CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng đưa đơn ly hôn cho người vợ bệnh nặng ngay trước mặt nhân tình. Không ngờ mẹ chồng xuất hiện và khiến tất cả phải chết lặng…
Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều vang lên trong căn phòng điều trị đặc biệt của bệnh viện tỉnh. Không gian phủ một màu trắng nhợt nhạt, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng khiến ai bước vào cũng thấy nặng lòng.
Trên giường bệnh, Mai nằm lặng lẽ. Căn bệnh ung thư đã bào mòn sức lực của cô suốt nhiều tháng trời. Gương mặt hốc hác, đôi bàn tay chỉ còn da bọc xương, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ chút tỉnh táo khi nhìn người đàn ông đứng trước mặt.
Đó là Khánh, chồng cô.
Anh ta cầm trên tay một tập hồ sơ, vẻ mặt lạnh lùng khác hẳn người từng hứa sẽ nắm tay cô đi đến hết cuộc đời.
Khánh đặt xấp giấy lên chiếc bàn cạnh giường rồi nói bằng giọng dứt khoát:
“Em ký giúp anh.”
Mai khẽ mấp máy môi.
“…Ký cái gì?”
“Giấy ly hôn.”
Cả người Mai cứng đờ.
Cô tưởng mình nghe nhầm.
Cố gượng ngồi dậy nhưng cơ thể quá yếu, chiếc kim truyền dịch kéo căng khiến cô đau nhói. Cô nhìn chồng với ánh mắt đầy khó tin.
“Anh… nói thật sao?”
Khánh hít một hơi dài rồi tránh ánh mắt vợ.
“Anh không muốn giấu nữa. Anh đã quen người khác. Cô ấy có thai được bốn tháng rồi. Anh muốn sớm giải quyết mọi chuyện.”
Lời nói ấy như nhát dao cứa thẳng vào tim Mai.
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.
Cô cười buồn.
“Em sắp không còn bao nhiêu thời gian nữa… Anh cũng không thể đợi sao?”
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh mở ra.
Một cô gái trẻ mặc váy hàng hiệu, xách túi đắt tiền bước vào. Trên môi là nụ cười đầy đắc thắng.
Cô ta nhìn Mai từ đầu đến chân rồi nói bằng giọng ngọt ngào nhưng đầy châm chọc:
“Chị đừng trách anh Khánh. Chuyện tình cảm đâu ai ép được ai. Chị ký nhanh thì mọi người đều nhẹ lòng. Em cũng muốn con mình được sinh ra trong một gia đình hợp pháp.”
Mai nghẹn lời.
Đôi vai gầy run lên vì tủi thân.
Ngay khi cô định lên tiếng thì ngoài hành lang vang lên tiếng gọi hốt hoảng.
“Mai đâu rồi? Mẹ vừa mua cháo về đây!”
Bà Lan – mẹ chồng Mai – tất tả bước vào phòng với hộp cháo còn nóng trên tay.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bà đứng chết lặng.
Con dâu đang nằm thoi thóp trên giường.
Con trai cầm sẵn đơn ly hôn.
Bên cạnh còn có một người phụ nữ trẻ đang ôm bụng bầu.
Chiếc hộp cháo tuột khỏi tay bà, rơi xuống nền gạch, nước cháo văng tung tóe.
Bà quay sang nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe.
“Khánh! Con còn là con người không?”
Khánh cúi gằm mặt.
Người phụ nữ kia lúng túng định lùi ra ngoài.
Nhưng bà Lan bước tới rất nhanh.
“Chát!”
Tiếng bạt tai vang khắp căn phòng.
Không phải đánh nhân tình.
Mà là đánh chính con trai mình.
Khánh ôm má, sững sờ nhìn mẹ.
Bà Lan run giọng:
“Mày còn nhớ ngày cưới đã hứa điều gì không? Nó vì mày mà bỏ công việc, chăm sóc gia đình, giờ bệnh đến mức này mà mày còn mang đơn ly hôn tới tận giường bệnh. Mày không thấy lương tâm cắn rứt sao?”
Khánh vẫn im lặng.
Bà quay sang cô gái trẻ.
“Cô còn trẻ, còn cả tương lai phía trước. Nhưng nếu cô biết rõ người đàn ông này có vợ đang hấp hối mà vẫn chen vào, thì cô cũng nên tự hỏi sau này liệu anh ta có đối xử với cô khác đi không.”
Người phụ nữ cúi mặt, không nói nổi một lời.
Bà Lan nắm chặt tay Mai.
Đôi bàn tay già nua run lên vì thương xót.
“Con đừng sợ. Khi mẹ còn đứng đây thì sẽ không ai ép con ký bất cứ thứ gì.”
Mai òa khóc.
Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng chống chọi với bệnh tật, cô cảm nhận được một người thật lòng đứng về phía mình.
Bà Lan quay sang nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có.
“Nếu hôm nay mày còn coi tao là mẹ thì lập tức xé cái đơn đó đi. Còn nếu vẫn cố chấp, từ giây phút này tao coi như chưa từng sinh ra đứa con vô tình bạc nghĩa như mày.”
Không gian lặng như tờ.
Đôi tay Khánh run lên. Anh nhìn tờ giấy ly hôn rồi nhìn người vợ đang xanh xao trên giường bệnh. Những ký ức về quãng thời gian hai người từng nghèo khó, cùng nhau thuê căn phòng trọ chật hẹp, cùng cố gắng xây dựng mái ấm bỗng ùa về.
Anh chậm rãi cầm tập giấy lên.
Trong ánh mắt chờ đợi của tất cả mọi người, Khánh xé vụn từng tờ đơn ly hôn thành nhiều mảnh nhỏ.
Tiếng giấy rách vang lên giữa căn phòng yên tĩnh.
Anh quỳ xuống trước giường bệnh, bật khóc như một đứa trẻ.
“Mai… Anh biết giờ xin lỗi cũng quá muộn. Anh đã sai. Anh đã để lòng tham và sự ích kỷ che mờ lý trí.”
Mai chỉ khẽ nhắm mắt.
Cô không trách, cũng chẳng tha thứ ngay. Có những vết thương không thể lành chỉ bằng vài lời xin lỗi.
Bà Lan lặng lẽ ôm lấy con dâu, nước mắt không ngừng rơi. Bà hiểu rằng dù Mai còn hay mất, điều quý giá nhất lúc này chính là giữ cho cô chút bình yên và lòng tự trọng trong những ngày cuối đời.
Còn Khánh phải sống cả quãng đời còn lại với sự day dứt vì đã suýt đánh mất nhân tính của chính mình. Anh nhận ra rằng có những sai lầm, dù có hối hận đến đâu, cũng không thể quay ngược thời gian để sửa chữa. Và đó mới là bản án nặng nề nhất dành cho một người phản bội tình nghĩa vợ chồng.