CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày đưa tro cốt mẹ ruột về quê, tôi vừa bước vào nhà đã thấy chồng tổ chức tiệc mừng cùng nhân tình đang mang thai, còn mẹ chồng vứt hết đồ đạt ra cổng biệt thự và tuyên bố: ‘Cái nhà này từ nay không còn chỗ cho cô nữa!’… Nhưng đúng lúc tôi quay lưng rời đi, một đoàn xe sang dừng trước cổng khiến cả gia đình họ tái mặt…
Chiếc xe vừa dừng trước căn biệt thự nhà họ Phan, tôi còn chưa kịp bước xuống thì bên trong đã vang lên tiếng nhạc cùng tiếng cười nói náo nhiệt. Trước cổng treo đầy bóng bay màu đỏ, sân nhà được trang trí như đang có đại tiệc.
Tôi ôm chặt bình tro cốt của mẹ vào lòng, bước từng bước nặng nề qua cánh cổng.
Ngay giữa sân là một bàn tiệc dài phủ khăn trắng. Rượu vang, hải sản và những món ăn đắt tiền được bày kín. Chính giữa bàn còn đặt một chiếc bánh kem lớn, trên mặt bánh nổi bật dòng chữ:
“Chúc mừng gia đình họ Phan đón thêm người thừa kế!”
Tôi khựng lại.
Chồng tôi, Phan Khải Thành, đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ.
Đó là Diệp Như Quỳnh, thư ký riêng của anh.
Người mà trước đây anh từng nắm tay tôi và thề rằng giữa hai người tuyệt đối không có chuyện gì.
Thế nhưng lúc này, bàn tay Khải Thành đang nhẹ nhàng đặt lên vòng eo của cô ta. Nhìn xuống chiếc bụng đã nhô lên của Như Quỳnh, ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng.
Một ánh mắt mà trong suốt bảy năm làm vợ anh, tôi chưa từng được nhận trọn vẹn.
Anh nhìn thấy tôi.
Nhưng thay vì hỏi tôi vừa trải qua chuyện gì, anh chỉ cau mày:
“Em về sao không báo trước?”
Tôi cúi xuống nhìn bình tro cốt trong tay rồi ngẩng lên.
“Mẹ em vừa mất. Em đưa mẹ về quê, chẳng lẽ còn phải gọi điện xin phép anh?”
Khải Thành im lặng.
Tôi chưa kịp bước thêm thì từ trong nhà, mẹ chồng tôi – bà Phan Bích Hà – đã đi ra.
Sau lưng bà là hai người giúp việc đang kéo những chiếc vali của tôi.
Một chiếc vali bị kéo mạnh đến mức khóa bật tung.
Quần áo, vài cuốn sổ cũ, những lá thư tôi cất giữ suốt nhiều năm và đặc biệt là khung ảnh tôi chụp cùng mẹ ngày còn trẻ rơi xuống nền đá.
Tôi chết lặng.
“Mẹ đang làm gì vậy?”
Bà Bích Hà khoanh tay, lạnh lùng đáp:
“Đừng gọi tôi là mẹ nữa. Từ hôm nay cô không còn là con dâu nhà này.”
Tôi quay sang Khải Thành.
“Anh biết chuyện này?”
Anh né ánh mắt tôi.
Sau vài giây, anh lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ.
“Lan Chi, ký đi.”
Tôi nhận ra đó là đơn ly hôn.
Tập giấy lạnh lẽo nằm ngay cạnh chiếc bánh chúc mừng đứa con của người phụ nữ khác.
Tôi bật cười.
Không hiểu sao lúc ấy tôi lại có thể cười được.
Có lẽ vì sau quá nhiều tổn thương, con người ta đến một lúc sẽ chẳng còn sức để khóc nữa.
Tôi nhìn Khải Thành:
“Ngày mẹ em hấp hối, anh nói phải đi công tác. Em gọi cho anh cả đêm cũng không được. Đến hôm nay, em đưa mẹ về nhà thì anh lại tổ chức tiệc mừng đứa con với người phụ nữ khác.”
