CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
NỮ TỔNG GIÁM ĐỐC TRỞ VỀ SỚM, BẮT GẶP MẸ LẶNG LẼ ĂN CƠM NGUỘI TRONG BẾP – 10 PHÚT SAU, CẢ GIA ĐÌNH NHÀ CHỒNG CHẾT LẶNG
Tôi trở về căn biệt thự ở ngoại ô sớm hơn dự định vào một buổi tối cuối tháng mười một. Chuyến công tác tại Đà Nẵng vốn phải kéo dài thêm hai ngày, nhưng vì cuộc họp kết thúc nhanh, tôi quyết định không báo trước cho chồng, âm thầm lái xe về nhà.
Tôi còn nhớ mình đã vui thế nào khi ghé qua một cửa hàng đặc sản mua hộp bánh đậu xanh mà mẹ rất thích.
Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ bất ngờ.
Không ngờ người bất ngờ nhất lại chính là tôi.
Vừa bước qua cửa, tôi nghe tiếng cười nói rôm rả từ phòng ăn vọng ra. Mùi cua hấp, tôm nướng, bào ngư và các món hải sản thơm nức cả căn nhà.
Tôi tên Lâm Nhã An, 37 tuổi, hiện là tổng giám đốc một công ty phân phối thiết bị y tế. Sau nhiều năm gây dựng sự nghiệp, tôi có thu nhập khá tốt và phần lớn tài sản trong gia đình đều do tôi đứng tên.
Căn biệt thự này cũng là món quà tôi mua cho mẹ và chồng sau khi công ty bắt đầu ổn định.
Tôi từng nghĩ đó là nơi cả gia đình có thể sống vui vẻ bên nhau.
Nhưng khi kéo vali đi qua hành lang, tôi chợt nghe một tiếng động rất nhỏ phát ra từ phía căn bếp.
Tôi quay lại.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng chết lặng.
Mẹ tôi, bà Nguyễn Thị Hạnh, đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa cũ kê sát góc tường. Trước mặt bà chỉ có một bát cơm đã nguội lạnh cùng đĩa rau luộc còn thừa.
Mẹ mặc chiếc áo len mỏng, hai bàn tay hơi run vì lạnh.
Ngoài phòng ăn, chồng tôi là Trần Quốc Khải, mẹ chồng tôi bà Vũ Thị Mai, em gái chồng cùng vài người thân đang vui vẻ nâng ly. Trên bàn là cả một bữa tiệc thịnh soạn.
Tôm hùm đỏ au.
Cua biển đầy đặn.
Bào ngư được xếp ngay ngắn trên đĩa.
Thậm chí còn có cả chai rượu vang mà tôi từng mua trong chuyến công tác nước ngoài.
Còn mẹ tôi thì ngồi một mình trong bếp ăn cơm nguội.
Tôi nhìn bà thật lâu.
Mẹ ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của tôi thì giật mình. Bà lập tức đặt đũa xuống, dùng tay kéo chiếc bát vào sát người như thể sợ tôi nhìn thấy.
“An… Con về lúc nào vậy?”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Sao mẹ lại ngồi đây ăn một mình?”
Mẹ cười gượng.
“Mẹ không thích ăn hải sản. Mọi người cứ ăn trước, mẹ ăn chút cơm cho nhẹ bụng.”
Tôi nhìn lên bàn bếp.
Một chiếc nồi còn dính đầy nước sốt màu đỏ cam.
Bên cạnh là chiếc thớt có vài mảnh vỏ tôm hùm.
Một khay bào ngư đã được làm sạch.
Tôi hiểu ngay.
Bữa ăn ngoài kia không phải do mẹ chỉ “không thích ăn”.
Mẹ đã chuẩn bị tất cả.
Có lẽ bà còn chẳng được phép ngồi vào bàn.
Tôi quay người đi thẳng ra phòng ăn.
Chiếc vali phía sau vừa va nhẹ xuống nền đá, tất cả mọi người lập tức quay lại.
