CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
ÔNG LÃO CHẾT LẶNG KHI NHÌN THẤY CÔ GIÁO CỦA CHÁU ĐEO SỢI DÂY CHUYỀN GIỐNG HỆT KỶ VẬT CỦA ĐỨA CON GÁI MẤT TÍCH 26 NĂM TRƯỚC…
— Cô giáo… sợi dây chuyền trên cổ cô… cô lấy nó từ đâu?
Câu hỏi bật ra giữa sân trường tiểu học đông đúc khiến những người xung quanh đồng loạt quay lại.
Ông Lâm đứng chết trân bên cổng lớp học. Khuôn mặt vốn đã nhiều nếp nhăn bỗng tái đi, đôi mắt mở lớn như vừa nhìn thấy một điều không thể nào xảy ra. Bàn tay ông run rẩy đưa lên, ngón tay chỉ thẳng vào mặt dây chuyền nhỏ đang nằm trên cổ cô giáo trẻ.
Cô giáo cũng khựng lại.
Vài phụ huynh đang đón con lập tức nhìn về phía hai người. Cậu bé Minh, cháu nội ông Lâm, vừa từ trong lớp chạy ra, trên tay còn cầm bức tranh được cô giáo khen đẹp. Thấy ông nội đột nhiên lớn tiếng, cậu bé ngơ ngác rồi lặng lẽ nép sát vào người ông.
— Ông nội… ông làm cô giáo sợ kìa.
Nhưng ông Lâm dường như không nghe thấy.
Trong mắt ông lúc này chỉ còn duy nhất mặt dây chuyền hình giọt lệ bằng bạc đã cũ. Dù đã bị thời gian làm xỉn màu, trên thân dây chuyền vẫn còn một vết xước chạy chéo từ góc trái xuống giữa mặt bạc. Phía sau mặt dây chuyền là một ký hiệu nhỏ, gần như đã bị mài mòn hoàn toàn.
Ông Lâm nhận ra nó.
Không thể nhầm được.
Hai mươi sáu năm trước, ông từng tự tay mua món đồ ấy ở một cửa hàng nhỏ trong khu chợ cũ. Ngày đó, con gái ông là bé Ngọc Anh vừa tròn tám tuổi. Con bé thích thú đến mức cứ ôm lấy cổ bố, nằng nặc đòi ông đeo ngay cho mình.
Ông vẫn còn nhớ rất rõ nụ cười của con bé ngày hôm đó.
Nhưng chỉ ba tháng sau, Ngọc Anh biến mất.
Một buổi chiều mưa, con bé rời khỏi nhà để sang nhà bạn chơi rồi không bao giờ trở về nữa.
Hai mươi sáu năm trôi qua.
Người thân khuyên ông nên chấp nhận sự thật. Có người bảo con gái ông có lẽ đã gặp chuyện chẳng lành. Cũng có người nói rằng ông nên dừng việc tìm kiếm một người có thể đã không còn trên đời.
Nhưng ông Lâm chưa bao giờ tin.
Suốt ngần ấy năm, ông vẫn giữ nguyên căn phòng cũ của con gái. Chiếc váy hoa nhỏ, hộp bút màu, những bức tranh trẻ con và cả tấm ảnh Ngọc Anh năm tám tuổi vẫn được ông cất giữ cẩn thận.
Ông luôn tin rằng, ở đâu đó trên thế giới này, con gái mình vẫn còn sống.
Và hôm nay, sợi dây chuyền ấy lại xuất hiện trước mặt ông.
Trên cổ một cô giáo trẻ mà ông chưa từng gặp trước đây.
Cô giáo đưa tay che lấy mặt dây chuyền, ánh mắt bắt đầu trở nên dè chừng.
— Thưa bác, bác có chuyện gì vậy? Đây là đồ mẹ tôi để lại cho tôi. Nếu bác không hài lòng về điều gì, chúng ta có thể nói chuyện bình tĩnh hơn.
