
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng đi công tác, con dâu chăm cháu sốt, mẹ chồng không hỏi han mà lại trách móc con dâu. Sáng Hôm Sau Chồng Làm Một Việc Khiến Cả Nhà Quỳ Gối.
Gian bếp nhỏ lúc chiều muộn ngột ngạt như căn lò nướng. Mùi thuốc đắng nồng nặc hòa lẫn mồ hôi làm ướt đẫm tấm áo mỏng của Hạ. Tay trái cô bế chặt bé Thỏ mới tám tháng tuổi đang sốt hầm hập, tay phải nghiêng chiếc ấm đất trút nước thuốc ra bát.
“Làm cái gì mà lề mề thế?” Tiếng bà Vương hách dịch từ phòng khách vọng vào. “Có bát thuốc mà làm từ chiều chưa xong. Đúng là gốc gác nghèo hèn, làm việc gì cũng chậm chạp.”
Yến – cô em chồng – liền hùa theo: “Mẹ chấp làm gì loại người đấy? Nhìn cái mặt lúc nào cũng ngơ ngác.”
Hạ cắn răng nhẫn nhịn. Ba năm về làm dâu, cô chọn cách im lặng để giữ êm ấm gia đình và để chồng – Tuấn – yên tâm công tác.
Khi Hạ bế con bước ra, Yến cố tình gạt chân khiến cô mất thăng bằng. Bằng phản xạ của một người mẹ, Hạ xoay lưng chịu lực để bảo vệ bé Thỏ. Chiếc ấm đất rơi vỡ tan tành, nước sôi trút thẳng xuống đùi và cổ chân Hạ. Cơn đau dữ dội ập đến làm da thịt cô rát xé, bé Thỏ giật mình khóc thét.
Bà Vương không một lời hỏi thăm, chỉ đập bàn gắt gỏng: “Mày làm cái trò gì thế hả? Ấm sâm quý giá như thế mà mày làm vỡ sạch! Đúng là đồ ám quẻ!”
Đúng lúc đó, Tuấn xách vali bước qua cánh cửa chính. Nhìn thấy vợ ngã dưới sàn, chân bỏng rộp, con nhỏ sốt cao còn mẹ và em gái đang buông lời mắng chửi, anh giận dữ hất tung mâm quả trên bàn.
Tuấn quỳ xuống ôm lấy hai mẹ con: “Từ hôm nay, ai không coi vợ con tôi là người nhà thì bước ra khỏi đây!”
Dù Tuấn hết lòng bảo vệ, nhưng công việc gấp ở chi nhánh miền Trung khiến anh phải đi ngay trong đêm. Xe vừa lăn bánh, bà Vương lập tức cho người làm nghỉ việc, bắt Hạ dù đang mang vết thương vẫn phải gánh vác toàn bộ việc nhà. Cô em chồng còn cố tình hất đổ mâm cơm Hạ vừa nấu, bắt cô làm lại từ đầu.
Đêm hôm đó, dông bão nổi lên. Bé Thỏ sốt cao 39,8°C, người co giật, môi tím tái. Hạ hoảng loạn chạy sang đập cửa phòng mẹ chồng xin chìa khóa cổng và xe hơi để đưa con đi cấp cứu. Nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ lạnh lùng. Bà Vương khóa chặt cổng ngoài, còn em chồng thì mỉa mai qua khe cửa rồi tắt phụt đèn. Hạ gọi cho Tuấn nhưng điện thoại hoàn toàn mất liên lạc do có kẻ cố tình can thiệp đường truyền.
Trong thế tuyệt vọng, nhờ sự giúp đỡ lén lút của người hàng xóm mở giúp cánh cửa sau, Hạ bế con lao ra giữa cơn mưa bão. Cô chạy bộ hơn hai cây số trong đêm tối om, chân trần bỏng rát gục xuống ngay khi gặp được chiếc xe cấp cứu đi ngang.