Quốc Khải đứng bật dậy.
“Sao em về sớm vậy? Sao không gọi anh ra đón?”
Tôi không trả lời.
Mẹ chồng tôi lập tức nở nụ cười:
“Ôi, con về mà không báo trước. Mẹ còn định bảo người hâm đồ ăn cho con.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy mẹ tôi đâu?”
Không ai trả lời.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Tôi chỉ vào phía căn bếp.
“Mẹ tôi đang ăn cơm nguội trong đó.”
Em gái chồng tôi, Trần Thảo Vy, lập tức lên tiếng:
“Chị đừng nghĩ nghiêm trọng quá. Bác Hạnh thích ăn riêng mà. Trước giờ bác vẫn ăn trong bếp.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vẫn ăn trong bếp?”
“Vâng.”
Tôi quay sang Quốc Khải.
“Anh cũng thấy bình thường?”
Khải bước đến, hạ giọng:
“Em vừa đi công tác về, đừng làm ầm lên trước mặt mọi người.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất nhẹ nhưng chính tôi cũng cảm thấy lạnh người.
“Em làm ầm lên?”
Tôi chỉ về phía căn bếp.
“Mẹ em chuẩn bị cả bàn tiệc, còn mẹ tôi ngồi ăn cơm nguội một mình. Anh gọi chuyện đó là bình thường?”
Khải không nói được gì.
Mẹ chồng tôi lập tức đập tay xuống bàn.
“Con dâu, mẹ con sống ở đây thì cũng phải biết điều một chút. Nhà này không phải khách sạn. Ai thích ăn gì thì tự ăn. Hơn nữa, mẹ con ở nhà cũng có làm được việc gì đâu!”
Tôi nhìn bà.
“Không làm được việc gì?”
Tôi đi vào bếp, lấy chiếc điện thoại của mẹ đặt lên bàn.
“Từ hôm nay, mẹ tôi không cần làm bất cứ việc gì nữa.”
Tôi nhìn từng người.
“Ai muốn ăn thì tự nấu.”
“Ai muốn dọn thì tự dọn.”
“Ai muốn sai bảo người khác thì về nhà mình mà sai.”
Mẹ chồng tôi đỏ mặt:
“Con định đuổi cả nhà mẹ ra khỏi đây?”
Tôi bình tĩnh lấy chùm chìa khóa căn biệt thự đặt lên bàn.
“Đúng.”
Bà sững người.
Tôi nói từng chữ:
“Căn nhà này đứng tên tôi. Tôi mua bằng tiền của mình. Nếu mọi người coi mẹ tôi như người giúp việc trong chính căn nhà của bà, vậy thì từ tối nay, tất cả hãy rời khỏi đây.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Đúng lúc đó, từ bếp vang lên tiếng “choang”.
Tôi chạy vào.
Mẹ đang cúi xuống nhặt những mảnh bát vỡ.
Tôi vội đỡ bà dậy.
“Mẹ làm gì vậy?”
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“An, con đừng đuổi họ…”
“Tại sao?”
Mẹ im lặng rất lâu rồi mới nghẹn ngào:
“Mẹ còn nợ họ tiền.”
Tôi khựng lại.
“Nợ bao nhiêu?”
Mẹ không dám nhìn tôi.
“Khoảng… một trăm triệu.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Một trăm triệu?”
Mẹ kể, hơn một năm trước, bà ngoại bị bệnh tim nặng, cần phẫu thuật gấp. Chi phí điều trị lên tới hơn bốn trăm triệu đồng.
Thời điểm ấy tôi vừa ký một hợp đồng lớn, công ty đang cần vốn nên mẹ không muốn làm phiền tôi.
Bà âm thầm vay tiền của bà Nguyễn Diễm Hương, em gái mẹ chồng tôi.
Tổng cộng 450 triệu đồng.
Sau đó mẹ bán một mảnh đất nhỏ ở quê, cộng thêm tiền tiết kiệm và tiền trợ cấp của bà ngoại, cuối cùng cũng trả đủ cả gốc.