Ông Lâm bước lên phía trước.
Đôi môi ông mấp máy, nhưng phải mất vài giây mới có thể nói thành lời.
— Mẹ cô… tên gì?
Cô giáo hơi nhíu mày.
— Bác hỏi chuyện đó để làm gì?
— Tôi hỏi… mẹ cô tên gì?
Giọng ông lần này cao hơn, mang theo sự kích động khiến những người xung quanh bắt đầu xì xào.
Một phụ huynh đứng gần đó vội kéo con mình tránh sang một bên. Một người khác lấy điện thoại ra, dường như muốn quay lại cảnh tượng đang xảy ra.
Cậu bé Minh càng ôm chặt lấy cánh tay ông nội.
— Ông ơi, mình về đi. Cô giáo không làm gì cả mà…
Ông Lâm vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái.
— Cô tên gì?
— Tôi là Nguyễn An Nhiên.
Cái tên ấy khiến ông sững lại.
An Nhiên.
Không hiểu vì sao, chỉ hai chữ đó thôi cũng khiến trái tim ông đập mạnh.
Ông nhìn khuôn mặt cô gái.
Đôi mắt ấy…
Cách cô hơi nghiêng đầu khi bối rối…
Cả nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái…
Tất cả đều khiến ông cảm thấy một sự quen thuộc đáng sợ.
Nhưng ông lập tức tự gạt bỏ suy nghĩ ấy.
Trên đời này có rất nhiều người có nét mặt giống nhau.
Không thể chỉ vì một sợi dây chuyền mà kết luận cô giáo trẻ trước mặt chính là đứa con gái đã mất tích của ông.
— Mẹ cô tên gì? — ông hỏi lại, giọng lần này khàn đặc.
An Nhiên im lặng vài giây rồi đáp:
— Mẹ tôi tên là Nguyễn Mai Lan.
Chiếc ô trong tay ông Lâm rơi xuống nền sân.
Cả người ông lảo đảo.
Mai Lan.
Đó chính là cái tên mà ông đã từng nghe con gái mình nhắc đến nhiều lần khi còn nhỏ.
Năm Ngọc Anh tám tuổi, con bé có một người bạn thân tên Mai Lan. Hai đứa trẻ thường chơi với nhau ở con hẻm sau nhà. Nhưng sau khi Ngọc Anh mất tích, ông chưa bao giờ gặp lại người bạn ấy.
Ông Lâm cố gắng giữ bình tĩnh.
— Mẹ cô… hiện đang ở đâu?
An Nhiên nhìn ông với vẻ khó hiểu.
— Mẹ tôi mất rồi.
Câu trả lời ấy khiến ông nghẹn lại.
— Mất… bao lâu rồi?
— Mười tám năm.
Ông Lâm cảm thấy đầu óc quay cuồng.
— Cô có biết… mẹ cô từng sống ở đâu không?
An Nhiên bắt đầu khó chịu.
— Bác rốt cuộc muốn hỏi gì? Tại sao bác cứ hỏi về mẹ tôi?
Ông Lâm nhìn sợi dây chuyền.
— Vì món đồ đó… rất quan trọng với tôi.
An Nhiên cúi xuống nhìn mặt dây chuyền đã cũ.
— Mẹ tôi để lại cho tôi trước khi qua đời. Bà nói rằng nó là thứ duy nhất bà giữ được từ một người bạn cũ.
— Người bạn nào?
Cô gái im lặng.
Một lát sau, cô khẽ đáp:
— Bà ấy từng nói… người đó tên là Ngọc Anh.
Không gian xung quanh như đột nhiên im bặt.
Ông Lâm đứng bất động.
Cậu bé Minh ngước lên nhìn ông nội.
— Ông ơi?
Ông Lâm không trả lời.
Môi ông run rẩy.
— Cô… cô vừa nói tên gì?
An Nhiên nhíu mày.