Sáng ngày thứ ba khi bé Thỏ qua cơn nguy kịch trong bệnh viện, một số điện thoại lạ gửi đến máy Hạ bức ảnh Tuấn đang nằm mê mệt trong phòng khách sạn, bên cạnh là Ly – cô tiểu thư giàu có luôn theo đuổi anh – kèm dòng tin nhắn thách thức đầy đe dọa…..
Nhìn bức ảnh, Hạ không khóc. Cô bình thản lau giọt nước mắt trên má con, nhẹ nhàng lấy ra cuốn sổ tay nhỏ luôn mang theo bên mình. Trong đó lưu giữ toàn bộ sao kê ngân hàng: mỗi tháng Tuấn gửi về cho mẹ 100 triệu, nhưng bà Vương đều nướng sạch vào các sòng bạc và mua sắm xa xỉ cho Yến. Toàn bộ chi phí sinh hoạt, tiền thuốc nom cho gia đình đều do Hạ tự gánh vác bằng thu nhập từ công việc kinh doanh riêng. Hạ nhắn cho Tuấn một dòng tin duy nhất: “Mẹ con em đang ở viện. Anh về đi.”
Ngay sáng hôm sau, chiếc xe sang của Tuấn lao thẳng vào sân nhà. Cùng đi với anh không chỉ có luật sư mà còn có cả lực lượng chức năng và đại diện ngân hàng.
Bà Vương và Yến vừa thấy Tuấn trở về liền chạy ra vờ khóc lóc, tố cáo Hạ bỏ nhà đi đêm, tự ý làm đau con. Nhưng Tuấn không nói một lời. Anh lạnh lùng ra lệnh cho luật sư mở máy chiếu ngay tại phòng khách.
Trên màn hình hiện lên toàn bộ video từ camera ẩn mà Tuấn đã lén lắp trước khi đi: hình ảnh Yến cố tình gạt chân làm vỡ ấm nước sôi, cảnh bà Vương khóa cổng mặc cho cháu nội co giật trong đêm bão, và cả đoạn bằng chứng Ly dùng thiết bị phá sóng quanh khu vực nhà để chặn cuộc gọi khẩn cấp. Chưa dừng lại ở đó, đại diện ngân hàng bước tiến vào thông báo toàn bộ căn biệt thự này vốn dĩ đứng tên sở hữu cá nhân của Hạ – người đã dùng tiền kinh doanh riêng mua lại khi gia đình Tuấn gặp sự cố tài chính nhiều năm trước.
Lúc này, Tuấn mới lên tiếng, giọng băng giá: “Mẹ và em nghĩ cô Ly kia giúp đỡ gia đình mình sao? Cô ta hợp tác với chủ nợ của mẹ để gài bẫy con, còn bức ảnh ở khách sạn chỉ là dàn cảnh khi con bị chuốc thuốc. Con đã xử lý xong cô ta cùng đồng bọn rồi.”
Tuấn lật ngửa toàn bộ sổ sách nợ nần bài bạc hàng tỷ đồng của bà Vương và Yến lên bàn. “Căn nhà này là của Hạ. Tiền mọi người tiêu xài bấy lâu nay là mồ hôi công sức của cô ấy. Mẹ và em đã dồn mẹ con cô ấy vào đường cùng.”
Nói rồi, Tuấn ra lệnh cho trợ lý di chuyển toàn bộ đồ đạc của bà Vương và Yến ra khỏi nhà, đồng thời phong tỏa mọi tài khoản chu cấp. Lúc này, nhận ra mình sắp mất đi tất cả, từ vị thế quý bà sang trọng trở thành kẻ trắng tay nợ nần, bà Vương và Yến rụng rời chân tay, đồng loạt quỳ gối gục xuống trước mặt Hạ vừa bước từ xe cấp cứu về. Họ khóc lóc van xin cô rủ lòng thương xót.
Hạ ôm con lẳng lặng bước qua, không ngoảnh đầu lại. Tuấn nắm chặt tay vợ, kiên quyết thu hồi lại toàn bộ đặc quyền, để hai người họ tự gánh chịu hậu quả do chính sự ác nghiệt của mình gây ra.