Nhưng mẹ chồng tôi nhiều lần bóng gió rằng người vay tiền phải “biết điều”.
Bà nói nếu không có người nhà bà giúp đỡ, mẹ tôi không thể cứu được bà ngoại.
Từ đó, mẹ bắt đầu nghĩ mình mang ơn cả gia đình chồng tôi.
Bà nhận làm mọi việc.
Nấu ăn.
Dọn dẹp.
Giặt quần áo.
Chăm sóc khách khứa.
Có hôm mọi người ăn xong đi ngủ, mẹ vẫn một mình lau sạch cả phòng bếp.
Tôi nghẹn giọng:
“Vậy 100 triệu đó là tiền gì?”
Mẹ cúi đầu.
“Mẹ cũng không biết. Bà Mai nói đó là tiền cảm ơn. Mẹ sợ nếu không đưa thì người ta bảo mẹ vô ơn.”
Tôi siết chặt bàn tay.
Tôi chợt nhớ lại một chuyện.
Hai năm trước, khi tôi bị xuất huyết dạ dày vì làm việc quá sức, mẹ từng ôm tôi trong bệnh viện và khóc.
Bà nói:
“Con đừng làm việc đến kiệt sức nữa. Mẹ không cần con phải kiếm nhiều tiền.”
Vậy mà suốt thời gian ấy, mẹ lại âm thầm sống như một người mắc nợ trong chính căn nhà tôi mua.
Tôi hỏi:
“Sao mẹ không nói với con?”
Mẹ lau nước mắt.
“Vì mẹ biết chồng con đang khó khăn.”
Tôi chết lặng.
Quốc Khải từng nói với tôi rằng anh muốn nghỉ việc để mở công ty riêng.
Tôi tin chồng nên đã chuyển cho anh gần 1,5 tỷ đồng làm vốn.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh tiêu bao nhiêu.
Còn mẹ tôi cần 450 triệu để cứu bà ngoại thì lại không dám mở lời.
Đêm đó, tôi gần như không ngủ.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho bà Diễm Hương.
Tôi nói thẳng:
“Cô cho cháu hỏi, mẹ cháu còn nợ cô bao nhiêu?”
Bà Hương ngạc nhiên:
“Không còn nợ gì cả. Mẹ cháu trả đủ từ mấy tháng trước rồi.”
Tôi hỏi tiếp:
“Vậy còn 100 triệu tiền cảm ơn?”
Bà Hương im lặng vài giây rồi bật cười:
“Tiền cảm ơn gì? Cô chưa bao giờ đòi mẹ cháu một đồng nào.”
Tôi quay sang nhìn mẹ chồng.
Gương mặt bà lập tức biến sắc.
Bà Mai cố giải thích:
“Mẹ chỉ nói bóng gió để bà ấy biết cách cư xử. Ai ngờ bà ấy lại hiểu thành phải trả tiền…”
Tôi lạnh lùng:
“Nhưng mẹ tôi đã sống như người hầu của mọi người suốt hơn một năm vì câu nói bóng gió đó.”
Quốc Khải đứng bên cạnh, cúi đầu.
Tôi nhìn anh.
“Anh biết chuyện này không?”
Anh im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tôi lấy điện thoại ra, mở lịch sử chuyển khoản.
“1,5 tỷ đồng em đưa anh để khởi nghiệp. Hôm nay em muốn biết số tiền đó đang ở đâu.”
Khải tái mặt.
Anh thú nhận công ty làm ăn thất bại, phần lớn tiền đã dùng để trả nợ và chi tiêu. Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải số tiền.
Mà là trong lúc tôi ngày đêm làm việc để nuôi cả gia đình, anh lại để mẹ tôi cúi đầu trước chính người thân của mình.
Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn.
“Chuyện tiền bạc có thể tính.”
“Nhưng lòng tự trọng của mẹ tôi thì không có giá để tính.”
Mẹ chồng tôi lúc ấy mới thực sự hoảng sợ.
