CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sống ở nhà con rể 15 năm, đến khi căn nhà ở quê được đền bù thì 2 con trai h;í hửng tới tận nơi đòi chia tiền, tôi giả vờ tươi cười đồng ý rồi cho lũ bất hiếu bài học nhớ đời…
Tôi có ba người con, hai trai một gái. Ngày còn trẻ, tôi cứ nghĩ chỉ cần mình sống tử tế, yêu thương các con hết lòng thì về già sẽ được chúng báo đáp. Nhưng sau này tôi mới hiểu, có những người con chỉ nhớ đến mẹ khi trong tay mẹ xuất hiện một khoản tiền lớn.
Chồng tôi mất khi tuổi còn chưa cao. Sau ngày ông ấy qua đời, tôi gần như sống một mình trong căn nhà cũ ở quê. Con gái út là Mai Anh, lấy chồng rồi chuyển lên thành phố. Vợ chồng nó nhiều lần khuyên tôi:
“Mẹ lên ở với vợ chồng con đi. Nhà rộng, cháu cũng cần bà chăm giúp. Mẹ ở quê một mình, chúng con không yên tâm.”
Ban đầu tôi còn ngại. Nhưng rồi sức khỏe yếu dần, tôi đành thu dọn đồ đạc lên thành phố sống cùng con gái.
Con rể tôi tên Quang. Nó không phải con ruột nhưng lại đối xử với tôi chẳng khác gì mẹ đẻ. Suốt 15 năm, tôi ở trong căn nhà ấy, phụ con gái chăm cháu, nấu nướng, giặt giũ. Khi tôi đau ốm, Quang luôn là người đầu tiên hỏi han.
Có lần tôi bị sốt cao giữa đêm, chính nó vội vàng lái xe đưa tôi vào viện. Những ngày nằm bệnh, tôi yếu đến mức cầm nổi chiếc thìa cũng khó. Mai Anh bận chăm con nhỏ, Quang thay nhau túc trực, kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho tôi.
Còn hai đứa con trai của tôi thì sao?
Anh cả là Minh Khang, em trai là Đức Thành.
Từ ngày tôi rời quê lên thành phố, hai đứa gần như chẳng mấy khi gọi điện. Có năm Tết chúng chỉ ghé qua chốc lát, hỏi vài câu rồi lại đi. Những lúc tôi đau ốm, chúng cũng chẳng biết. Tôi từng gọi cho con, nhưng nhiều lần đầu dây bên kia chỉ vang lên câu: “Con đang bận, khi nào rảnh con gọi lại.”
Rồi tôi cũng thôi không gọi nữa.
Căn nhà dưới quê bỏ không suốt nhiều năm. Tôi vẫn giữ giấy tờ cẩn thận vì đó là nơi vợ chồng tôi từng gây dựng cả đời.
Cho đến một ngày, cán bộ xã gọi điện báo rằng khu vực đất nhà tôi nằm trong diện giải tỏa để mở rộng tuyến đường lớn. Sau khi kiểm kê, gia đình tôi được thông báo khoản tiền bồi thường dự kiến lên tới gần 2,8 tỷ đồng.
Tôi nghe xong mà sững người.
Không phải vì tôi tham tiền. Tôi chỉ bất ngờ bởi căn nhà cũ kỹ tưởng chẳng còn giá trị lại có ngày trở thành một khoản tài sản lớn như vậy.
Nhưng tôi chưa kịp nghĩ xem sẽ sử dụng số tiền ấy thế nào thì chuyện đáng buồn nhất lại xảy ra.
Hai đứa con trai vốn nhiều năm chẳng thấy mặt bỗng nhiên xuất hiện.
Chiếc ô tô đen dừng ngay trước cổng nhà văn hóa xã. Minh Khang bước xuống trước, quần áo bóng bẩy, theo sau là Đức Thành. Cả hai đi thẳng vào tìm cán bộ địa chính hỏi về hồ sơ đền bù.
Sau đó, chúng gọi cho tôi.
Minh Khang nói ngay:
“Mẹ, chuyện đất đai dưới quê con nghe rồi. Đất của bố mẹ thì ba anh em phải chia chứ?”
Tôi im lặng vài giây rồi hỏi:
“Bao năm nay các con có hỏi mẹ sống thế nào không?”
