CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bị mẹ chồng đuổi khỏi nhà, tôi âm thầm bán căn hộ rồi để lại cho chồng một tin nhắn khiến anh suy sụp…
Chồng bảo tôi về nhà mẹ đẻ vài hôm chỉ vì mẹ anh đang tức giận, còn dặn: “Khi nào mẹ nguôi thì em quay lại”. Tôi không tranh cãi, cũng chẳng khóc lóc. Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ bán căn hộ mà hai vợ chồng đang ở. Đến khi nhận được tin nhắn của tôi, chồng mới hoảng loạn nhận ra mình đã thực sự mất tất cả.
Tôi và chồng, Quân, đã kết hôn được gần năm năm. Khoảng thời gian ấy đủ dài để người ngoài nhìn vào và nghĩ rằng chúng tôi là một gia đình ổn định. Nhưng chỉ có tôi hiểu, cuộc hôn nhân này chưa bao giờ thật sự bình yên.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhẫn nhịn một chút, yêu thương nhiều hơn một chút, chịu thiệt thêm một chút thì mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Nhưng sau nhiều năm, tôi mới nhận ra, nếu chỉ có một người cố gắng thì cái gọi là hạnh phúc chẳng khác nào một căn nhà được dựng trên nền đất nứt.
Mọi chuyện bắt đầu từ một bữa cơm tối.
Hôm ấy là ngày kỷ niệm chúng tôi chuyển về căn hộ mới. Tôi đi làm về muộn, ghé qua siêu thị mua một ít đồ ăn. Thấy thịt bò nhập khẩu đang giảm giá, tôi mua một phần về nấu món Quân thích.
Vậy mà vừa nhìn thấy hóa đơn, mẹ chồng tôi đã sa sầm mặt.
Bà đặt mạnh chiếc bát xuống bàn rồi lạnh lùng hỏi:
– Một miếng thịt mà cũng mua hết từng này tiền? Cô nghĩ tiền trong nhà là lá rụng ngoài đường à?
Tôi sững người.
– Mẹ, hôm nay cửa hàng đang giảm giá nên con mới mua. Hơn nữa, con cũng chỉ mua một phần nhỏ thôi ạ.
– Giảm giá? Cô lúc nào cũng có lý do! Từ ngày cô về đây, tiền bạc trong nhà cứ đội nón ra đi. Không biết cô tiêu gì mà tháng nào cũng kêu hết tiền!
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay.
Thực ra, tiền lương của tôi mỗi tháng đều chuyển vào tài khoản chung. Tiền điện nước, tiền chợ, tiền thuốc men của mẹ chồng, thậm chí cả những khoản chi tiêu riêng của Quân, tôi đều góp phần lo liệu. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi chưa bao giờ là người biết vun vén.
Tôi quay sang nhìn Quân.
Anh đang ngồi bên cạnh, im lặng gắp thức ăn. Tôi chỉ mong anh ngẩng đầu lên nói một câu đơn giản thôi.
“Thôi mẹ, vợ con cũng không cố ý.”
Hoặc ít nhất là:
“Mai đã đi làm cả ngày rồi, mẹ đừng trách cô ấy nữa.”
Nhưng Quân không nói gì.
Một lúc sau, anh chỉ thở dài:
– Thôi mẹ nói cũng đúng. Lần sau em đừng tự ý mua những thứ đắt tiền nữa. Cần gì thì hỏi anh.
Tôi nhìn anh, cảm giác trong lòng lạnh đi từng chút một.
Tôi không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu anh đứng về phía mẹ trong những chuyện mà rõ ràng tôi chẳng làm gì sai.
Có thể là lần thứ mười.
Cũng có thể là lần thứ một trăm.
Tôi chỉ biết, đến lúc ấy, tôi đã quá mệt để đếm nữa.
Sau bữa cơm, tôi một mình dọn dẹp. Mẹ chồng đi vào phòng xem tivi, còn Quân thì ngồi lướt điện thoại. Căn nhà rộng rãi nhưng chẳng có chút hơi ấm nào.