Tôi dừng lại một chút.
“Khải Thành, anh có bao giờ nghĩ mình quá nhẫn tâm không?”
Như Quỳnh lập tức nép sát vào anh.
“Anh Thành, chị ấy đang xúc động. Bác sĩ dặn em không được chịu áp lực…”
Khải Thành lập tức đứng chắn phía trước cô ta.
“Được rồi! Em đừng làm Như Quỳnh kích động. Cô ấy đang mang thai.”
Tôi nhìn hai người trước mặt.
“Yên tâm. Tôi chẳng có ý định tranh giành anh với cô.”
Tôi quay đầu nhìn căn biệt thự.
Bảy năm trước, nơi này chỉ là một căn nhà cũ đang thế chấp ngân hàng.
Khi công ty nhà họ Phan đứng trước nguy cơ phá sản, chính tôi đã bán căn hộ do mẹ để lại, lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm và vay thêm ngân hàng để giúp Khải Thành trả khoản nợ lớn.
Tôi từng nghĩ chỉ cần vợ chồng đồng lòng thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua.
Khi mẹ chồng nhập viện, tôi là người thức trắng ba đêm bên ngoài phòng cấp cứu.
Khi Khải Thành khởi nghiệp lại, tôi vừa làm việc vừa chăm sóc gia đình, có những ngày mệt đến mức ngủ quên trên bàn ăn.
Vậy mà hôm nay, tất cả những gì tôi nhận được chỉ là một câu:
“Cô không còn chỗ ở đây.”
Bà Bích Hà bước tới, cúi xuống nhặt khung ảnh của mẹ tôi.
Bà liếc qua rồi ném vào chiếc vali.
“Cô ở nhà họ Phan bảy năm mà chẳng sinh được con. Như Quỳnh mới ở bên Khải Thành chưa lâu đã mang thai. Người nào có ích cho nhà này, chẳng phải đã quá rõ rồi sao?”
Tôi cúi xuống nhặt khung ảnh.
Mặt kính đã nứt một đường.
Tôi nhẹ nhàng dùng tay lau bụi trên khuôn mặt mẹ.
“Mẹ tôi từng bán mảnh đất cuối cùng để giúp gia đình này trả nợ.”
Tôi nhìn thẳng vào bà Bích Hà.
“Ngày nhận tiền, sao mẹ không nói mẹ tôi là người ngoài?”
Gương mặt bà lập tức cứng lại.
Khải Thành quát:
“Lan Chi, thôi đi!”
Tôi không đáp.
Tôi chỉ muốn đưa mẹ vào phòng thờ.
Dù thế nào, mẹ cũng đã dành cả đời nuôi tôi. Tôi chỉ muốn trước khi rời khỏi nơi này, được thắp cho bà một nén nhang.
Nhưng vừa đi đến cửa, bà Bích Hà đã dang tay chắn lại.
“Không được.”
“Tại sao?”
“Tro cốt người ngoài không được đưa vào từ đường nhà họ Phan. Mang vào chỉ tổ đem xui xẻo đến cho gia đình.”
Tôi đứng bất động.
Hai chữ “xui xẻo” khiến tim tôi lạnh ngắt.
Tôi nhìn bà rất lâu.
Rồi tôi đặt bình tro cốt của mẹ lên vali.
Tôi cầm bút.
Ký tên vào đơn ly hôn.
Khải Thành ngẩn người.
“Em… đồng ý?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Bích Hà lập tức nở nụ cười mãn nguyện.
Như Quỳnh cũng thở phào.
Tôi kéo chiếc vali về phía cổng, nhưng trước khi đi, tôi quay lại hỏi:
“Các người thật sự muốn tôi rời khỏi đây ngay hôm nay?”
Bà Bích Hà đáp không chút do dự:
“Đúng! Đi càng sớm càng tốt. Sau này căn nhà này và tất cả tài sản nhà họ Phan đều là của cháu tôi.”