— Ngọc Anh. Mẹ tôi từng nói người bạn đó tên Ngọc Anh. Nhưng tôi không biết bà ấy là ai. Mẹ chưa bao giờ kể rõ.
Ông Lâm đưa tay ôm lấy ngực.
Hai mươi sáu năm.
Hai mươi sáu năm ông đi tìm con gái.
Hai mươi sáu năm ông đã hỏi thăm từng người quen cũ, tìm đến những địa phương khác nhau, thậm chí nhiều lần hy vọng rồi lại thất vọng.
Vậy mà hôm nay, một cô giáo trẻ xuất hiện trước mặt ông, mang theo sợi dây chuyền năm xưa và nhắc đến đúng cái tên ông đã nghe hàng nghìn lần trong ký ức.
Nhưng vẫn còn quá nhiều điều chưa được giải thích.
Nếu An Nhiên là con gái ông, tại sao cô lại mang họ Nguyễn?
Vì sao cô lại được một người phụ nữ khác nuôi dưỡng?
Và người mẹ đã mất của cô rốt cuộc có liên quan gì đến vụ mất tích năm xưa?
An Nhiên nhìn vẻ mặt xúc động của ông Lâm, cuối cùng cũng dịu giọng.
— Bác… bác có thể nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không?
Ông Lâm không trả lời ngay.
Ông lấy chiếc ví cũ từ trong túi áo, run rẩy mở ra.
Bên trong là một tấm ảnh đã ngả màu.
Một bé gái tám tuổi đang đứng trước cửa căn nhà cũ, trên cổ đeo chính sợi dây chuyền hình giọt lệ ấy.
An Nhiên nhìn tấm ảnh.
Chỉ một giây sau, sắc mặt cô thay đổi.
Cô nhận ra cô bé trong ảnh có đôi mắt giống hệt mình.
Không phải giống một cách tình cờ.
Mà là giống đến mức khiến cô không thể nói được lời nào.
— Tấm ảnh này… bác lấy ở đâu?
Ông Lâm nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe.
— Đó là con gái tôi.
An Nhiên lắc đầu.
— Không thể nào…
— Con bé mất tích khi mới tám tuổi.
Cô gái lùi lại một bước.
Bàn tay vô thức siết chặt mặt dây chuyền.
— Bác đang nói gì vậy?
Ông Lâm lấy từ trong ví ra một mảnh giấy cũ. Đó là bản sao giấy khai sinh của Ngọc Anh, cùng một bức ảnh gia đình đã phai màu.
Ông không dám tiến lại gần cô nữa.
Chỉ đứng đó, giọng nghẹn ngào:
— Tôi không biết cô là ai. Tôi cũng không muốn ép cô phải tin tôi ngay. Nhưng nếu mẹ cô từng giữ sợi dây chuyền này, nếu bà ấy biết con gái tôi tên Ngọc Anh… tôi xin cô, hãy cho tôi một cơ hội để tìm ra sự thật.
An Nhiên nhìn ông lão trước mặt.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Suốt nhiều năm qua, cô luôn cảm thấy mẹ mình có điều gì đó giấu kín. Trước khi mất, mẹ từng nhiều lần dặn cô:
“Nếu một ngày có người hỏi về sợi dây chuyền này, con hãy nhớ rằng sự thật có thể khiến con đau lòng, nhưng con vẫn phải biết mình là ai.”
Khi ấy, An Nhiên chỉ nghĩ đó là lời nói của một người mẹ sắp rời xa con gái.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô hiểu rằng có lẽ mẹ đã biết ngày này sẽ đến.
Cô nhìn ông Lâm thật lâu rồi chậm rãi nói:
— Bác có thể cho tôi xem toàn bộ những gì bác còn giữ không?
Ông Lâm ngẩng phắt lên.
— Cô… đồng ý sao?
— Tôi chưa nói rằng bác là bố tôi.
Cô dừng lại, ánh mắt phức tạp.
— Nhưng tôi muốn biết sự thật.
Đó là lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm, ông Lâm cảm thấy hy vọng thực sự xuất hiện.