Nó khó chịu:
“Chuyện đó để sau đi mẹ. Bây giờ nói chuyện tiền bạc trước đã.”
Đức Thành cũng chen vào:
“Mẹ giữ hết gần ba tỷ thì không hợp lý đâu. Dù sao tụi con cũng là con trai, sau này còn phải lo hương khói cho bố.”
Tôi nghe mà thấy lòng lạnh ngắt.
Mười lăm năm qua, người lo cho tôi từng bữa cơm, viên thuốc là con gái. Người đưa tôi đi bệnh viện là con rể. Hai đứa con trai chẳng đóng góp nổi một đồng, vậy mà vừa nghe tin có tiền đã kéo nhau về đòi chia.
Nhưng tôi không nổi giận.
Tôi chỉ mỉm cười.
“Được. Các con muốn chia thì mẹ đồng ý.”
Hai đứa lập tức thay đổi sắc mặt. Chúng tưởng tôi sợ con trai, hoặc vì tuổi già nên không muốn tranh chấp.
Tôi còn chủ động gọi cán bộ địa chính đến, xác nhận rằng mình đồng ý giải quyết phần tài sản theo ý kiến của các con.
Minh Khang vui ra mặt.
Trước khi về, nó còn vỗ vai em trai:
“Thế là ổn rồi. Mẹ nghĩ thông suốt là tốt.”
Tôi chỉ cười.
Tối hôm đó, tôi gọi cho Mai Anh và Quang, bảo hai đứa cuối tuần về nhà ăn cơm. Tôi cũng gọi cho hai con trai, nói rằng tôi muốn cả nhà ngồi với nhau một bữa trước khi làm thủ tục.
Chẳng ngờ hai đứa đến rất sớm.
Có lẽ chúng nóng lòng đến mức sợ tôi đổi ý.
Tôi đã chuẩn bị một mâm cơm đầy đủ. Cá kho, gà luộc, canh hầm, vài món mà ngày trước chúng thích ăn. Tôi còn mua cả chai rượu mà Minh Khang từng thích.
Bữa cơm bắt đầu khá vui vẻ.
Minh Khang liên tục nói chuyện về kế hoạch mua đất.
Đức Thành thì tính toán xem nếu nhận được gần một tỷ sẽ làm gì.
Chỉ có Mai Anh và Quang là im lặng. Hai người dường như đã hiểu tôi đang có chuyện muốn nói.
Ăn được một lúc, tôi đặt đũa xuống.
“Các con ăn xong chưa?”
Minh Khang cười:
“Mẹ cứ nói đi. Chuyện tiền đền bù phải không? Mẹ đã đồng ý chia rồi còn gì.”
Tôi gật đầu.
“Đúng. Mẹ đã nói sẽ chia.”
Nói rồi tôi lấy từ trong chiếc túi bên cạnh ra một tập hồ sơ, đặt ngay ngắn giữa bàn.
Nụ cười trên mặt hai đứa con trai lập tức biến mất.
Tôi chậm rãi nói:
“Nhưng mẹ chưa bao giờ nói rằng mẹ sẽ chia tiền đền bù cho các con theo cách các con nghĩ.”
Tôi đẩy tập giấy về phía Minh Khang.
“Đây là toàn bộ giấy tờ chứng minh căn nhà và mảnh đất đó đứng tên bố mẹ từ trước khi các con trưởng thành. Sau khi bố mất, quyền sử dụng đất được sang tên hợp pháp cho mẹ. Các con không có tên trong quyền sở hữu.”
Đức Thành cau mày:
“Nhưng chúng con là con ruột!”
“Tất nhiên.” Tôi bình tĩnh đáp. “Các con là con của mẹ. Nhưng là con ruột không có nghĩa là cứ nghe thấy mẹ có tiền thì nghiễm nhiên được quyền lấy.”
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi tiếp tục:
“Mẹ từng nghĩ nếu chia cho các con một phần thì có thể khiến các con hiểu rằng mẹ vẫn thương các con. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, mẹ nhận ra mình đã nhầm.”
Tôi quay sang Mai Anh.
“Suốt 15 năm qua, em gái các con chưa một lần hỏi mẹ có tài sản gì. Quang cũng chưa từng đòi hỏi mẹ một đồng. Hai đứa nó chỉ muốn mẹ khỏe mạnh và ở bên gia đình.”
