CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhà chồng tôi có một cậu em trai. Cậu ấy cưới vợ được hơn hai năm thì hôn nhân đổ vỡ. Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, em dâu cũ đưa con đi nơi khác, còn cậu bế đứa con trai nhỏ quay về sống cùng bố mẹ ruột. Kể từ đó, cậu gần như ở hẳn trong nhà, mọi chi phí sinh hoạt đều dựa vào bố mẹ. Dù có công việc nhưng đi làm là giao hết con cho mẹ tôi trông, về nhà cũng chẳng phụ giúp việc gì. Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là mẹ chồng không những không nhắc nhở mà còn hết mực bao bọc, chiều chuộng cậu con trai út. Nhìn cách cư xử ấy, tôi cũng phần nào hiểu vì sao cuộc hôn nhân của cậu lại kết thúc nhanh như vậy. Dẫu trong lòng không đồng tình, tôi vẫn chọn im lặng vì nghĩ mình chỉ là con dâu, nói nhiều lại mang tiếng.
Mọi chuyện vốn có thể bỏ qua nếu không xảy ra sự việc hôm ấy. Sau giờ làm, tôi trở về thì thấy quần áo của hai mẹ con bị vo lại rồi nhét vào một góc phòng. Hỏi ra mới biết em chồng thiếu móc phơi nên tự ý tháo toàn bộ quần áo của mẹ con tôi xuống, lấy hết móc để treo đồ của mình. Tôi bực bội đem chuyện kể với chồng, mong anh lên tiếng. Thế nhưng anh chỉ cười xòa bảo em trai vốn tính vô tâm, không để ý trước sau. Anh còn trách tôi là chị dâu mà không biết nhường nhịn, cứ thích để ý những chuyện nhỏ nhặt.
Tôi cố nuốt cục tức vào lòng vì không muốn gia đình mất hòa khí. Thế nhưng đến cuối tuần, sau khi xin phép về thăm bố mẹ ruột một ngày, tôi mới thật sự hiểu rằng sự nhẫn nhịn của mình đã bị xem là điều hiển nhiên.
Chiều hôm ấy, tôi quay lại nhà chồng. Tối đến, thời tiết oi bức nên tôi định bật điều hòa nghỉ ngơi. Thế nhưng tìm khắp phòng vẫn chẳng thấy điều khiển. Tôi ngẩng lên thì chết lặng khi phát hiện chiếc điều hòa gắn trên tường cũng biến mất. Hoảng hốt gọi chồng vào hỏi, anh bình thản đáp như thể chẳng có gì nghiêm trọng:
“Em trai với cháu nóng quá nên anh gọi thợ tháo điều hòa phòng mình chuyển sang phòng của hai bố con nó dùng trước rồi.”
Nghe đến đó, mọi sự chịu đựng trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi đứng bật dậy, không còn giữ được bình tĩnh nữa.
“Anh xem tôi là người dưng hay sao? Tôi là vợ anh, là người đang mang thai đứa con thứ hai của anh. Phòng của vợ chồng mình mà anh cũng tự ý mang điều hòa sang cho người khác, anh có từng hỏi ý kiến tôi một câu chưa?”
Tiếng tôi vừa dứt thì cả gia đình chồng đều chạy vào. Mẹ chồng lập tức lên tiếng trách ngược:
“Chỉ có cái điều hòa thôi mà làm ầm ĩ cả nhà. Em con đang nuôi con nhỏ, nhường nó vài hôm thì có mất mát gì.”
Tôi cười chua chát, nhìn từng người trong căn phòng rồi chậm rãi đáp:
“Đúng là chỉ có một chiếc điều hòa. Nhưng thứ khiến con thất vọng không phải cái máy ấy, mà là vị trí của con trong gia đình này. Từ quần áo của hai mẹ con bị vứt sang một bên, đến việc phòng riêng của vợ chồng con cũng bị tự ý quyết định, chưa từng có ai hỏi con một lời. Nếu hôm nay con tiếp tục im lặng thì sau này chắc cả căn phòng này cũng chẳng còn là của con.”
Không khí trong phòng lập tức im phăng phắc. Chồng tôi cúi đầu, còn mẹ chồng cũng không nói được câu nào.
Tôi quay vào phòng, lấy sẵn chiếc vali đã cũ, xếp vài bộ quần áo rồi nói với chồng:
“Đêm nay tôi về nhà bố mẹ. Bao giờ anh hiểu được đâu là ranh giới giữa yêu thương người thân và tôn trọng vợ mình thì hãy đến đón mẹ con tôi.”
Nói xong, tôi bước ra khỏi căn nhà ấy mà không ngoái đầu lại. Hai ngày sau, chồng chủ động tìm đến xin lỗi. Anh thừa nhận bấy lâu nay vì quá thương em trai nên vô tình xem nhẹ cảm xúc của vợ. Anh cho người lắp ngay một chiếc điều hòa mới cho phòng hai vợ chồng, đồng thời yêu cầu cả nhà phải tôn trọng không gian riêng của chúng tôi. Quan trọng hơn, anh cũng thẳng thắn nói với em trai rằng đã là người trưởng thành thì phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, không thể mãi dựa dẫm vào bố mẹ và làm ảnh hưởng đến người khác.
Lần đầu tiên kể từ khi làm dâu, tôi cảm thấy tiếng nói của mình được lắng nghe. Tôi hiểu rằng trong hôn nhân, sự nhẫn nhịn chỉ có ý nghĩa khi xuất phát từ hai phía. Còn nếu một người cứ mãi im lặng để người khác lấn tới, thì đến một ngày, chính họ sẽ đánh mất sự tôn trọng dành cho mình.