Đến gần mười một giờ đêm, khi tôi vừa thay đồ xong, Quân mới bước vào phòng.
Anh đứng bên cửa, giọng có phần khó chịu:
– Mai này, em về nhà mẹ đẻ ở vài hôm đi.
Tôi quay lại nhìn anh.
– Anh nói gì?
– Mẹ đang giận. Em tạm thời về bên đó đi. Khi nào mẹ nguôi rồi thì quay lại.
Tôi cứ đứng im như vậy vài giây.
Rồi tôi hỏi:
– Ý anh là… anh muốn đuổi em ra khỏi nhà?
Quân lập tức cau mày:
– Anh đã nói là không phải đuổi. Chỉ là em rời đi một thời gian để mọi chuyện lắng xuống. Mẹ anh lớn tuổi rồi, em nhường mẹ một chút thì có mất gì đâu?
Tôi bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhẹ đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình đang đau.
– Vậy nếu mẹ anh tức giận cả tháng thì em ở nhà mẹ đẻ cả tháng?
Quân im lặng.
– Nếu mẹ anh không bao giờ nguôi giận thì sao?
Anh khó chịu:
– Em đừng làm mọi chuyện nghiêm trọng lên. Anh chỉ muốn gia đình yên ổn.
Tôi nhìn anh thật lâu rồi hỏi:
– Gia đình nào?
Quân sững lại.
Tôi nói tiếp:
– Là gia đình của anh và mẹ anh? Hay là gia đình của chúng ta?
Anh không trả lời.
Mà có lẽ, sự im lặng ấy đã chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Đêm đó, tôi không khóc.
Tôi chỉ lấy một chiếc vali nhỏ, gấp vài bộ quần áo rồi xếp vào. Quân nhìn tôi, có vẻ không ngờ tôi lại thật sự đi.
– Em không cần phải làm quá như vậy.
Tôi kéo khóa vali, bình thản đáp:
– Em không làm quá. Em chỉ làm đúng điều anh muốn.
Tôi rời khỏi căn hộ lúc hơn mười hai giờ đêm.
Không ai tiễn tôi.
Mẹ chồng thậm chí còn không bước ra khỏi phòng.
Quân đứng ở cửa, vẻ mặt vẫn bình thản như thể tôi chỉ đang về nhà mẹ đẻ vài ngày giống như những lần trước.
Anh không biết rằng lần này, tôi đã hoàn toàn khác.
Bởi vì trước khi bước ra khỏi căn nhà ấy, tôi đã đưa ra một quyết định mà bản thân từng sợ hãi suốt nhiều năm.
Tôi sẽ không quay lại nữa.
Sáng hôm sau, sau khi về đến nhà mẹ đẻ, tôi không kể lể với mẹ. Tôi chỉ nói rằng mình muốn nghỉ ngơi vài hôm.
Mẹ nhìn tôi rất lâu, rồi chỉ nhẹ nhàng hỏi:
– Con có thật sự ổn không?
Tôi im lặng một lúc rồi đáp:
– Con ổn ạ. Chỉ là con mệt quá rồi.
Câu nói ấy vừa thốt ra, nước mắt tôi mới rơi.
Không phải vì bị đuổi.
Mà vì cuối cùng tôi cũng thừa nhận với chính mình rằng mình đã chịu đựng quá lâu.
Ngày hôm sau, tôi gọi cho môi giới bất động sản.
Căn hộ chúng tôi đang sống thực ra đứng tên tôi. Đó là tài sản tôi mua trước khi kết hôn bằng số tiền tiết kiệm nhiều năm và khoản hỗ trợ từ bố mẹ. Sau khi cưới, Quân chuyển về sống cùng tôi. Tôi từng nghĩ sau này hai vợ chồng sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình nên chưa bao giờ tính toán chuyện tài sản.
Nhưng đến lúc tôi bị đẩy ra khỏi chính căn nhà của mình chỉ vì một cơn giận của mẹ chồng, tôi mới hiểu.
Có những người chỉ xem sự hy sinh của bạn là điều hiển nhiên.
Và khi bạn ngừng hy sinh, họ sẽ gọi bạn là người ích kỷ.
