CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Phát hiện chồng lén qua lại với chính đồng nghiệp thân thiết của mình, tôi không khóc lóc, cũng chẳng lao vào đánh ghen. Tôi chỉ bình thản mời cô ấy đến dùng bữa như một vị khách quen. Đến khi mọi chuyện vỡ lở, cả hai mới nhận ra mình đã rơi vào chiếc bẫy do chính tôi sắp đặt…
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên được buổi chiều hôm ấy – thời khắc mọi niềm tin tôi gìn giữ suốt gần một thập kỷ tan biến chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Đồng hồ vừa điểm 5 giờ kém mười.
Điện thoại của chồng tôi bất chợt rung liên hồi khi anh đang ở ngoài sân tưới cây. Bình thường tôi chưa từng có thói quen động vào điện thoại của anh. Suốt tám năm làm vợ chồng, tôi luôn tin rằng hôn nhân muốn bền vững thì trước hết phải có sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau.
Thế nhưng hôm đó, chẳng hiểu linh cảm nào thôi thúc, ánh mắt tôi lại vô tình dừng đúng vào màn hình sáng lên.
Chỉ một dòng tin nhắn hiện trên màn hình khóa.
“Tối nay em đợi anh ở chỗ cũ nhé, nhớ anh nhiều lắm.”
Người gửi là Hương.
Hương không phải ai xa lạ. Cô ấy là người bạn mà tôi quen từ thời đại học, từng cùng tôi trải qua biết bao kỷ niệm, thậm chí còn là khách mời danh dự trong đám cưới của vợ chồng tôi.
Tôi như chết lặng.
Màn hình nhanh chóng tắt đi, nhưng từng con chữ vẫn hiện rõ trong đầu khiến tôi không tài nào xua nổi.
Tôi tự trấn an mình rằng có lẽ chỉ là hiểu nhầm.
Biết đâu Hương gửi nhầm người.
Hay chỉ là cách nói đùa giữa bạn bè.
Nhưng trái tim của một người phụ nữ khi đứng trước sự bất thường luôn nhạy cảm hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Tôi cầm chiếc điện thoại lên.
Bàn tay khựng lại vài giây.
Cuối cùng, tôi vẫn mở khóa.
Điều khiến tôi thấy cay đắng hơn cả là mật khẩu vẫn chính là ngày kỷ niệm cưới của hai đứa.
Tôi khẽ mỉm cười.
Một nụ cười lạnh đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.
Khung trò chuyện hiện ra.
Không có những đoạn tin nhắn dài, càng không có những lời yêu đương sướt mướt. Họ rất cẩn thận, gần như chỉ trao đổi những câu ngắn gọn.
Nhưng chỉ chừng ấy cũng đủ bóp nghẹt trái tim tôi.
“Bao giờ anh mới nói thật với vợ?”
“Chờ thêm ít lâu nữa.”
“Em mệt vì cứ phải diễn trước mặt cô ấy.”
“Yên tâm đi, cô ấy chẳng hề nghi ngờ điều gì.”
Tôi đọc đi đọc lại câu cuối.
“Cô ấy chẳng hề nghi ngờ điều gì.”
Đúng vậy.
Tôi đã từng tin tưởng họ tuyệt đối.
Cho đến đúng khoảnh khắc ấy.
Tôi đặt điện thoại về vị trí cũ rồi lặng lẽ ngồi xuống ghế.
Ngoài sân, tiếng nước vẫn róc rách. Chồng tôi vừa tưới cây vừa khe khẽ ngân nga bài hát mà anh vẫn thường hát mỗi khi tâm trạng vui vẻ.
Thật trớ trêu.
Người ta vẫn nghĩ khi biết mình bị phản bội, người vợ sẽ òa khóc, chất vấn, nổi giận hay tìm ngay người thứ ba để làm cho ra lẽ.
Còn tôi thì không.
Tôi bình tĩnh đến lạ.
Bình tĩnh đến mức chính bản thân cũng cảm thấy sợ hãi.
Vài phút sau, anh bước vào nhà, đặt vòi nước xuống rồi vừa lau tay vừa nhìn tôi cười như mọi ngày.
Tôi vẫn ngồi trên ghế, lật từng trang cuốn tạp chí trước mặt như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Anh cất giọng hỏi:
– Em ăn tối chưa? Hay lát nữa mình ra ngoài đổi món?
