CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đến nhà con gái dọn dẹp, nào ngờ giữa trưa con rể bất ngờ về. Thấy lạ, tôi vội trốn vào tủ quần áo… Tôi năm nay sáu mươi hai tuổi, về hưu được ba năm. Cuộc sống ở quê yên bình, nhưng lòng tôi chưa bao giờ thật sự an.
Tôi năm nay sáu mươi hai tuổi, đã nghỉ hưu được vài năm. Sau khi rời công việc, tôi trở về quê sống trong căn nhà cũ bên bờ sông. Cuộc sống tuy bình dị, ngày ngày chỉ quanh quẩn với vườn rau, mấy con gà và những bữa cơm đơn sơ, nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng canh cánh một nỗi lo về đứa con gái duy nhất.
Con gái tôi tên Hạnh, lấy chồng rồi chuyển lên thành phố đã gần sáu năm. Hai vợ chồng thuê một căn hộ cao tầng ở khu đô thị mới, cách quê tôi hơn trăm cây số. Qua những lần gọi video, tôi luôn thấy con gái ăn mặc chỉn chu, đi làm văn phòng, còn chồng nó – Tuấn – cũng là người có công việc ổn định. Căn hộ lúc nào cũng sáng bóng, nội thất hiện đại, nhìn vào đâu cũng thấy cuộc sống đủ đầy.
Mỗi lần nhìn con gái cười nói vui vẻ, tôi lại tự nhủ:
“Con mình sống tốt như vậy là mẹ yên tâm rồi.”
Tôi thường tranh thủ bắt xe lên thành phố thăm con. Biết Hạnh bận rộn với công việc, tôi chẳng muốn con phải vừa đi làm vừa lo chuyện nhà cửa nên cứ đến là tôi tự tay lau dọn, giặt giũ, nấu vài món mà hai đứa thích.
Tuấn trước đây đối xử với tôi khá tốt. Mỗi lần thấy tôi xách túi từ quê lên, cậu ấy đều đỡ lấy rồi nói:
“Mẹ cứ lên chơi thường xuyên nhé. Có mẹ ở đây, căn nhà mới có cảm giác ấm cúng.”
Một câu nói đơn giản nhưng khiến tôi vui cả ngày.
Hôm ấy cũng vậy.
Tôi bắt chuyến xe khách lúc sáng sớm, mang theo ít rau quê, mấy quả trứng gà và một con cá trắm đã làm sạch. Trên đường đi, tôi còn nghĩ tối nay sẽ nấu một bữa thật ngon cho hai đứa.
Hạnh gọi cho tôi trước khi tôi đến nơi.
“Mẹ ở lại ăn tối với bọn con nhé. Hôm nay con cố gắng về sớm.”
Tôi vui vẻ đáp:
“Được rồi. Mẹ mang cá lên đây, tối mẹ kho tiêu cho. Tuấn thích món ấy mà.”
Hạnh bật cười:
“Chồng con mà biết mẹ nấu thì chắc chẳng chịu đi ăn ngoài đâu.”
Tôi cũng cười theo.
Lúc ấy, tôi hoàn toàn không biết rằng chỉ vài tiếng sau, những gì mình nghe được trong căn hộ ấy sẽ khiến niềm tin của tôi về cuộc hôn nhân của con gái lung lay dữ dội.
Khoảng mười giờ sáng, tôi đến căn hộ.
Hạnh vẫn chưa về. Tôi mở cửa bằng chiếc chìa khóa con gái đưa từ trước rồi bắt tay vào việc.
Tôi gom quần áo bỏ vào máy giặt, lau bàn ghế, quét sàn rồi vào bếp nấu cơm. Nồi canh cá nấu dọc mùng sôi lăn tăn, mùi thơm lan ra khắp căn phòng.
Tôi vừa định lấy chảo ra rán cá thì bất chợt nghe tiếng khóa cửa.
“Lạch cạch…”
Tôi ngẩng đầu.
Trong lòng hơi ngạc nhiên.
Hạnh nói hôm nay phải làm việc đến chiều, còn Tuấn thường xuyên ra ngoài từ sáng.
Cánh cửa mở ra.
Người bước vào chính là Tuấn.
Nhưng vẻ mặt của con rể khiến tôi khựng lại.
Cậu ta không giống người vừa đi làm về. Áo sơ mi nhăn nhúm, cà vạt tháo lệch, trán lấm tấm mồ hôi. Tuấn đóng cửa rất nhanh rồi đứng im vài giây như đang quan sát xung quanh.
