
“Tôi nhớ rõ từng lần một.” Tô Niệm dứt lời, gật đầu nhẹ như xác nhận một bản án đã hoàn tất.
Cô không thèm thu dọn hành lý, cũng không thèm thu dọn mảnh vỡ của một cuộc hôn nhân đã nát tươm. Cô bước đến bên bàn trà, nhặt chiếc túi xách cá nhân và điện thoại. Đôi môi sưng rộp khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười vừa bi thương vừa lạnh lẽo đến gai người. Cô quay lưng, tơ máu trên cổ áo hằn rõ dưới ánh đèn trần, bước thẳng ra phía cửa chính.
“Tô Niệm!”
Triệu Viễn Phong hoảng hốt kêu lên, bước chân vô thức lao theo. Nhìn tấm lưng gầy gộc nhưng thẳng tắp của cô, trong lòng anh đột nhiên bùng lên một sự sợ hãi tột cùng—sự sợ hãi của một kẻ vừa lỡ tay gạt rơi một món đồ pha lê vô giá xuống vực thẳm.
“Cô đứng lại đấy!” Triệu mẫu thấy con trai lúng túng liền gào lên, cố bấu víu lấy chút uy quyền cuối cùng: “Đi rồi thì đừng bao giờ mò mặt về cái nhà này nữa! Nhà họ Triệu không có loại con dâu ngông cuồng như cô!”
Tô Niệm khựng lại ở ngưỡng cửa. Cô không ngoái đầu, chỉ để lại một câu nói bằng chất giọng phẳng lặng như mặt nước hồ băng:
“Không cần đuổi. Từ giây phút này, căn nhà này và con người anh khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”
“Rầm!”
Cánh cửa chống trộm bằng thép dập mạnh lại, tiếng động giòn giã văng vẳng trong không gian tĩnh mịch.
Triệu Viễn Phong đứng ngẩn ngơ giữa phòng khách, cánh tay vừa dùng lực đánh vợ vẫn còn tê dại, dường như hơi ấm và máu của cô vẫn bám chặt trên lòng bàn tay anh, nóng rát như lửa xát. Anh quay đầu nhìn giọt máu đỏ thẫm còn tươi trên sàn nhà, rồi nhìn sang mẹ mình. Bà Triệu mẫu đang lén thở phào, sửa lại nếp áo, miệng vẫn còn lầm bầm: “Khóc lóc cái gì, chắc lại chạy về nhà đẻ diễn trò. Để xem nó trụ được mấy ngày…”
Tô Niệm bước ra khỏi khu chung cư. Gió đêm thu lùa qua khe áo, thổi thốc vào khuôn mặt đang sưng tấy và bỏng rát của cô. Đau đớn sinh lý từ mười hai cái tát (tính cả những lần trong quá khứ) đè nặng lên từng dây thần kinh, nhưng tâm trí cô lúc này lại tỉnh táo đến lạ kỳ.
Cô bắt taxi thẳng đến bệnh viện thành phố.
Tại khoa cấp cứu, bác sĩ trực ca đêm sau khi kiểm tra chấn thương trên mặt cô đã không khỏi bàng hoàng. Khóe miệng rách sâu phải khâu hai mũi, mô mềm vùng má bị dập nát, rách niêm mạc miệng và chấn thương màng nhĩ tai trái.
“Cô bị bạo lực gia đình đúng không? Để tôi giúp cô báo cảnh sát và lập hồ sơ giám định pháp y!” Vị bác sĩ nữ trẻ tuổi vội vã nói, ánh mắt đầy giận dữ và thương hại.
“Cảm ơn bác sĩ. Nhờ chị lập hồ sơ bệnh án thật chi tiết giúp tôi,” Tô Niệm nói, từng cử động miệng đều mang lại cơn đau nhói, “Tôi sẽ tự báo cảnh sát.”
Nhìn bản thân trong gương nhà vệ sinh bệnh viện—khuôn mặt biến dạng, máu khô bết lại trên tóc, ánh mắt trũng sâu—Tô Niệm không khóc. Cô lấy điện thoại, quay video lại toàn bộ khuôn mặt mình dưới ánh đèn trắng của bệnh viện, ghi rõ ngày giờ, rồi tỉ mỉ chụp lại từng tờ kết quả chẩn đoán của bác sĩ.
Xong xuôi, cô bấm số gọi cho Văn phòng Luật sư Minh Thịnh.
“Mẹ, con xong việc rồi,” Tô Niệm nhẹ giọng nói qua điện thoại với người mẹ đang nằm ở phòng bệnh tư nhân mà cô đã âm thầm sắp xếp từ chiều, “Mọi thứ đang đi đúng hướng. Mẹ dưỡng bệnh cho tốt, từ nay về sau, không ai có thể làm tổn thương mẹ được nữa.”