Chỉ trong vài ngày, tôi hoàn tất thủ tục bán căn hộ.
Tôi không nói với Quân.
Không phải vì tôi muốn trả thù.
Mà vì tôi không còn nghĩa vụ phải báo trước cho một người đã chọn đẩy tôi ra khỏi cuộc sống của anh ta.
Tối hôm đó, Quân gọi điện.
– Mai, em định ở nhà mẹ bao lâu nữa?
Tôi hỏi lại:
– Không phải anh bảo khi nào mẹ nguôi giận thì em về sao?
Anh im lặng vài giây.
– Mẹ cũng bớt giận rồi. Em về đi.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, bỗng thấy trong lòng bình thản đến lạ.
– Em không về đâu.
Quân bật cười:
– Em lại giận dỗi gì nữa? Vợ chồng sống với nhau, cãi nhau là chuyện bình thường.
Tôi đáp:
– Đúng. Nhưng bị chồng bảo rời khỏi nhà cũng là chuyện bình thường sao?
– Anh đã nói chỉ là tạm thời!
– Nhưng lúc đó anh không hề nghĩ em có thể thật sự rời đi.
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nói tiếp:
– Quân, anh nghĩ em sẽ luôn ở đó. Anh nghĩ dù mẹ anh có nói gì, anh có đối xử với em thế nào, em vẫn sẽ quay về. Anh nghĩ chỉ cần anh gọi một câu, em sẽ lập tức trở lại làm vợ, làm con dâu, tiếp tục nấu cơm, dọn dẹp và nhẫn nhịn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quân bắt đầu mất kiên nhẫn:
– Em muốn nói gì thì nói thẳng đi.
Tôi cúp máy.
Sau đó, tôi mở ứng dụng nhắn tin và gửi cho anh một tin.
“Quân, căn hộ đã được bán. Em cũng đã nhận đủ tiền. Từ hôm nay, anh và mẹ không cần phải lo chuyện em có quay về hay không nữa. Anh từng bảo em đợi đến khi mẹ nguôi giận rồi hãy trở về. Nhưng em nghĩ, mẹ anh có thể nguôi giận sau vài ngày. Còn em thì đã nguội lòng từ rất lâu rồi.”
Tôi gửi xong thì tắt điện thoại.
Khoảng nửa tiếng sau, điện thoại liên tục rung lên.
Quân gọi.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Rồi hàng chục cuộc gọi nhỡ.
Tôi không nghe.
Đến gần nửa đêm, anh nhắn:
“Em bán nhà thật sao?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu rồi trả lời:
“Đó là căn hộ của em.”
Ngay sau đó, Quân gọi lại.
Lần này, tôi nghe máy.
Giọng anh hoảng hốt:
– Mai, em đang ở đâu? Chuyện căn hộ là thế nào?
– Như tin nhắn em đã nói. Em bán rồi.
– Sao em có thể tự ý bán được?
Tôi bật cười.
– Vì đó là tài sản của em. Nhưng anh yên tâm, em không lấy bất cứ thứ gì của anh cả.
– Không phải chuyện tiền! Em có biết mẹ đang hỏi anh căn hộ đâu không? Chúng ta phải sống ở đâu?
Tôi im lặng.
Cuối cùng, tôi nói:
– Anh có thể về nhà mẹ.
Quân không nói được gì.
Tôi nghe rõ tiếng anh thở nặng nề ở đầu dây bên kia.
– Mai, em đừng làm như vậy. Chúng ta vẫn là vợ chồng.
Tôi khẽ đáp:
– Đúng. Trên giấy tờ, chúng ta vẫn là vợ chồng. Nhưng trong cuộc sống của anh, từ lâu em đã không còn là người được bảo vệ nữa.
– Anh sai rồi. Anh chỉ muốn mọi chuyện yên ổn.
– Không, Quân. Anh không muốn mọi chuyện yên ổn. Anh chỉ muốn em tiếp tục chịu đựng để anh không phải lựa chọn.
Đầu dây bên kia im phăng phắc.