Tôi định bước ra hỏi xem có chuyện gì, nhưng đúng lúc đó điện thoại trong tay Tuấn reo lên.
Cậu ta nghe máy, hạ giọng:
“Ừ, anh về rồi.”
Im lặng vài giây.
Sau đó Tuấn nói tiếp:
“Không sao, Hạnh chưa về đâu. Em cứ lên đi. Nhanh một chút.”
Tôi đứng chết trân bên bếp.
“Em cứ lên đi.”
Câu nói ấy cứ vang lên trong đầu tôi.
Tôi nhìn Tuấn, rồi nhìn cánh cửa căn hộ.
Trong nhà chỉ có tôi và cậu ta.
Tại sao Tuấn lại nói dối người nào đó rằng Hạnh không có nhà?
Và người “em” mà cậu ta đang chờ là ai?
Tôi chưa kịp suy nghĩ thêm thì tiếng thang máy ngoài hành lang vang lên.
“Đinh…”
Tuấn lập tức quay về phía cửa.
Tôi hoảng hốt.
Theo phản xạ, tôi chạy thẳng vào phòng ngủ của Hạnh. Nhưng căn phòng quá trống, không có chỗ nào để ẩn. Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy chiếc tủ quần áo lớn kê sát tường.
Không hiểu vì sao, tôi lại mở cửa tủ rồi chui vào trong.
Tôi vừa khép cánh cửa thì nghe tiếng cửa căn hộ mở lần nữa.
Một giọng phụ nữ vang lên:
“Anh làm em hết hồn. Sao hôm nay lại bảo em lên đây?”
Tôi nín thở.
Qua khe hở nhỏ giữa hai cánh tủ, tôi nhìn thấy một đôi giày cao gót bước vào phòng.
Tuấn nói nhỏ:
“Anh nhớ em. Với lại hôm nay Hạnh không có nhà.”
Tay tôi lạnh ngắt.
Tôi không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
Người phụ nữ kia khẽ cười:
“Anh chắc chứ? Nếu vợ anh bất ngờ về thì sao?”
Tuấn đáp:
“Cô ấy còn lâu mới về. Hôm nay anh đã tính cả rồi.”
Tôi đưa tay bịt miệng để không bật ra tiếng.
Hạnh là con gái tôi.
Tôi đã từng tin rằng nó lấy được người chồng tử tế.
Tôi từng nghĩ những lời Tuấn nói với tôi về mái ấm gia đình đều xuất phát từ tình cảm thật lòng.
Vậy mà giờ đây, tôi đang co người trong tủ quần áo, nghe chính con rể mình đưa một người phụ nữ khác vào căn nhà của con gái.
Nhưng điều khiến tôi hoang mang nhất không phải là chuyện Tuấn ngoại tình.
Bởi ngay sau đó, người phụ nữ kia bất ngờ nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Bao giờ anh mới nói cho chị ấy biết chuyện đứa bé?”
Tuấn im lặng rất lâu.
Rồi cậu ta đáp:
“Đừng nhắc chuyện đó ở đây. Anh sẽ giải quyết.”
Tôi sững sờ.
Đứa bé nào?
Ai đang mang thai?
Và chuyện này liên quan gì đến Hạnh?
Tôi biết mình không thể cứ mãi trốn trong tủ. Nhưng lúc ấy, tôi hiểu rằng nếu bước ra ngay, có thể tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật phía sau cuộc hôn nhân mà mình vẫn tưởng là hạnh phúc.
Tôi lấy điện thoại ra, bàn tay run đến mức suýt làm rơi máy.
Tôi không gọi cho Hạnh.
Tôi chỉ âm thầm bật ghi âm.
Bởi linh cảm của một người mẹ mách bảo rằng những gì tôi sắp nghe được có thể quyết định tương lai của con gái mình.
Khoảng hai mươi phút sau, người phụ nữ kia rời đi.
Tuấn cũng nhanh chóng ra khỏi nhà.
Tôi đợi thêm vài phút mới bước ra khỏi tủ. Hai chân tê cứng, cả người lạnh toát.
Tôi lập tức gọi cho Hạnh.
“Mẹ, con nghe đây.”
Tôi cố giữ giọng bình thường:
“Chiều nay con có về sớm không?”
“Có mẹ. Khoảng năm giờ con về.”
Tôi im lặng một lúc rồi hỏi:
“Hạnh này… dạo này vợ chồng con có chuyện gì không?”