Chiều hôm đó, ông đưa An Nhiên về căn nhà cũ của mình.
Căn phòng của Ngọc Anh vẫn được giữ nguyên.
Trên tường là những bức tranh trẻ con.
Trong tủ là những chiếc váy nhỏ.
Trên bàn vẫn còn một con búp bê đã cũ.
An Nhiên đứng trước căn phòng ấy rất lâu.
Không hiểu vì sao, cô bỗng đưa tay chạm vào chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn.
Nắp hộp bật mở.
Bên trong là một chiếc kẹp tóc màu xanh.
An Nhiên sững người.
Cô từng có một chiếc kẹp tóc y hệt như vậy.
Mẹ cô đã cho cô từ khi còn nhỏ.
Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn là phía sau chiếc kẹp có khắc một chữ nhỏ:
“N.A.”
Ngọc Anh.
An Nhiên ngồi xuống mép giường, sắc mặt trắng bệch.
Ông Lâm đứng cách đó không xa, không dám nói gì.
Đúng lúc ấy, điện thoại của An Nhiên bất ngờ đổ chuông.
Là một số điện thoại lạ.
Cô bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi vang lên giọng một người phụ nữ lớn tuổi:
— Cô đã gặp ông Lâm rồi phải không?
An Nhiên đứng bật dậy.
— Bà là ai?
Người phụ nữ khẽ thở dài.
— Tôi là người cuối cùng biết chuyện Ngọc Anh đã không chết trong vụ mất tích năm đó.
An Nhiên chết lặng.
Ông Lâm cũng nghe thấy câu nói ấy.
Người phụ nữ tiếp tục:
— Nhưng nếu cô muốn biết vì sao năm đó Ngọc Anh phải biến mất, cô hãy đến căn nhà cũ ở cuối con đường ven sông vào sáng mai.
— Tại sao tôi phải tin bà?
— Vì tôi đang giữ thứ mà bố cô đã tìm kiếm suốt hai mươi sáu năm.
Cuộc gọi lập tức bị ngắt.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Ông Lâm nhìn An Nhiên.
An Nhiên nhìn lại ông.
Cả hai đều hiểu rằng sợi dây chuyền chỉ là điểm bắt đầu.
Đằng sau sự mất tích của Ngọc Anh năm xưa chắc chắn còn một bí mật lớn hơn nhiều.
Và lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm, ông Lâm không còn phải đi tìm con gái trong vô vọng nữa.
Bởi có thể, người con gái ông từng nghĩ đã biến mất khỏi cuộc đời mình… thực ra vẫn luôn ở rất gần.
Chỉ là số phận đã buộc họ phải đi qua một vòng tròn dài đến hai mươi sáu năm mới có thể gặp lại nhau.
Sáng hôm sau, ông Lâm và An Nhiên cùng đến căn nhà ven sông.
Cánh cửa cũ mở ra.
Bên trong, một người phụ nữ tóc bạc đang ngồi chờ.
Bà nhìn An Nhiên, nước mắt lập tức trào ra.
— Cuối cùng… cháu cũng trở về.
An Nhiên bước lên một bước.
— Bà biết tôi là ai sao?
Người phụ nữ nhìn sang ông Lâm.
— Tôi không chỉ biết cô ấy là ai. Tôi còn biết năm đó, ai đã đưa con bé rời khỏi nhà.
Ông Lâm siết chặt tay.
— Là ai?
Người phụ nữ cúi đầu, giọng run rẩy:
— Là người mà ông từng tin tưởng nhất.
Câu nói ấy khiến ông Lâm đứng sững.
Bởi trong ký ức của ông, người cuối cùng nhìn thấy Ngọc Anh trước khi con bé mất tích… chính là người thân mà ông chưa bao giờ nghĩ sẽ phản bội mình.
Và bí mật bị chôn vùi suốt hai mươi sáu năm cuối cùng cũng bắt đầu được hé lộ.