
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Về nhà đột xuất, anh thấy bát gạo trên bàn, nắp nồi cơm điện thì mở, mọi thứ để lung tung. Cảnh tượng ấy như một mồi lửa châm bùng sự bực bội trong Nam. Anh nghĩ ngay rằng vợ mình lười biếng đến mức bỏ dở cả việc chuẩn bị bữa trưa đơn giản nhất….
Một buổi trưa hè oi nồng, Nam rời cơ quan sớm hơn thường lệ. Anh chủ động tắt chuông điện thoại, lặng lẽ dừng xe cách nhà một đoạn rồi đi bộ vào ngõ. Trong đầu Nam lúc này chỉ có một suy nghĩ: hôm nay anh phải tận mắt chứng kiến sự ỉ ôi, lười nhác của Mai – người vợ mà anh luôn cho rằng đang tận hưởng cuộc sống quá nhàn nhã nhờ giọt mồ hôi của mình.
Áp lực công việc căng thẳng mấy ngày qua khiến Nam chực chờ bùng nổ. Anh bước qua cánh cửa chính mà không một tiếng động. Căn phòng khách rộng lớn chìm trong không gian im lìm, điều hòa phả ra hơi lạnh ngắt. Đồ đạc trên kệ chưa kịp dọn dẹp ngăn nắp, vài vật dụng nhỏ nằm rải rác trên sàn. Nam nhếch môi khẩy một tiếng mỉa mai, rón rén tiến về phía bếp.
Trên bàn ăn, chiếc nồi cơm điện mở tung nắp. Ngay bên cạnh là một chiếc bát sứ chứa đầy những hạt gạo sống ngâm trong làn nước trong vắt, chưa hề qua chần nấu hay chế biến. Cảnh tượng ấy như một mồi lửa châm bùng sự bực bội trong Nam. Anh nghĩ ngay rằng vợ mình lười biếng đến mức bỏ dở cả việc chuẩn bị bữa trưa đơn giản nhất.
Nam tiến lại gần, lòng đầy hậm hực, cất tiếng gọi lớn nhưng đáp lại chỉ là tiếng vù vù đơn điệu của máy lạnh. Sắp sửa trút cơn giận dữ, Nam bước nhanh về phía phòng ngủ – nơi anh đoán vợ mình đang nằm trốn. Thế nhưng, khi vừa xô cánh cửa phòng nhích mở ra một khoảng nhỏ, khung cảnh bên trong khiến toàn thân anh như đóng băng…
Mai đang nằm gục dưới sàn nhà cạnh mép giường, gương mặt tái nhợt, đôi môi thâm ngắt và tay vẫn còn cố bấu chặt lấy chiếc điện thoại đang hiện màn hình cuộc gọi khẩn cấp dở dang. Cạnh đó là gói thuốc trợ tim đã rơi vãi tung tóm.
Nam giật bắn người, sự giận dữ ban nãy tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Anh lao đến ôm chẩm lấy vợ, lay mạnh nhưng Mai đã ngất đi từ bao giờ. Ngay lập tức, Nam bế xóc vợ ra xe, vội vã nhấn ga lao thẳng đến bệnh viện cấp cứu.
Sau nhiều giờ hồi sức, bác sĩ bước ra thở dài thông báo Mai bị hạ đường huyết nặng kết hợp với suy nhược cơ thể kéo dài do kiệt sức và căng thẳng tâm lý, may mắn là được đưa đến kịp thời nên đã qua khỏi cơn nguy kịch. Bác sĩ còn đưa cho Nam xem cuốn sổ khám bệnh định kỳ của Mai – điều mà trước nay anh chưa từng để ý đến.
Trở về nhà trong đêm để lấy thêm đồ dùng cho vợ, Nam đứng thẫn thờ trước bát gạo sống trên bàn ăn. Lúc này, anh mới nhìn kỹ: bên cạnh bát gạo là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ chệch do tay run rẩy của Mai: “Em định nấu cháo cho anh vì dạo này anh hay đau dạ dày, nhưng đầu em quay mòng mòng quá…”
Thì ra, dạo gần đây Mai vừa phải một mình gánh vác việc nhà, chăm sóc con nhỏ, vừa âm thầm chịu đựng những cơn đau bệnh tật mà không dám phiền đến người chồng luôn bận rộn và hay gắt gỏng. Bát gạo sống ngâm dở không phải là minh chứng cho sự lười biếng, mà là dấu vết của một nỗ lực kiệt sức đến phút cuối cùng trước khi cô gục ngã.
Nước mắt Nam lăn dài trên gò má. Sự tự cao, tính hẹp hòi và những lời chỉ trích phiến diện bấy lâu nay khiến anh nhận ra mình tệ bạc đến nhường nào. Ngồi bên giường bệnh nhìn Mai thiếp đi gầy guộc, Nam nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ, thầm hứa từ nay sẽ đổi thay, trở thành một người bạn đời biết lắng nghe, sẻ chia và trân trọng từng phút giây bên gia đình.