Ở đầu dây bên kia, người mẹ bệnh tật thở dài, nước mắt rơm rớm: “Con gái… chịu đựng như vậy, có đáng không con?”
“Đáng chứ mẹ,” Tô Niệm nhìn vết khâu trên khóe miệng trong gương, ánh mắt lóe lên sự kiên định, “Muốn nhổ một cái răng sâu hư hỏng, thì phải chịu đau một lần cho dứt điểm.”
Sáng hôm sau.
Triệu Viễn Phong thức dậy với cái đầu đau như búa bổ. Đêm qua anh không tài nào ngủ được, căn phòng vắng bóng Tô Niệm trở nên trống trải và lạnh lẽo đến đáng sợ. Mọi khi, giờ này trên bàn ăn đã có sẵn cháo nóng, áo sơ mi của anh đã được ủi phẳng phiu treo trước tủ. Nhưng hôm nay, phòng khách bừa bộn, bếp nấu bám đầy dầu mỡ do mẹ anh đun nấu tối qua mà không dọn.
Triệu mẫu bước ra từ phòng ngủ, cằn nhằn: “Nó chưa về à? Thật là vô giáo dục! Viễn Phong, con đừng có gọi điện cho nó, để xem nó nhịn được bao lâu!”
Triệu Viễn Phong phiền não nhấp một ngụm nước lạnh. Đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Anh mừng rỡ lao ra mở cửa, trong đầu thầm nghĩ: Tô Niệm, cuối cùng cô cũng phải quay về.
Nhưng đứng trước cửa không phải là Tô Niệm.
Đó là hai chiến sĩ cảnh sát mặc gia phục nghiêm trang, cùng với hai người đàn ông mặc bộ đồ vest lịch lãm, tay cầm cặp tài liệu màu đen.
“Anh là Triệu Viễn Phong?” Cảnh sát chìa thẻ ngành ra, “Chúng tôi nhận được đơn tố cáo về hành vi cố ý gây thương tích và bạo lực gia đình nghiêm trọng từ cô Tô Niệm. Mời anh về đồn công an phối hợp điều tra.”
Triệu Viễn Phong sững người, đầu óc trống rỗng: “Cái gì? Bạo lực gia đình? Tôi… tôi chỉ tát cô ấy vài cái vì cô ấy bất hiếu với mẹ tôi…”
“Vài cái?” Luật sư đứng bên cạnh khẽ nhếch môi, chìa ra bản giám định pháp y cùng video quay lại chấn thương của Tô Niệm, “Anh Triệu, thân chủ của tôi bị chấn thương màng nhĩ, tổn thương mô mềm nghiêm trọng, rách niêm mạc miệng phải khâu. Theo kết quả giám định thương tật sơ bộ, tỷ lệ tổn thương cơ thể đã đủ điều kiện để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội ‘Cố ý gây thương tích’ theo Điều 134 Bộ luật Hình sự.”
“Ngoài ra,” Luật sư rút ra một xấp tài liệu khác, “Đây là Đơn xin ly hôn đơn phương, kèm theo toàn bộ bằng chứng chứng minh anh có hành vi bạo lực gia đình kéo dài, cùng yêu cầu phân chia tài sản.”
Triệu mẫu từ trong nhà chạy ra, thấy cảnh sát liền bù vu khóc lóc: “Cảnh sát ơi! Con dâu tôi nó đánh mẹ chồng, nó vu khống con trai tôi! Con trai tôi là đứa trẻ ngoan…”
“Bà Triệu,” Luật sư lạnh lùng ngắt lời bà, “Bà cũng nằm trong danh sách bị đơn liên đới. Thân chủ của tôi đã nộp đơn tố cáo bà về hành vi ‘Cố ý hủy hoại tài sản’ và ‘Đe dọa tính mạng người khác’—cụ thể là hành vi nhiều lần tự ý tiêu hủy và thay đổi thuốc điều trị bệnh tim đặc trị của bà Nguyễn Thu (mẹ cô Tô Niệm). Chúng tôi đã thu thập được trích xuất camera hành trình trong phòng khách và hóa đơn mua thuốc. Nếu bà Nguyễn Thu xảy ra biến chứng nguy hiểm tính mạng trong thời gian bị mất thuốc, bà Triệu sẽ phải đối mặt với cáo buộc hình sự nghiêm trọng hơn.”
Mặt Triệu mẫu lập tức xám xịt như tro tàn, chân tay rụng rời, ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Triệu Viễn Phong run rẩy bấu lấy tay vịn cửa: “Ly hôn? Cô ấy muốn ly hôn? Căn nhà này là của tôi!”
