CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Là người bán hoa quả ngoài chợ nhưng bất ngờ nhận được giấy mời đến lễ vinh danh của một doanh nhân nổi tiếng, bà lão bị bảo vệ chặn ngay trước cổng vì dáng vẻ lam lũ. Chỉ đến khi một câu nhắn được chuyển vào bên trong, chủ nhân buổi tiệc lập tức lao ra cúi đầu cảm tạ…
“Xin lỗi bà, bà không thể vào trong.”
Người phụ nữ lớn tuổi khựng bước trước cánh cổng lớn của trung tâm hội nghị.
Bà mặc chiếc áo bà ba màu xám đã sờn vai, chiếc quần vải đen cũ và đôi dép cao su đã mòn gót. Trên tay bà là chiếc làn tre nhỏ được phủ cẩn thận bằng tấm khăn trắng sạch sẽ. Mái tóc bạc được búi gọn phía sau, làn da rám nắng in hằn dấu vết của bao năm mưu sinh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền hậu.
Bên trong hội trường, buổi lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn đang diễn ra vô cùng lộng lẫy. Đèn pha lê sáng rực, những lẵng hoa tươi được sắp đặt khắp nơi, khách khứa trong trang phục sang trọng trò chuyện giữa tiếng nhạc du dương.
Người bảo vệ đưa mắt quan sát bà từ đầu đến chân rồi hỏi bằng giọng dè chừng.
“Bà đến gặp ai?”
Bà nhẹ nhàng đáp:
“Tôi đến dự buổi lễ của ông Khải.”
Người bảo vệ khẽ nhếch môi.
“Bà có biết đây là sự kiện gì không?”
“Có.”
“Vậy giấy mời đâu?”
Bà cẩn thận mở chiếc túi vải cũ, lấy ra một phong thiệp đã được bọc kỹ trong túi nhựa để tránh nhàu nát.
Anh ta cầm lấy, xem vài giây rồi cau mày.
“Thiệp này chẳng ghi tên người được mời.”
Bà từ tốn giải thích:
“Chính tay ông Khải trao cho tôi. Ông ấy dặn chỉ cần mang theo là được.”
Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước đến.
“Bà quen anh Khải à?”
“Có.”
“Quen thế nào?”
Bà im lặng một lúc rồi chỉ đáp ngắn gọn:
“Từ rất nhiều năm trước.”
Người phụ nữ bật cười.
“Hôm nay chỉ có người thân, đối tác và bạn bè lâu năm mới được mời. Không thể ai cầm tấm thiệp không ghi tên cũng bước vào.”
Những vị khách đi ngang bắt đầu để ý.
Có người thì thầm:
“Nhìn giống người bán trái cây ngoài chợ.”
“Chắc thấy tiệc lớn nên định vào xin chút đồ ăn.”
“Cái làn tre kia biết đâu lại mang hàng vào bán.”
Những lời xì xào đều lọt vào tai bà, nhưng bà chỉ lặng lẽ đứng yên.
Người bảo vệ trả lại tấm thiệp.
“Bà thông cảm rồi về giúp tôi.”
Bà cầm lại tấm thiệp, chậm rãi nói:
“Phiền cậu báo với ông Khải rằng bà Hòa đã tới.”
Anh ta lắc đầu.
“Ông ấy đang tiếp khách. Tôi không thể làm gián đoạn chỉ vì một người không rõ thân phận.”
Qua lớp kính, bà nhìn thấy một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi đang tươi cười chào đón khách trên sân khấu.
Mái tóc ông đã bạc quá nửa nhưng dáng người vẫn phong độ.
Bà nhận ra ngay.
Đó chính là Khải.
Chàng thanh niên năm nào từng đói lả, ngồi co ro dưới mái chợ cũ trong những ngày mưa dầm.
Bà khẽ mỉm cười.
“Nếu vậy, cậu giúp tôi chuyển một câu.”
Người bảo vệ thở dài.
“Bà nói đi.”
Bà nhìn thẳng vào anh.
“Hãy nói với ông Khải rằng… người từng chia cho ông ấy bát cháo nóng bên bến đò cũ năm ấy đang đứng ngoài cổng. Nếu ông ấy không còn nhớ thì tôi sẽ quay về.”
Anh bảo vệ ngơ ngác.
“Bến đò nào?”
“Cậu chỉ cần nói đúng từng chữ.”
Người phụ nữ đứng cạnh cười khẩy.
“Bà tưởng kể vài chuyện cũ là anh Khải sẽ chạy ra chắc?”
Bà Hòa chỉ mỉm cười.
“Nếu ông ấy không nhận ra, tôi sẽ đi ngay.”
Muốn giải quyết nhanh sự việc, người bảo vệ đành gọi một nhân viên vào trong chuyển lời.
Bà Hòa lặng lẽ nép sang một bên.
Dòng khách vẫn nối nhau bước vào, không ít người tò mò ngoái đầu nhìn người phụ nữ lam lũ đang ôm chiếc làn tre cũ.
Một cô bé khoảng mười lăm tuổi tiến lại gần.
“Bà ơi, trong làn của bà có gì vậy?”
Bà hiền từ đáp:
“Chỉ có ít hoa quả vừa hái và một món đồ cũ.”
Người mẹ vội kéo cô bé đi.
“Đừng làm phiền người ta.”
Bà Hòa cúi xuống chỉnh lại tấm khăn phủ.
Trong chiếc làn là mấy quả bưởi vàng thơm do chính tay bà chăm sóc trong vườn và một chiếc hộp gỗ đã sẫm màu theo năm tháng.
Chiếc hộp ấy được bà gìn giữ hơn ba mươi năm.
Bà đến đây không phải để xin xỏ.
Càng không mong nhận bất kỳ khoản tiền hay sự báo đáp nào.
Điều bà muốn chỉ là tận tay trao lại món đồ đã được một người mẹ nghèo gìn giữ suốt mấy chục năm, bởi bà tin rằng đã đến lúc nó trở về với chủ nhân thật sự.
Đúng lúc ấy, cánh cửa hội trường bất ngờ bật mở.
Bên trong vang lên tiếng ghế dịch chuyển, rồi nhiều người ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía lối vào.
Một bóng người vội vã chạy ra, gần như quên cả hình tượng của mình trước hàng trăm vị khách.
Ông Khải vừa nhìn thấy người phụ nữ đứng lặng ngoài cổng thì đôi mắt đỏ hoe. Ông bước thật nhanh, rồi dừng lại trước mặt bà Hòa.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, vị doanh nhân nổi tiếng khẽ cúi đầu thật sâu, hai tay nắm chặt lấy đôi bàn tay chai sần của bà.
Giọng ông run lên:
“Cuối cùng… con cũng tìm được mẹ Hòa rồi.”
Cả khoảng sân bỗng lặng như tờ.
Không một ai còn dám nhìn người phụ nữ lam lũ bằng ánh mắt coi thường như vài phút trước.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy, mọi người mới hiểu rằng, có những ân nghĩa không thể đo bằng tiền bạc, càng không thể đánh giá qua quần áo hay vẻ bề ngoài. Người giàu nhất trong buổi lễ hôm ấy không phải là người đứng trên sân khấu, mà chính là người phụ nữ bình dị đã âm thầm giữ trọn một lời hứa suốt hơn ba mươi năm.