Tôi ngẩng lên, mỉm cười nhẹ nhàng.
– Không cần đâu. Cuối tuần này em định mời Hương sang nhà ăn cơm. Lâu rồi ba đứa mình chưa ngồi với nhau, anh thấy thế nào?
Nụ cười trên môi anh khựng lại chỉ trong một thoáng rất ngắn.
Nhanh đến mức nếu không biết sự thật, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nhận ra.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ để tôi hiểu, trò chơi này mới chỉ vừa bắt đầu.
Và lần này, tôi sẽ không để nước mắt quyết định mọi việc. Tôi sẽ để chính sự bình tĩnh khiến họ phải trả giá cho những gì mình đã làm. Hai người đều nghĩ tôi là người dễ tin, dễ tha thứ. Họ không hề biết rằng khi một người phụ nữ đã mất hết niềm tin, điều đáng sợ nhất không phải là cơn ghen, mà là sự im lặng. Chính sự im lặng ấy sẽ khiến từng bí mật của họ lần lượt bị phơi bày, cho đến khi không còn đường lui. Còn tôi, tôi chỉ việc ngồi chờ ngày cả hai tự bước vào cái kết mà chính họ đã tạo ra.
Đúng hẹn cuối tuần, tôi chuẩn bị một bữa cơm tươm tất rồi chủ động gọi Hương đến nhà. Cô ấy vẫn xuất hiện với nụ cười quen thuộc, tay cầm theo một bó hoa nhỏ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chồng tôi nhìn thấy cô ấy thì khẽ khựng lại, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí gượng gạo. Tôi là người nói nhiều nhất, nhắc lại những kỷ niệm thời đại học, những chuyến đi xa và cả ngày Hương từng đứng cạnh tôi trong lễ cưới. Mỗi câu chuyện được nhắc đến đều khiến hai người đối diện càng lúc càng im lặng.
Khi dọn xong bàn ăn, tôi mang ra một chiếc hộp nhỏ.
“Tôi có vài thứ muốn hai người cùng xem.”
Bên trong là những bản in các tin nhắn, kèm theo vài tấm ảnh ghi lại cảnh họ gặp nhau nhiều lần mà một người quen vô tình chụp được. Tôi đặt tất cả lên bàn, rồi ngồi xuống đối diện họ.
Không ai nói một lời.
Sắc mặt Hương tái nhợt. Chồng tôi cúi gằm mặt, đôi bàn tay siết chặt.
“Tại sao em không làm ầm lên?” Anh khẽ hỏi.
Tôi nhìn anh rất lâu rồi đáp:
“Vì khi một mối quan hệ đã mất đi sự chân thành, điều nó cần không phải là một trận cãi vã, mà là một dấu chấm hết.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Hương bật khóc, lí nhí xin lỗi. Cô nói bản thân đã nhiều lần muốn dừng lại nhưng không đủ can đảm. Chồng tôi cũng thừa nhận tất cả, không còn tìm cách biện minh hay đổ lỗi.
Tôi đứng dậy, đưa cho anh chiếc nhẫn cưới đã tháo từ trước.
“Điều khiến tôi đau nhất không phải việc anh yêu người khác, mà là cả hai đều chọn lừa dối tôi trong suốt thời gian dài.”
Sau ngày hôm đó, tôi nộp đơn ly hôn. Việc phân chia tài sản được thực hiện theo đúng quy định pháp luật. Tôi cũng chủ động cắt đứt mọi liên lạc với Hương.
Một năm sau, tôi chuyển sang thành phố khác, bắt đầu công việc mới và cuộc sống mới. Có những vết thương không thể biến mất ngay, nhưng chúng dần trở thành bài học giúp tôi mạnh mẽ hơn.
Nhiều người hỏi tôi có hối hận vì đã không đánh ghen hay làm lớn chuyện không.
Tôi chỉ mỉm cười.
Bởi tôi hiểu rằng, sự trừng phạt lớn nhất không phải là những tiếng la hét trước đám đông, mà là để những người đã phản bội phải sống với lựa chọn của chính mình. Còn tôi, điều quý giá nhất lấy lại được sau biến cố ấy chính là sự bình yên và lòng tự trọng của bản thân.