“Căn nhà này đứng tên cả hai người,” Luật sư bình thản đáp, “Tuy nhiên, tiền đặt cọc 60% là do bố mẹ cô Tô Niệm chi trả qua tài khoản ngân hàng (có giấy biên nhận rõ ràng). Hơn nữa, vì anh là bên có lỗi hoàn toàn trong hôn nhân (bạo lực gia đình, vi phạm nghĩa vụ vợ chồng), theo quy định của pháp luật, tòa án sẽ ưu tiên bảo vệ quyền lợi của người bị hại. Thân chủ của tôi yêu cầu anh phải rời khỏi căn nhà, hoặc hoàn trả lại toàn bộ số tiền 60% cộng với phần tài sản cô ấy được hưởng, ước tính khoảng 3,2 tỷ đồng.”
3,2 tỷ đồng!
Con số như một quả thiên thạch giội thẳng vào đầu Triệu Viễn Phong. Tổng tài sản tiết kiệm của anh hiện tại chưa đầy hai trăm triệu. Anh lấy đâu ra ba tỷ để đền trả?
Tại đồn công an, Triệu Viễn Phong bị tạm giữ 24 giờ để làm rõ hành vi bạo lực.
Ngồi trong phòng lấy lời khai u tối, cái lạnh của chiếc ghế sắt thấm vào da thịt khiến anh dần tỉnh táo. Lần đầu tiên sau ba mươi ba năm, không có tiếng khóc của mẹ bên tai, không có sự tung hô của họ hàng về một “đứa con hiếu thảo”, Triệu Viễn Phong mới thực sự nhìn lại bản thân mình.
Anh nhớ lại ngày đầu tiên gặp Tô Niệm ở trường đại học. Cô gái có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Ngày anh cầu hôn cô dưới ánh đèn đường, anh từng nắm tay cô thề thốt: “Nhiều năm qua mẹ anh khổ nhiều rồi, anh muốn cho mẹ một mái nhà. Nhưng em là người anh chọn đi hết đời, anh hứa sẽ không để em phải chịu nửa điểm uất ức.”
Thế rồi, từ khi nào anh đã quên mất lời thề đó?
Từ khi mẹ anh chuyển đến, anh bắt đầu coi sự nhẫn nại của Tô Niệm là điều dĩ nhiên. Anh coi việc cô hy sinh, chịu đựng những mâu thuẫn vụn vặt là “phù hợp với đạo làm dâu”. Anh nhân danh từ “hiếu thảo” để bóc lột sự bao dung của cô, biến cô thành một tấm thớt cho những trút giận và yêu cầu vô lý của mẹ mình.
Anh nhớ lại đêm qua. Khi bàn tay anh giơ lên, rơi xuống mặt cô—một cái, hai cái… cho đến cái thứ tám.
Máu từ mũi cô chảy xuống. Ánh mắt cô nhìn anh không có nước mắt, chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng biến thành sự dửng dưng lạnh lẽo.
“Anh giơ tay mười hai lần. Vừa rồi đánh tám cái. Còn bốn cái. Đánh xong.”
Lời nói của cô như một bản án chung thân vang vọng trong tâm trí anh. Cô không chỉ chịu đựng tám cái tát đêm qua, mà cô đang đếm từng vết thương anh đã gây ra cho cô trong suốt bốn năm qua. Mười cái tát—mười vết sẹo nham nhở trong trái tim cô, và anh chính là kẻ đã cầm dao đâm từng nhát một.
Triệu Viễn Phong gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy mặt, bật khóc nức nở. Lần này, không phải vì sự mè nheo của mẹ, mà vì sự hối hận đang gặm nhấm từng khúc ruột của anh. Anh đã mất cô thật rồi.
Một tuần sau, Triệu Viễn Phong được tại ngoại sau khi chấp nhận bồi thường khoản tiền phạt hành chính và cam kết không tiếp cận nạn nhân, chờ ngày tòa án mở phiên xét xử ly hôn.
Khi anh trở về căn hộ, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết đứng.
Căn nhà trống hoang hoắc. Toàn bộ quần áo, sách vở, đồ dùng cá nhân của Tô Niệm đã biến mất. Ngay cả chiếc cây cảnh cô tự tay trồng ngoài ban công, chiếc thảm chùi chân cô tự tay thêu cũng đã được dọn sạch. Cô không để lại bất kỳ thứ gì liên quan đến mình, như thể cô chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh.
Trên bàn ăn—nơi đêm đó máu của cô từng nhỏ xuống—đặt một tờ giấy A4 phẳng phiu.