Bà bắt đầu khóc, nói rằng mình chỉ muốn con trai có cuộc sống tốt hơn.
Tôi đáp:
“Nếu muốn con trai sống tốt, mẹ phải dạy anh ấy biết bảo vệ người phụ nữ đã sinh ra mình, chứ không phải đứng nhìn bà ấy bị đối xử bất công.”
Chiều hôm đó, từng người lần lượt thu dọn đồ đạc rời khỏi căn nhà.
Không còn tiếng cười nói.
Không còn những bữa tiệc xa hoa.
Chỉ còn tiếng bánh xe vali kéo trên nền đá.
Quốc Khải là người cuối cùng bước ra cửa.
Anh quay lại hỏi:
“Em thật sự không cho anh một cơ hội sao?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh đã có rất nhiều cơ hội.”
“Chỉ tiếc là anh chưa từng dùng chúng để bảo vệ mẹ em hay bảo vệ cuộc hôn nhân này.”
Cánh cửa khép lại.
Tôi quay vào bếp.
Mẹ vẫn ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe.
Tôi nắm tay bà.
“Mẹ, từ hôm nay mẹ không cần làm gì cho bất kỳ ai nữa.”
Mẹ lắc đầu:
“Mẹ chỉ sợ con một mình…”
Tôi ôm lấy mẹ.
“Con từng nghĩ có tiền là đủ để bảo vệ gia đình. Bây giờ con mới hiểu, nếu mình không biết nhìn xem người thân đang sống thế nào, tiền nhiều đến đâu cũng chẳng có ý nghĩa.”
Vài tháng sau, tôi sửa lại toàn bộ căn bếp.
Chiếc ghế nhựa cũ được bỏ đi.
Tôi kê một bộ bàn ăn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi mỗi buổi sáng có ánh nắng chiếu vào.
Mẹ không còn phải nấu những mâm cơm cầu kỳ.
Mỗi tối, hai mẹ con cùng ăn những món giản dị.
Có hôm chỉ là bát canh rau và đĩa cá kho.
Nhưng mẹ cười nhiều hơn trước.
Tôi cũng dần hiểu rằng, điều khiến một người mẹ hạnh phúc không phải là được sống trong căn biệt thự rộng bao nhiêu mét vuông, cũng chẳng phải những món ăn đắt tiền.
Đó là cảm giác mình được tôn trọng.
Được coi là người thân.
Và được biết rằng khi mình già yếu, con cái sẽ không bao giờ để mình phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Một năm sau, công việc của tôi phát triển mạnh hơn. Tôi lập riêng một quỹ nhỏ để hỗ trợ những người lớn tuổi có hoàn cảnh khó khăn.
Mẹ là người đầu tiên góp ý cho tôi.
Bà bảo:
“Nếu có thể giúp ai đó, con cứ giúp. Nhưng đừng giúp họ bằng cách khiến mình kiệt sức.”
Tôi bật cười.
Câu nói ấy giống hệt lời mẹ từng nói khi tôi nằm trên giường bệnh năm nào.
Tôi chợt nhận ra, hóa ra suốt đời mẹ chẳng cần tôi cho bà thật nhiều tiền.
Thứ bà cần chỉ là một người con nhìn thấy sự hy sinh của mình.
Và lần này, tôi đã nhìn thấy.
Rất rõ.
Cũng từ ngày ấy, tôi không còn xem căn biệt thự là nơi để khoe rằng mình thành công.
Tôi xem đó là nơi mẹ tôi có thể ngồi bên cửa sổ, ăn một bữa cơm nóng, không phải cúi đầu, không phải mang ơn và càng không phải sợ hãi bất kỳ ai.
Bởi sau tất cả, gia đình thật sự không phải là nơi có bàn tiệc đầy hải sản.
Gia đình là nơi dù trên bàn chỉ có một bát cơm rau đơn giản, người ngồi cạnh mình vẫn khiến mình cảm thấy được yêu thương và trân trọng.