Mai Anh đỏ hoe mắt.
Tôi lại nhìn hai con trai:
“Còn các con, 15 năm không chăm mẹ một ngày. Mẹ bệnh, các con không biết. Mẹ nằm viện, các con không biết. Nhưng vừa nghe mẹ được đền bù gần ba tỷ, các con lập tức xuất hiện và bảo mẹ phải chia.”
Minh Khang bắt đầu nóng mặt:
“Mẹ nói thế là không công bằng. Dù sao chúng con cũng là con mẹ!”
“Tôi biết.”
Tôi thở dài.
“Vì các con là con nên tôi mới cho các con cơ hội.”
Tôi lấy ra một tờ giấy khác.
“Tiền đền bù sau khi nhận, mẹ sẽ trích một phần sửa lại căn nhà thờ ở quê. Một phần gửi tiết kiệm để lo tuổi già. Phần còn lại mẹ sẽ lập quỹ đứng tên mẹ và Mai Anh quản lý, dùng để chăm sóc mẹ khi tôi già yếu.”
Đức Thành đập tay xuống bàn:
“Vậy chúng con không được gì sao?”
Tôi nhìn nó thật lâu rồi đáp:
“Các con vẫn có thể được. Nhưng không phải bằng cách đứng trước mặt mẹ đòi tiền.”
Hai đứa im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Nếu sau này mẹ bệnh nặng, các con thực sự muốn chăm sóc mẹ thì mẹ vẫn xem các con là con. Nhưng nếu các con chỉ muốn phần tài sản, thì từ hôm nay đừng gọi đó là tình thân.”
Quang ngồi bên cạnh nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.
Mai Anh không nói gì, chỉ cúi đầu lau nước mắt.
Một lúc lâu sau, Minh Khang đứng dậy. Tôi tưởng nó sẽ bỏ đi trong tức giận. Nhưng nó lại nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn tôi.
“Mẹ… những năm qua mẹ có giận chúng con không?”
Tôi cười buồn.
“Có chứ. Nhưng mẹ giận lâu quá cũng mệt rồi.”
Câu nói ấy khiến nó ngồi xuống.
Đức Thành cũng cúi đầu.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hai đứa con trai không nói về tiền nữa.
Đêm đó, trước khi chúng về, Minh Khang đứng ở cửa rất lâu rồi quay lại:
“Mẹ cho chúng con thêm một cơ hội được không?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi chỉ nói:
“Cơ hội không nằm trong số tiền 2,8 tỷ. Nó nằm ở những ngày các con thật sự nhớ đến mẹ.”
Sau hôm ấy, tôi không chia khoản tiền đền bù như hai con trai từng mong muốn. Tôi dùng một phần sửa sang lại căn nhà quê, biến nó thành nơi thờ cúng tổ tiên khang trang. Phần còn lại gửi tiết kiệm để đảm bảo cuộc sống sau này.
Còn Mai Anh và Quang vẫn chăm sóc tôi như trước.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là vài tháng sau, Minh Khang bắt đầu về quê thường xuyên. Đức Thành cũng thỉnh thoảng ghé qua mua thuốc, đưa tôi đi khám.
Chúng không còn hỏi:
“Mẹ còn bao nhiêu tiền?”
Mà bắt đầu hỏi:
“Mẹ hôm nay có khỏe không?”
Chỉ một câu đơn giản ấy thôi cũng khiến tôi thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Tôi từng nghĩ bài học lớn nhất dành cho hai đứa con bất hiếu là khiến chúng mất quyền được chia tiền.
Nhưng sau cùng tôi nhận ra, bài học đáng giá hơn chính là để chúng hiểu rằng tình thân không phải chiếc chìa khóa mở két sắt.
Một người con có thể không giàu có, không cần biếu mẹ thật nhiều tiền, nhưng chỉ cần biết hỏi mẹ một câu khi mẹ đau, đưa mẹ đi viện lúc mẹ yếu, hoặc đơn giản là ngồi ăn cùng mẹ một bữa cơm… cũng đã quý hơn bất kỳ khoản tiền nào.
Còn tôi, sau 15 năm sống nhờ nhà con gái, cuối cùng cũng hiểu rằng mình chưa bao giờ là người “ở nhờ”.
Bởi nơi nào có người thật lòng thương mình, nơi đó mới thực sự là nhà.