Đó là thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký của Tô Niệm, kèm theo một dòng chữ nét viết thanh thoát nhưng cứng cỏi:
“Triệu Viễn Phong, sự hiếu thảo không có lỗi, nhưng sự hiếu thảo mù quáng, bắt người khác phải hy sinh cùng mình là sự độc ác. Anh đánh tôi tám cái tát, tôi trả lại anh một đời dằn dắt. Chúng ta không ai nợ ai.”
Triệu Viễn Phong quỳ gục xuống sàn nhà, ôm lấy tờ giấy mà khóc rống lên như một con thú bị thương.
Triệu mẫu từ trong phòng lật đật chạy ra, thấy con trai khóc thì vội vàng ôm lấy: “Viễn Phong ơi, con làm sao thế? Đừng khóc, con dâu mất thì thôi, để mẹ nhờ người tìm cho con đứa khác ngoan hiền hơn, biết nghe lời hơn…”
“MẸ CÂM ĐI!”
Triệu Viễn Phong gào lên, hất văng tay mẹ mình ra. Đôi mắt anh đỏ ngầu, vỡ vụn sự chịu đựng: “Mẹ hài lòng chưa?! Mẹ đổ thuốc của mẹ cô ấy, mẹ ép cô ấy, mẹ ép con phải đánh cô ấy! Giờ cô ấy đi rồi, nhà cửa mất, danh dự mất, con sắp phải đi tù, mẹ hài lòng chưa?!”
Triệu mẫu ngơ ngác nhìn con trai. Người con trai vốn ngoan ngoãn, chưa từng cãi mẹ một câu, nay nhìn bà bằng ánh mắt thù hận đến tột cùng. Bà mấp máy môi, không nói thêm được câu nào, rồi sụp xuống đất khóc thầm.
Nửa năm sau.
Phiên tòa ly hôn diễn ra nhanh chóng. Với đầy đủ chứng cứ về bạo lực gia đình và sự bất lợi về mặt pháp lý, Triệu Viễn Phong không có quyền tranh chấp. Tòa phán quyết căn nhà thuộc về Tô Niệm, Triệu Viễn Phong phải dọn đi trong vòng 15 ngày và bồi thường tổn thất tinh thần cho cô.
Ngày dọn đồ ra khỏi căn nhà, Triệu Viễn Phong chỉ mang theo một chiếc vali lép kẹp. Mẹ anh vì quá sốc và xấu hổ với họ hàng nên đã lén bỏ về quê từ ba tháng trước, sống cô độc trong căn nhà cũ xập xệ, đi đâu cũng bị người ta chỉ trỏ là “mẹ chồng quái thai hại con trai mất nhà”.
Triệu Viễn Phong đứng ở trạm xe bus đối diện khu chung cư cũ, nhìn lên ban công tầng 8.
Ở đó, Tô Niệm đang đứng.
Cô mặc một chiếc đầm trắng đơn giản, mái tóc ngắn ngang vai bay nhẹ trong gió thu. Khuôn mặt cô đã lành lặn hoàn toàn, không còn một vết sẹo nào, làn da hồng hào rạng rỡ dưới ánh nắng. Bên cạnh cô là người mẹ già khỏe mạnh đang vui vẻ tưới hoa.
Tô Niệm vô tình phóng tầm mắt xuống đường. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Triệu Viễn Phong đứng ngẩn ngơ, đôi môi mấp máy muốn gọi tên cô, tay giơ lên nửa chừng như muốn níu kéo…
Nhưng Tô Niệm chỉ thản nhiên tháo ánh mắt đi.
Trong mắt cô lúc này, Triệu Viễn Phong không còn là mối thù, không còn là cơn ác mộng, mà chỉ là một người xa lạ vô hình lướt qua cuộc đời. Sự trả thù tàn nhẫn nhất không phải là chửi rủa hay thù hận, mà là sự lãng quên hoàn toàn.
Cô xoay người, bước vào trong nhà, khép lại cánh cửa ban công.
Triệu Viễn Phong đứng đó rất lâu, giữa dòng người và xe cộ qua lại nườm nượp của thành phố. Chiếc xe bus ghé trạm rồi lại lăn bánh rời đi, mang theo khói bụi mờ mịt. Anh nhận ra, bản thân đã vĩnh viễn bị bỏ lại trong mùa đông năm đó—mùa đông mà anh đã tự tay đánh mất người phụ nữ duy nhất trên đời yêu anh bằng cả trái tim chân thành.
Sự hối hận như một bản án vô hình, sẽ theo anh đi suốt phần đời còn lại, mỗi lần đêm về, lại dằn dắt anh phát điên trong sự cô độc tột cùng.