Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành kiểu phụ nữ mà chính tôi từng… khinh.
Cái kiểu đặt tiền lên trước mọi thứ.
Nhưng đời không phải lúc nào cũng cho bạn lựa chọn đẹp đẽ.
Nhà tôi nghèo. Không phải kiểu nghèo “thiếu chút đỉnh” để kể lể cho có câu chuyện, mà là cái nghèo kéo dài từ đời này sang đời khác. Bố tôi mất sớm, mẹ một mình nuôi ba chị em. Tôi là con cả, nên từ nhỏ đã quen với việc nhường nhịn, gánh vác, và… hy sinh.
Hai đứa em tôi, một đứa đang học đại học, một đứa còn cấp ba. Mẹ tôi thì bệnh tim, cứ trái gió trở trời là phải nhập viện. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy mình như bị bóp nghẹt giữa hàng loạt con số: tiền thuốc, tiền viện phí, tiền học, tiền sinh hoạt.
Tôi đi làm từ năm hai đại học, đủ thứ việc. Lương không cao, chỉ đủ xoay xở.
Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà, tự hỏi: “Bao giờ mới hết cảnh này?”
Và rồi… tôi gặp anh.
Anh tên Duy.
Chúng tôi quen nhau qua mai mối. Thành thật mà nói, lúc đầu tôi không có nhiều cảm xúc. Anh không phải kiểu đàn ông khiến người ta “đổ gục” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoại hình bình thường, nói chuyện cũng không quá khéo.
Nhưng anh có một thứ mà tôi không thể phủ nhận: ổn định.
Gia đình khá giả, công việc tốt, tính cách hiền lành.
Mẹ tôi nhìn anh, ánh mắt sáng lên như nhìn thấy một chiếc phao cứu sinh.
“Con à… người như vậy hiếm lắm. Đừng bỏ lỡ.”
Tôi hiểu ý mẹ.
Và tôi cũng hiểu… cơ hội này không phải lúc nào cũng đến.
Nhưng trong lòng tôi vẫn có một cái gì đó lấn cấn.
Không phải vì anh không tốt.
Mà vì… mọi thứ quá dễ dàng.
Anh gần như không có yêu cầu gì ở tôi. Không đòi hỏi ngoại hình, không quan tâm quá khứ, không hỏi han nhiều về cảm xúc.
Chỉ cần tôi đồng ý.
Chỉ vậy thôi.
Chúng tôi quen nhau ba tháng thì anh ngỏ lời cưới.
Nhanh đến mức tôi còn chưa kịp hiểu mình có yêu anh không.
Nhưng khi nhìn mẹ tôi cầm tờ kết quả khám bệnh, tay run run… tôi gật đầu.
Đám hỏi diễn ra nhanh chóng.
Và rồi, đến lúc bàn chuyện sính lễ.
Tôi không biết vì sao hôm đó mình lại nói ra con số đó.
“500 triệu.”
Cả phòng im lặng.
Mẹ tôi tròn mắt nhìn tôi.
Người bên nhà trai cũng khựng lại.
Ngay cả tôi… cũng bất ngờ với chính mình.
Có lẽ, trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đã nghĩ: nếu anh thực sự muốn cưới tôi, anh sẽ chấp nhận.
Còn nếu không… thì cũng coi như tôi chưa từng có duyên với anh.

Một phép thử.
Nhưng là một phép thử… tàn nhẫn.
Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt anh.
Chỉ nghe thấy giọng anh, rất bình tĩnh:
“Được.”
Tôi ngẩng lên.
“Anh… đồng ý?”
Anh gật đầu.
“Bao giờ em muốn cưới?”
Câu trả lời nhẹ như không, nhưng lại khiến cả căn phòng chấn động.
Mẹ tôi lắp bắp:
“Nhà trai… có cần suy nghĩ thêm không?”
Anh lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy… lạnh sống lưng.
Không phải vì xúc động.
Mà vì… nghi ngờ.
Một người đàn ông, chấp nhận 500 triệu tiền cưới mà không chớp mắt… là người như thế nào?
Nhưng mọi thứ đã đi quá xa.
Tôi không thể rút lại lời.
Đám cưới diễn ra sau đó một tháng.
Nhà trai đưa đủ tiền, không thiếu một đồng.
Mẹ tôi cầm tiền, nước mắt rơi không ngừng.
Hai đứa em tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa biết ơn, vừa áy náy.
Còn tôi…
Tôi đứng giữa lễ đường, cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng không biết là vui hay buồn.
Đêm tân hôn.
Căn phòng được trang trí lộng lẫy. Hoa hồng, nến, ga trải giường mới tinh. Tất cả đều hoàn hảo… theo đúng nghĩa mà người ta vẫn hình dung.
Nhưng trong lòng tôi… không có chút cảm xúc nào.
