
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ kh::óc q::uỳ trước b::àn th::ờ ch::ồng, vì quá s::ốc vì chồng đ::i quá đột ngột. Bỗng dưng điện thoại rung chuông tin nhắn. Mở ra xem thì đó là tin nhắn từ chồng: ” Anh chưa ch::ết”. Ba ngày sau cả nhà sốc khi biết sự thật….
Đêm mưa trút xuống thành phố, lòng tôi run lên bần bật khi đứng trước di ảnh của chồng mình – Trần Nhật Minh. Xe của anh bị tai nạn trên đoạn đường đèo nghiêng dốc, lao xuống vực rồi bốc cháy dữ dội. Người ta chỉ đưa về cho tôi vài vật dụng cá nhân cháy xém. Mẹ kế của anh, bà Lâm Bích Vân, nhanh chóng đứng ra tổ chức buổi lễ tiễn đưa vội vã. Trong căn biệt thự nghi ngút khói nhang, tôi chết lặng nhìn chiếc hòm trống rỗng. Buổi lễ còn chưa xong, trên báo chí đã lan truyền hình ảnh bà Vân thong dong đi nghỉ dưỡng cùng ông Hoàng Quốc Đại – một nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh.
Giữa lúc nỗi đau xé lòng bao trùm, điện thoại tôi bỗng rung lên tin nhắn từ số máy lạ: “Anh còn sống. Ra khu đồi phía sau thành phố ngay, đừng để ai thấy.” Tôi bàng hoàng, tay run run gõ lại nhưng không có phản hồi. Quyết định đi tìm sự thật, tôi nhờ Linh – cô thư ký trung thành của chồng – lén dùng xe chở tôi rời khỏi căn biệt thự ngay trong đêm tối.
Đến khu vực hẹn, dưới cơn mưa tầm tã, một bóng người từ lùm cây bước ra với thân thể đầy vết thương. Đó chính là Nhật Minh. Anh nghẹn ngào kể lại rằng mình đã kịp nhảy khỏi xe trước khi lao xuống vực và phải lẩn khuất suốt hai ngày qua. Anh tiết lộ bà Vân và ông Đại đã lên kế hoạch hại anh nhằm chiếm đoạt toàn bộ tài sản, giống như cách họ từng âm thầm ra tay với cha anh trước đây. Biết mình đang gặp nguy hiểm, Minh phải giả chết để bảo vệ bản thân.
Phẫn uất nhưng phải giữ bình tĩnh, tôi hứa với anh sẽ đóng vai người góa phụ đau thương để quay về ngôi nhà đó tìm kiếm chứng cứ. Những ngày sau, tôi chịu đựng sự chèn ép của bà Vân và đứa con riêng của bà ta, âm thầm lục soát phòng làm việc để tìm quyển sổ ghi chép các khoản giao dịch mờ ám giữa bà và ông Đại. Trong lúc đó, vị luật sư gia đình mà tôi từng tin tưởng cũng lộ rõ bản chất khi ép tôi ký vào giấy tờ chuyển giao tài sản.
Sự việc đẩy lên đỉnh điểm vào một đêm tăm tối, bà Vân nghi ngờ tôi nắm giữ bí mật nên đã cho người bắt giữ tôi đưa đến một căn nhà hoang ven sông. Màn đêm mờ ảo, không khí lạnh lẽo bao trùm. Bà Vân bước đến với ánh mắt sắc lẹm, đe dọa sẽ làm hại đến người thân của tôi nếu tôi không khai ra nơi Nhật Minh đang trốn. Giữa lúc tính mạng nghìn cân treo sợi tóc, tôi âm thầm dùng ngón tay ấn mạnh vào chiếc nhẫn cưới – thiết bị phát tín hiệu vị trí khẩn cấp mà chồng đã cài đặt từ trước…..
Mặt nước sông đen ngòm vỗ vào mạn thuyền gõ từng nhịp u ối. Bà Vân bước lại gần, nâng cằm tôi lên bằng đôi găng tay da đen bóng, ánh mắt rực lên sự tàn nhẫn: “Tín hiệu nhẫn cưới sao? Đừng tưởng trò trẻ con đó qua mắt được ta. Dù nó có đến, nơi đây cũng sẽ là huyệt mộ chung của hai vợ chồng mày!”
Bà ta vừa dứt lời, gã tay chân cao lớn đứng bên cạnh đã nhận lệnh chĩa súng về phía cửa nhà kho. Thời gian như ngưng đọng, từng giây trôi qua nặng nề như ngàn cân.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên làm sập cánh cửa gỗ đã mục nát! Ánh đèn pha từ các xe chuyên dụng chiếu thẳng vào bên trong, sáng rực cả một vùng đêm tối. Tiếng còi xe của lực lượng chức năng rền vang xé tan không khí u uất ven sông. Nhóm tay chân của bà Vân hoảng loạn định tháo chạy, nhưng toàn bộ lối ra đã bị bao vây chặt chẽ.
Nhật Minh xuất hiện ngay sau lực lượng chức năng, gương mặt anh dẫu còn nhợt nhạt vì vết thương nhưng ánh mắt rực cháy sự quyết tâm. Anh lao về phía tôi, gạt phắt tên gác đường và che chắn cho tôi an toàn. Chiếc còng số 8 nhanh chóng siết chặt lấy cổ tay bà Bích Vân và tên tay chân thân cận. Bà ta gào thét trong tuyệt vọng, khuôn mặt kiêu hãnh thường ngày giờ đây biến dạng vì sợ hãi.
Tại cơ quan điều tra, những tưởng bà Vân sẽ chối tội đến cùng, nhưng tập tài liệu mà tôi âm thầm thu thập được cùng cuốn sổ ghi chép các khoản tiền giao dịch bất minh đã trở thành bằng chứng không thể chối cãi. Đặc biệt, lực lượng chức năng còn tìm thấy đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa bà ta và ông Hoàng Quốc Đại về kế hoạch cắt dây thắng xe của Minh trên đoạn đường đèo.
Lần lượt từng kẻ trong đường dây bị đưa ra ánh sáng: ông Hoàng Quốc Đại bị bắt giữ ngay tại sân bay khi đang chuẩn bị làm thủ tục xuất cảnh; vị luật sư gia đình biến chất cũng phải tra tay vào còng vì tội gian lận và đe dọa người khác. Sự thật về cái chết năm xưa của cha Nhật Minh cũng được làm rõ, minh oan cho những uất hận mà gia đình anh phải gánh chịu suốt nhiều năm.
Mấy tháng sau, sóng gió dần lắng xuống. Nhật Minh chính thức trở lại tiếp quản tập đoàn, khôi phục lại danh dự và sự nghiệp của người cha quá cố. Căn biệt thự Thảo Điền từng ngập tràn khói nhang u ám giờ đây đã tràn ngập ánh nắng và tiếng cười.
Vào một buổi chiều êm đềm, chúng tôi đứng trên ban công nhìn ra dòng sông Sài Gòn phẳng lặng. Nhật Minh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, chạm vào chiếc nhẫn cưới – định mệnh đã cứu sống cả hai chúng tôi qua cơn bão dữ. Trải qua ranh giới giữa sống và chết, chúng tôi hiểu rằng không có sự tàn nhẫn nào có thể dập tắt được sự thật, và tình yêu chân thành sẽ luôn tìm được đường về nhà.