Đầu dây bên kia yên lặng.
Một lúc sau, con gái tôi mới đáp:
“Sao mẹ lại hỏi vậy?”
Tôi biết nó đang giấu tôi điều gì đó.
Nhưng thay vì kể những gì vừa chứng kiến, tôi chỉ nói:
“Không có gì. Mẹ chỉ hỏi vậy thôi.”
Chiều hôm ấy, Hạnh về nhà.
Vừa nhìn thấy con, tôi đã muốn ôm nó thật chặt.
Nhưng tôi không nói gì.
Đến tối, sau khi Tuấn đi ra ngoài, tôi mới đưa điện thoại cho con gái.
“Con nghe đi.”
Hạnh nghe xong đoạn ghi âm.
Sắc mặt nó từ từ tái đi.
Hai bàn tay run rẩy.
“Mẹ… mẹ nghe thấy tất cả những chuyện này ở đâu?”
Tôi kể lại mọi chuyện.
Hạnh ngồi bất động rất lâu rồi bật khóc.
Hóa ra, vài tháng trước, nó đã phát hiện Tuấn có những khoản tiền chuyển bất thường cho một người phụ nữ. Nó từng nghi ngờ chồng ngoại tình nhưng chưa có bằng chứng rõ ràng. Tuấn luôn tìm cách phủ nhận và nói đó chỉ là đối tác làm ăn.
Điều Hạnh không ngờ là người phụ nữ kia đã mang thai.
Và đáng sợ hơn, Tuấn còn định bán căn hộ mà hai vợ chồng đang đứng tên chung để lấy tiền giải quyết khoản nợ riêng của anh ta.
Hạnh nghẹn ngào:
“Con đã định cố gắng thêm một lần nữa, mẹ ạ. Nhưng giờ con hiểu rồi. Người ta đã không còn xem gia đình này là nơi để trở về.”
Tôi ôm lấy con gái.
Tôi không khuyên nó phải ly hôn hay phải tha thứ.
Tôi chỉ nói:
“Con hãy chọn cuộc sống khiến con được tôn trọng. Đừng ở lại chỉ vì sợ người khác nói mình thất bại.”
Vài tháng sau, Hạnh hoàn tất thủ tục ly hôn. Căn hộ được bán và phần tài sản của con tôi được giữ lại đúng theo pháp luật. Tuấn sau đó phải tự giải quyết những khoản nợ của mình.
Hạnh chuyển sang một căn hộ nhỏ hơn, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy con gái ngủ ngon và cười nhiều như trước.
Cuối tuần, tôi lại bắt xe lên thành phố.
Lần này tôi không còn đến để âm thầm dọn dẹp cho con nữa.
Hai mẹ con cùng đi chợ, cùng nấu ăn, rồi ngồi ngoài ban công nhìn dòng xe bên dưới.
Hạnh cười:
“Mẹ còn nhớ lần mẹ trốn trong tủ không?”
Tôi bật cười:
“Nhớ chứ. Có lẽ đó là lần mẹ sợ nhất từ trước đến giờ.”
Con gái tựa đầu vào vai tôi:
“Nhưng cũng nhờ hôm đó mà con biết mình phải sống thế nào.”
Tôi nhìn nó, trong lòng nhẹ đi rất nhiều.
Có những cánh cửa tưởng như mở ra để đón người thân, nhưng phía sau lại là một sự thật đau lòng.
Và đôi khi, một người mẹ không cần làm điều gì lớn lao.
Chỉ cần xuất hiện đúng lúc, đủ tỉnh táo để nhìn thấy điều con mình không muốn đối diện, và đủ can đảm để nói với con rằng:
“Con có thể bắt đầu lại. Miễn là từ hôm nay, con đừng sống một cuộc đời khiến chính mình phải khóc.”
Từ ngày ấy, tôi vẫn thường lên thành phố thăm Hạnh.
Nhưng không còn để kiểm tra xem nhà cửa có sạch hay cơm nước có đầy đủ nữa.
Tôi lên chỉ để cùng con ăn một bữa cơm, nghe nó kể chuyện công việc, rồi trở về quê khi trời tối.
Bởi sau tất cả, tôi mới hiểu rằng điều một người mẹ mong mỏi nhất không phải là con mình có một căn nhà thật đẹp hay một người chồng thật giàu.
Mà là khi đóng cánh cửa căn nhà lại, con mình vẫn có thể mỉm cười và nói:
“Hôm nay, mình được sống đúng với chính mình.”