Tôi nhìn bà.
Rồi khẽ mỉm cười.
“Được. Mẹ nhớ kỹ câu mình vừa nói.”
Tôi kéo vali ra ngoài.
Nhưng ngay khi tôi vừa bước qua cổng, một chuỗi tiếng động cơ bất ngờ vang lên từ cuối con phố.
Một chiếc sedan hạng sang màu đen chạy tới.
Tiếp đó là chiếc thứ hai.
Rồi chiếc thứ ba.
Chỉ trong chưa đầy một phút, một đoàn xe sang đã dừng kín trước căn biệt thự.
Mọi người trong sân đều ngơ ngác.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi mặc vest đen bước xuống chiếc xe đầu tiên.
Sau ông là hai luật sư, một công chứng viên và vài người đại diện ngân hàng.
Người đàn ông nhìn thấy tôi liền bước nhanh tới.
Ông cúi đầu trước bình tro cốt tôi đang ôm.
“Cô chủ, xin lỗi vì chúng tôi đến muộn.”
Khải Thành biến sắc.
“Luật sư Lê? Ông tới đây làm gì?”
Người đàn ông không trả lời anh ngay.
Ông mở chiếc cặp da, lấy ra một bộ hồ sơ dày.
Sau đó ông quay sang bà Bích Hà.
“Thưa bà, theo chỉ thị của thân chủ tôi, kể từ hôm nay, gia đình bà không còn quyền tiếp tục cư trú tại căn biệt thự này.”
Bích Hà sững sờ.
“Ông nói cái gì?”
Luật sư Lê đặt giấy tờ lên nắp capo chiếc xe gần đó.
“Căn biệt thự này không thuộc quyền sở hữu của nhà họ Phan.”
Khải Thành bước tới.
“Không thể nào!”
Luật sư Lê bình tĩnh đáp:
“Anh Phan, có lẽ anh đã quên một chuyện.”
Ông chỉ vào tập hồ sơ.
“Bảy năm trước, khi công ty anh đứng trước nguy cơ phá sản, khoản tiền dùng để giải chấp căn nhà này không phải tiền của nhà họ Phan.”
Khải Thành chết lặng.
“Khoản tiền đó…”
“Là tiền của mẹ cô Lan Chi.”
Không khí trước cổng lập tức im phăng phắc.
Tôi cũng sững người.
Tôi chưa từng biết mẹ đã âm thầm giữ lại nhiều giấy tờ như vậy.
Luật sư Lê tiếp tục:
“Sau khi bà Thẩm qua đời, toàn bộ tài sản của bà được kiểm kê theo di chúc. Căn biệt thự này được đăng ký dưới tên bà Lan Chi, bởi mẹ cô ấy đã chuyển quyền sở hữu từ nhiều năm trước.”
Bích Hà lắp bắp:
“Không… không thể nào…”
Luật sư Lê lấy thêm một tập hồ sơ khác.
“Vẫn còn một việc quan trọng hơn.”
Ông nhìn sang Khải Thành.
“Bà Thẩm từng là cổ đông bí mật của Công ty Phan Thành. Khoản tiền cứu công ty bảy năm trước không phải khoản cho vay cá nhân như mọi người vẫn nghĩ.”
Khải Thành tái mặt.
“Ông nói gì?”
“Đó là khoản đầu tư có điều kiện.”
Ông mở hồ sơ.
“Nếu sau bảy năm công ty không hoàn trả đúng quyền lợi theo thỏa thuận, toàn bộ số cổ phần tương ứng sẽ được chuyển cho người thừa kế duy nhất.”
Tất cả ánh mắt đồng loạt hướng về tôi.
Luật sư Lê nhẹ nhàng nói:
“Người thừa kế duy nhất chính là cô Lan Chi.”
Chiếc ly trong tay Như Quỳnh rơi xuống đất.
Choang!
Mặt cô ta trắng bệch.
Khải Thành lùi lại một bước.