Tôi nói câu cuối cùng:
– Lần này, em lựa chọn bản thân mình.
Sau đó, tôi tắt máy.
Những ngày tiếp theo, Quân tìm mọi cách để gặp tôi. Anh đến tận nhà mẹ đẻ, đứng ngoài cổng nhiều giờ. Anh nhắn rằng mẹ anh đã đồng ý cho tôi về, rằng bà sẽ không mắng tôi nữa.
Nhưng tôi chỉ thấy buồn.
Bởi đến tận lúc ấy, anh vẫn không hiểu vấn đề nằm ở đâu.
Tôi không cần mẹ anh cho phép tôi trở về.
Tôi cần một người chồng biết đứng bên cạnh vợ mình ngay từ đầu.
Sau gần một tháng sống xa nhau, Quân cuối cùng cũng đến gặp tôi một lần nữa. Lần này, anh không trách móc, không nổi giận. Anh chỉ ngồi im rất lâu rồi nói:
– Anh đã nghĩ em sẽ không bao giờ bỏ đi.
Tôi nhìn anh:
– Em cũng từng nghĩ anh sẽ không bao giờ đẩy em đi.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê nhỏ.
Quân cúi đầu:
– Anh xin lỗi.
Tôi hỏi:
– Anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương hay vì anh mất căn hộ?
Anh ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy anh thật sự đau.
Nhưng tôi không còn cảm thấy nhẹ lòng như mình từng tưởng tượng.
Bởi có những vết thương, khi người ta xin lỗi thì vẫn còn đó.
Tôi không lập tức ly hôn.
Tôi cho bản thân một khoảng thời gian để suy nghĩ. Không phải vì tôi còn sợ mất Quân, mà vì tôi muốn chắc chắn rằng quyết định tiếp theo của mình không xuất phát từ sự tức giận.
Sau cùng, tôi hiểu rằng hôn nhân không thể chỉ được duy trì bằng hai chữ “chịu đựng”.
Một người phụ nữ có thể nhường nhịn chồng, yêu thương gia đình chồng, chăm sóc mẹ chồng. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy phải chấp nhận bị coi thường.
Tôi đã từng nghĩ bán căn hộ là hành động khiến Quân sụp đổ.
Nhưng sau này tôi mới nhận ra, thứ khiến anh suy sụp không phải là căn nhà.
Mà là việc anh lần đầu tiên hiểu rằng tôi thật sự có thể sống mà không cần anh.
Tôi chuyển đến một thành phố khác, thuê một căn nhà nhỏ và bắt đầu lại cuộc sống. Tôi đi làm, chăm sóc bản thân, gặp gỡ bạn bè và dành thời gian cho mẹ.
Còn Quân, sau một thời gian, anh cũng chuyển ra ngoài sống riêng.
Chúng tôi vẫn còn liên lạc, nhưng mọi thứ không còn giống trước kia.
Có lần anh hỏi tôi:
– Nếu ngày hôm đó anh không bảo em về nhà mẹ đẻ, liệu chúng ta có thể sống tiếp như trước không?
Tôi suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:
– Có thể. Nhưng chỉ là sống tiếp, chứ không phải sống hạnh phúc.
Bởi đôi khi, một cuộc hôn nhân không kết thúc vào ngày hai người ký đơn ly hôn.
Nó đã kết thúc từ khoảnh khắc một người bị tổn thương nhưng người còn lại vẫn thản nhiên quay lưng.
Và ngày hôm đó, khi Quân bảo tôi “về nhà mẹ đẻ vài hôm”, anh cứ nghĩ mình chỉ đang đẩy tôi ra khỏi căn nhà.
Nhưng anh không biết rằng, anh đã đẩy tôi ra khỏi chính cuộc hôn nhân ấy.
Còn tôi, sau nhiều năm sống trong một căn nhà rộng nhưng luôn cảm thấy mình là người thừa, cuối cùng cũng hiểu ra một điều:
Rời khỏi nơi không trân trọng mình không phải là thất bại. Đôi khi, đó chính là lần đầu tiên một người phụ nữ thật sự lựa chọn cuộc đời của mình.