ngắt như băng. Tôi nhẹ nhàng sang tên lại chiếc sập gỗ kỷ vật cho một bảo tàng tư nhân để lưu giữ, rồi nhìn hai đứa con bằng ánh mắt thản nhiên: “Mẹ đã cho các con cơ hội làm con, nhưng các con lại chọn làm kẻ cướp. Căn nhà đó thuộc về nhà nước, mẹ chỉ trả lại đúng nơi bắt đầu. Từ nay về sau, tự các con phải gánh chịu hậu quả cho sự bội bạc của mình.”
Mặc cho tiếng van xin thảm thiết vang lên ngoài cánh cửa, tôi nhẹ nhàng đóng cài khóa lại, tận hưởng sự bình yên thực sự ở tuổi 62.