“Không… mẹ cô ấy đã mất. Làm sao bà ấy có thể…”
“Di chúc được lập từ sáu năm trước và đã được công chứng hợp pháp.”
Luật sư Lê lấy ra một phong bì màu nâu.
“Đây là lá thư bà Thẩm để lại cho cô.”
Tôi run run nhận lấy.
Trên phong bì là nét chữ quen thuộc của mẹ.
“Gửi con gái mẹ.”
Tôi cắn môi, cố không khóc.
Mở lá thư ra, tôi đọc từng dòng.
Mẹ viết rằng bà đã biết từ lâu chuyện Khải Thành thay đổi. Bà cũng biết khoản tiền mình đưa cho nhà họ Phan không chỉ để cứu công ty, mà còn là cách bà âm thầm giữ lại cho con gái một con đường lui.
Dòng cuối cùng khiến tôi bật khóc:
“Nếu một ngày họ không còn trân trọng con, đừng cúi đầu xin họ cho con ở lại. Mẹ đã chuẩn bị cho con một mái nhà khác. Con gái của mẹ, con không nợ họ bất cứ điều gì.”
Tôi ôm lá thư vào ngực.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cảm thấy mình được mẹ ôm lấy.
Khải Thành đứng trước mặt tôi, giọng run rẩy:
“Lan Chi… chuyện giữa chúng ta có thể nói lại. Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông tôi từng yêu nhất giờ đây bỗng trở nên xa lạ.
“Không cần nữa.”
“Anh có thể giải thích…”
“Tôi không muốn nghe.”
Tôi khẽ lau nước mắt.
“Bảy năm qua, tôi đã dùng tình yêu để trả nợ cho một cuộc hôn nhân. Nhưng từ hôm nay, món nợ ấy đã hết.”
Bích Hà lúc này đã không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy.
Bà bước tới, giọng run run:
“Lan Chi, mẹ… mẹ chỉ nhất thời nóng giận.”
Tôi lắc đầu.
“Bà không phải mẹ tôi.”
Tôi nhìn bình tro cốt trong tay.
“Người duy nhất tôi gọi là mẹ đã nằm trong chiếc bình này.”
Tôi quay người bước đi.
Đoàn xe phía sau từ từ mở đường.
Nhưng trước khi lên xe, tôi nghe tiếng Khải Thành gọi tên mình.
Tôi dừng lại vài giây.
Không quay đầu.
“Lan Chi, em thật sự muốn bỏ tất cả sao?”
Tôi khẽ đáp:
“Không.”
“Tôi chỉ bỏ lại những thứ từng khiến tôi tưởng mình phải chịu đựng.”
Nói rồi tôi bước lên xe.
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi căn biệt thự.
Phía sau, gia đình họ Phan vẫn đứng chết lặng trước cánh cổng.
Còn tôi ôm bình tro cốt của mẹ vào lòng, nhìn ánh chiều đang dần phủ xuống con đường.
Tôi biết mình đã mất một người mẹ.
Mất một cuộc hôn nhân.
Nhưng cũng chính trong ngày đau đớn nhất ấy, tôi mới hiểu ra rằng mẹ chưa bao giờ để tôi một mình.
Bà đã âm thầm chuẩn bị cho tôi một tương lai mới từ rất lâu.
Và đó cũng là ngày tôi chính thức bước ra khỏi cuộc đời của nhà họ Phan — không phải với hai bàn tay trắng, mà với sự thật, lòng tự trọng và tất cả những gì mẹ đã cố gắng giữ lại cho tôi.
Còn với Khải Thành, cơn ác mộng của anh mới chỉ bắt đầu.
Bởi số cổ phần mẹ tôi để lại không chỉ đủ khiến Công ty Phan Thành đổi chủ, mà còn kéo theo một cuộc kiểm toán đặc biệt.
Và khi những sổ sách cũ được mở ra, một bí mật khác liên quan đến chính Khải Thành và Như Quỳnh cũng dần được phơi bày.
Lần này, người phải run sợ trước cánh cửa đóng lại…
Không còn là tôi.