Anh bước vào phòng sau tôi.
Không khí có chút ngượng ngùng.
Anh không vội vàng.
Chỉ ngồi xuống mép giường, tháo cúc áo, rồi nhìn tôi.
“Em mệt không?”
Tôi lắc đầu.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi anh đứng dậy, tiến lại gần giường, tay nắm lấy mép chăn.
“Để anh dọn lại một chút.”
Tôi không để ý lắm.
Cho đến khi anh… lật tấm chăn lên.
Và ngay khoảnh khắc đó—
Tôi như bị đóng băng.
Dưới lớp chăn… không phải là một chiếc giường bình thường.
Mà là…
Một tấm đệm cũ, mỏng đến mức gần như chạm xuống sàn.
Bên cạnh đó… là một chiếc túi đen, hé mở.
Bên trong…
Là những tập tiền.
Rất nhiều tiền.
Tim tôi đập loạn.
“Cái này… là gì?”
Giọng tôi run.
Anh không trả lời ngay.
Anh ngồi xuống, mở rộng chiếc túi.
“500 triệu.”
Tôi chết lặng.
“Anh… để ở đây?”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
“Tại sao?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt không còn hiền lành như trước.
Mà… lạnh.
“Để nhắc em.”
Tôi nuốt khan.
“Nhắc… gì?”
“Nhắc rằng… em cưới anh vì cái gì.”
Câu nói đó như một cú tát.
Tôi lùi lại.
“Anh nói vậy là sao?”
Anh cười.
Một nụ cười khiến tôi rùng mình.
“Em nghĩ anh không hiểu à?”
“Hiểu… cái gì?”
“Hiểu rằng em cần tiền.”
Không khí đặc quánh.
“Tôi không trách em.”
Anh nói tiếp, giọng bình thản.
“Thật ra… tôi còn biết ơn.”
Tôi sững lại.
“Biết ơn?”
“Ừ. Vì em đã thành thật.”
“Thành thật cái gì?”
“Ít nhất em còn nói ra con số. Không giả vờ yêu rồi mới lộ bản chất.”
Tôi cảm thấy như bị bóc trần.
Từng lớp, từng lớp một.
“Vậy anh cưới tôi để làm gì?” tôi hỏi.
Anh im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Để có một người vợ.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
“Không cần tình yêu?”
Anh nhún vai.
“Tình yêu… không nuôi sống được ai.”
Câu nói đó… khiến tôi nghẹn lại.
“Tôi đã từng yêu.”
Anh nói tiếp.
“Và kết quả là gì? Bị phản bội. Bị lợi dụng.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Ít nhất với em… mọi thứ rõ ràng.”
Tôi không biết nên cười hay nên khóc.
“Vậy là… chúng ta giống nhau?”
Anh gật đầu.
“Đều cần một thứ. Và đều sẵn sàng đánh đổi.”
Căn phòng trở nên lạnh lẽo.
Dù bên ngoài… vẫn là đêm tân hôn của một cặp vợ chồng mới cưới.
“Từ giờ…” anh nói, “chúng ta sống với nhau. Anh không can thiệp vào cuộc sống của em. Em cũng không cần giả vờ yêu anh.”
“Còn số tiền này?”
“Tùy em.”
“Ý anh là sao?”
“Em có thể lấy. Hoặc để đó. Nhưng mỗi lần nhìn thấy nó… hãy nhớ lý do em đứng ở đây.”
Tôi nhìn vào túi tiền.
500 triệu.
Số tiền mà tôi từng nghĩ sẽ giải quyết được mọi vấn đề.
Nhưng lúc này… nó lại giống như một cái gông.
Đè lên cổ tôi.
—
Đêm đó, chúng tôi nằm trên cùng một chiếc giường.
Nhưng giữa chúng tôi… là cả một khoảng cách không thể đo đếm.
Không có cái ôm.
Không có lời thì thầm.
Chỉ có sự im lặng… và một chiếc túi tiền nằm lặng lẽ bên cạnh.
—
Nếu bạn hỏi tôi có hối hận không…
Tôi không biết.
Vì số tiền đó… đã giúp mẹ tôi phẫu thuật.
Đã giúp em tôi tiếp tục đi học.
Đã thay đổi cuộc sống của cả gia đình tôi.
Nhưng đổi lại…
Tôi có một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã không có tình yêu.
Một người chồng… không cần trái tim tôi.
Và một đêm tân hôn… mà thứ khiến tôi “tím mặt hiểu ra” không phải là bí mật nào quá ghê gớm.
Mà là sự thật đơn giản đến tàn nhẫn:
Khi bạn dùng tiền để đo một mối quan hệ…
Thì chính bạn cũng sẽ bị đo lại bằng tiền.
Không hơn.
Không kém.