CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cha vợ lặn lội lên thành phố vay tiền chữa bệnh, con rể không cho gặp vợ còn buông một câu cay nghiệt khiến ông lặng lẽ quay về… Ba năm sau, chính người con rể ấy phải quỳ gối xin ông tha thứ vì một biến cố không ai ngờ tới…
Ông Tư đứng lặng trước cánh cổng lớn của căn biệt thự nằm trong khu đô thị sang trọng ở Đà Nẵng.
Trên vai ông là chiếc túi vải bạc màu đã theo ông nhiều năm, đôi dép cao su cũ mòn gần hết đế. Từ một xã miền núi của Quảng Nam, ông phải bắt hai chuyến xe khách rồi đi bộ thêm gần ba cây số mới tìm được địa chỉ này.
Đó là nơi cô con gái duy nhất của ông đang sinh sống sau khi lấy chồng.
Suốt mấy năm qua, ông chưa từng đặt chân đến đây. Ông luôn nghĩ mình nghèo khó, xuất thân quê mùa, không nên làm phiền cuộc sống đủ đầy của con. Nhưng lần này, ông không còn sự lựa chọn nào khác.
Bác sĩ vừa thông báo ông bị bệnh nặng, cần phẫu thuật càng sớm càng tốt. Nếu chậm trễ, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm. Toàn bộ số tiền tích cóp cả đời cũng không đủ chi trả viện phí. Nghĩ đi nghĩ lại, người đầu tiên ông nhớ đến vẫn là con gái mình.
Ông đứng ngoài cổng khá lâu.
Đến khi cánh cổng tự động từ từ mở ra, người bước ra không phải cô con gái mà là anh con rể.
Anh mặc bộ vest lịch lãm, trên tay vẫn cầm điện thoại, gương mặt hiện rõ vẻ khó chịu khi nhìn thấy người đàn ông lam lũ trước mặt.
— Bác tìm ai?
Ông Tư cố nở nụ cười gượng gạo.
— Bố đây… Con cho bố gặp cái Lan một lát được không? Bố có việc cần.
Người con rể khẽ nhíu mày.
— Vợ tôi đang nghỉ ngơi. Có chuyện gì thì ông nói luôn.
Ông Tư cúi thấp đầu, hai bàn tay chai sần nắm chặt quai túi.
— Bố bị bệnh nặng… bác sĩ bảo phải mổ gấp. Bố lên đây muốn vay vợ chồng các con ít tiền. Sau này bán mảnh vườn dưới quê hay có gì, bố sẽ cố gắng trả lại…
Ông còn chưa nói dứt câu thì người con rể đã bật cười đầy mỉa mai.
— Ông tưởng nhà tôi là nơi chuyên phát tiền hay sao?
Rồi anh ta lạnh lùng buông thêm một câu khiến bất kỳ ai nghe cũng thấy nhói lòng.
— Người chẳng có gì trong tay như ông thì sống thêm hay mất đi cũng đâu khác biệt bao nhiêu. Tốn tiền chữa trị chỉ vô ích.
Ông Tư chết lặng.
Lồng ngực ông như bị ai bóp nghẹt. Câu nói ấy đau hơn cả căn bệnh đang giày vò cơ thể.
Ông không van xin.
Cũng chẳng nổi giận.
Ông chỉ lặng lẽ xoay người, chỉnh lại chiếc túi cũ trên vai rồi bước từng bước nặng nề rời khỏi căn biệt thự. Trước khi khuất hẳn sau con đường, ông ngoái đầu nhìn lại cánh cổng nơi con gái mình đang sống, nhưng ngay cả một lần gặp mặt, ông cũng không có cơ hội.
Ba tháng sau, ông Tư được một tổ chức từ thiện hỗ trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật. Ca mổ thành công ngoài mong đợi. Sau khi bình phục, ông quay về quê sinh sống, tiếp tục chăm sóc khu vườn nhỏ và không còn liên lạc với con gái vì không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Ba năm sau, công ty của người con rể bất ngờ rơi vào khủng hoảng vì bị đối tác lớn hủy hợp đồng. Anh vay mượn khắp nơi nhưng không ai dám giúp. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, anh mới biết người đứng đầu quỹ đầu tư đang xem xét cứu doanh nghiệp mình lại chính là vị ân nhân từng tài trợ ca phẫu thuật cho ông Tư.
Nhờ quãng thời gian điều trị, ông Tư đã quen biết vị doanh nhân ấy và sau này được mời về quản lý một nông trại hữu cơ. Chính sự chân chất, trung thực của ông khiến nhiều người quý trọng và tin tưởng.
Biết chuyện năm xưa, vị doanh nhân chỉ nói một câu:
“Người có thể quay lưng với cha vợ lúc hoạn nạn thì cũng có thể quay lưng với bất kỳ ai. Một người như vậy không đáng để tôi hợp tác.”
Người con rể lúc ấy mới bàng hoàng nhận ra chỉ vì một câu nói ngông cuồng năm nào mà anh đã tự tay đóng sập cánh cửa tương lai của chính mình.
Anh tức tốc về quê tìm ông Tư.
Khi nhìn thấy người cha già đang cặm cụi chăm sóc luống rau trước sân, anh không còn giữ nổi vẻ kiêu ngạo như trước. Anh quỳ xuống giữa khoảng sân đất, nghẹn ngào xin lỗi.
Ông Tư im lặng rất lâu rồi nhẹ nhàng đỡ anh đứng dậy.
Ông nói:
“Tha thứ thì bố có thể làm. Nhưng những vết thương do lời nói gây ra sẽ luôn nhắc con rằng, đừng bao giờ xem thường người khác chỉ vì họ nghèo. Tiền bạc có thể kiếm lại, còn lòng người một khi đã mất thì rất khó tìm về.”
Người con rể cúi đầu bật khóc. Đó là lần đầu tiên anh hiểu rằng, giá trị của một con người chưa bao giờ được quyết định bởi căn nhà họ ở hay số tiền họ có, mà nằm ở cách họ đối xử với người khác khi họ đang ở thời điểm khó khăn nhất.