CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mừng rỡ vì vợ v/ô si/nh t;ự gi;ác bỏ đi, sau 3 năm qua nhà vợ cũ, tôi muốn ph;át đi/ên khi thấy trước mặt là người vợ cũ ôm 1 đứa bé 2t
Ngày hôm đó, khi Hạnh lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn trước mặt tôi, tôi không hề lên tiếng giữ cô ấy ở lại. Trái lại, trong thâm tâm còn có cảm giác như vừa trút được một gánh nặng. Hạnh vốn là người phụ nữ hiền lành, sống tình cảm và luôn hết lòng vì chồng. Cô chăm lo cho gia đình từng bữa cơm, giấc ngủ, chưa bao giờ để tôi phải phiền lòng. Thế nhưng, sau nhiều năm kết hôn mà vẫn chưa có con, khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng lớn.
Mẹ tôi liên tục thúc ép, hết lần này đến lần khác nhắc khéo chuyện cháu bế. Bà cho rằng một gia đình mà thiếu tiếng trẻ thơ thì chẳng thể gọi là viên mãn. Đáng lẽ tôi phải là người đứng ra bảo vệ vợ, vậy mà tôi lại chọn im lặng. Chính sự im lặng ấy khiến Hạnh ngày một cô độc trong chính căn nhà của mình.
Hai vợ chồng từng rong ruổi đến không biết bao nhiêu bệnh viện, gặp đủ bác sĩ với hy vọng tìm được phép màu. Chúng tôi uống thuốc, điều trị, kiên trì suốt nhiều năm nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Cho đến lần kiểm tra cuối cùng, bác sĩ nhẹ nhàng thông báo rằng khả năng Hạnh có thai tự nhiên gần như không còn. Cả hai chúng tôi ngồi bất động rất lâu, chẳng ai nói nên lời.
Đêm hôm ấy, Hạnh tựa vào vai tôi, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều. Cô nghẹn ngào thì thầm:
– Em xin lỗi… Em không thể mang đến cho anh đứa con mà anh và gia đình vẫn luôn mong đợi.
Tôi nhìn người phụ nữ đã đồng hành cùng mình bao năm mà không biết phải đáp lại thế nào. Trong lòng chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo.
Ít tuần sau, Hạnh lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi cuộc hôn nhân của chúng tôi. Trước khi đi, cô đặt lá đơn đã ký sẵn lên bàn và khẽ nói:
– Em đã quyết định rồi. Từ giờ anh không cần phải vì em mà chịu áp lực nữa.
Ba năm trôi qua kể từ ngày ấy.
Tôi vẫn sống một mình trong căn hộ rộng nhưng lạnh lẽo. Cũng từng quen vài người, thử mở lòng thêm vài lần, nhưng chẳng ai khiến tôi cảm thấy bình yên như Hạnh đã từng. Mỗi khi tan làm trở về, nhìn căn nhà tối om, tôi mới nhận ra điều mình đánh mất không chỉ là một người vợ, mà còn là người luôn âm thầm yêu thương và chờ đợi mình.
Chiều hôm đó, trên đường đi công tác về, tôi vô tình chạy ngang khu phố cũ nơi Hạnh từng thuê nhà sau khi ly hôn. Không hiểu vì sao, tay tôi tự động bóp phanh rồi dừng xe trước cánh cổng quen thuộc. Tôi chỉ định đứng nhìn vài phút rồi rời đi, coi như khép lại chút ký ức còn sót lại.
Đúng lúc ấy, cánh cổng từ từ mở ra.
Tôi sững người.
Hạnh bước ra ngoài. Cô vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều trông rạng rỡ và đầy sức sống hơn trước. Điều khiến tôi chết lặng không phải là sự thay đổi của cô, mà là đứa bé chừng hai tuổi đang được cô bế trên tay.
Thằng bé có đôi mắt to tròn, khuôn mặt bầu bĩnh và liên tục cười khúc khích. Hạnh dịu dàng chỉnh lại chiếc mũ cho con rồi cúi xuống hôn lên trán đứa trẻ.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi như trống rỗng.
Bao nhiêu suy nghĩ hỗn loạn ùa về cùng lúc.
“Lẽ nào… cô ấy đã có gia đình mới?”
Hay… “đứa bé là con của ai?”
Tôi đứng bất động, tim đập dồn dập đến nghẹt thở. Cảm giác hối hận, ghen tị và đau đớn cùng lúc bóp nghẹt lồng ngực.
Đúng lúc đó, Hạnh ngẩng đầu lên và nhìn thấy tôi.
Ánh mắt cô thoáng bất ngờ nhưng nhanh chóng trở lại bình tĩnh. Cô khẽ mỉm cười, cái cười nhẹ nhàng như dành cho một người quen cũ.
– Lâu rồi không gặp.
Tôi lắp bắp đáp lại vài câu xã giao rồi không kìm được mà nhìn về phía đứa trẻ.
Có lẽ hiểu được điều tôi đang thắc mắc, Hạnh vuốt nhẹ mái tóc của cậu bé rồi chậm rãi nói:
– Đây là Bin.
Tôi cố lấy hết can đảm để hỏi:
– Con… của em sao?
Cô khẽ gật đầu.
Tim tôi như rơi xuống vực sâu.
Nhưng ngay sau đó, Hạnh bình tĩnh nói tiếp:
– Sau khi ly hôn, em quyết định nhận nuôi thằng bé từ một mái ấm tình thương. Lúc đó con mới vài tháng tuổi, bị bỏ lại trước cổng trung tâm. Em nghĩ nếu mình không thể sinh con thì vẫn có thể trở thành một người mẹ theo cách khác.
Nghe đến đó, tôi chết lặng.
Hóa ra suốt những năm qua, người phụ nữ mà tôi từng cho rằng không thể mang lại một gia đình trọn vẹn lại đang sống cuộc đời đầy ý nghĩa hơn bất kỳ ai.
Hạnh nhìn đứa trẻ với ánh mắt ngập tràn yêu thương. Còn cậu bé cũng vòng tay ôm lấy cổ cô thật chặt, gọi một tiếng “mẹ” vô cùng tự nhiên.
Tiếng gọi ấy như cứa vào lòng tôi.
Đến lúc này, tôi mới hiểu rằng thứ làm nên hạnh phúc chưa bao giờ chỉ là huyết thống. Một mái ấm thực sự được xây dựng bằng sự bao dung, trách nhiệm và tình yêu chân thành.
Tôi khẽ nói lời xin lỗi vì tất cả những tổn thương trong quá khứ.
Hạnh chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
– Chuyện cũ qua rồi. Em không trách anh nữa. Nếu có điều gì đáng tiếc thì chỉ là ngày ấy cả hai chúng ta đều chưa đủ dũng cảm để bảo vệ hạnh phúc của mình.
Nói rồi, cô nắm tay Bin bước đi giữa ánh chiều vàng nhạt.
Tôi đứng nhìn theo cho đến khi hai mẹ con khuất hẳn nơi cuối con đường.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi hiểu rằng có những người, khi còn bên cạnh ta lại không biết trân trọng. Đến lúc mất đi mới nhận ra họ chính là điều quý giá nhất trong cuộc đời. Nhưng cũng có những chuyến tàu chỉ ghé sân ga một lần. Khi đã bỏ lỡ, điều duy nhất còn lại chỉ là bài học để sống tốt hơn với quãng đời phía trước.