CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau ly hôn, tôi âm thầm sinh con cho chồng cũ. Đến ngày vượt cạn, bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống, tôi chết lặng khi nhận ra người trước mặt…
Tôi rời khỏi cuộc hôn nhân ở tuổi hai mươi tám, khi trong tay chẳng có gì ngoài một chiếc vali cũ và trái tim đầy những vết xước.
Người ngoài nhìn vào đều nghĩ tôi là người phụ nữ thất bại. Lấy chồng chưa được bao lâu đã ly hôn, không nhà cửa, không con cái, tương lai cũng chẳng biết sẽ đi về đâu.
Nhưng không ai biết rằng, vào đúng thời điểm tôi đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, trong cơ thể tôi đã âm thầm tồn tại một sinh linh nhỏ bé.
Đó là đứa con của tôi và Phạm Minh Khải.
Khải hơn tôi bốn tuổi. Chúng tôi từng yêu nhau gần ba năm trước khi cưới. Tôi đã từng tin rằng chỉ cần hai người thật lòng thì những khác biệt trong gia đình rồi cũng có thể vượt qua.
Tôi đã lầm.
Mẹ chồng không thích tôi ngay từ những ngày đầu. Bà luôn cho rằng tôi không xứng với con trai mình. Từ cách tôi nấu ăn, ăn mặc cho đến công việc, chuyện gì bà cũng có thể tìm ra lý do để trách móc.
Điều khiến tôi đau nhất không phải những lời khó nghe ấy, mà là việc Khải luôn chọn im lặng.
Mỗi lần tôi quay sang nhìn anh cầu cứu, anh chỉ cúi đầu, như thể không nghe thấy gì.
Cho đến một ngày, bi kịch xảy ra.
Tôi mang thai lần đầu nhưng không giữ được con.
Ngày từ bệnh viện trở về, người tôi còn yếu, bụng đau quặn từng cơn. Tôi chỉ muốn được chồng ôm lấy và nói một câu rằng: “Không sao, chúng ta sẽ cố gắng lần nữa.”
Nhưng mẹ chồng lại lạnh lùng nhìn tôi rồi nói:
“Con gái người ta lấy chồng là sinh con. Còn cô thì ngay cả việc đó cũng không làm được. Nhà này không thể cứ giữ một người đàn bà vô dụng.”
Tôi đứng chết trân giữa phòng khách.
Khải vẫn im lặng.
Đêm hôm ấy, tôi khóc đến sáng.
Vài ngày sau, tôi đưa đơn ly hôn cho anh.
Khải từng hỏi:
“Em thật sự muốn kết thúc sao?”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu nhất rồi đáp:
“Em không muốn sống trong một cuộc hôn nhân mà lúc em đau nhất, người bên cạnh cũng chẳng dám đứng về phía em.”
Anh không giữ tôi.
Tôi ký tên.
Chúng tôi chính thức trở thành người xa lạ.
Khoảng hai tuần sau ngày rời khỏi nhà chồng, tôi bắt đầu thấy cơ thể khác thường.
Tôi buồn nôn vào buổi sáng, thường xuyên chóng mặt và đặc biệt nhạy cảm với mùi thức ăn.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là hậu quả của những ngày mất ngủ.
Cho đến một buổi sáng, tôi mua một que thử thai.
Hai vạch đỏ xuất hiện.
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà vệ sinh, tay run đến mức làm rơi cả que thử.
Tôi có thai.
Đứa trẻ mà tôi từng nghĩ mình đã mất tất cả hy vọng… lại đang ở trong bụng tôi.
Tôi khóc.
Nhưng lần này không phải vì đau khổ.
Tôi vừa vui vừa sợ.
Người đầu tiên tôi nghĩ đến đương nhiên là Khải.
Tôi cầm điện thoại lên, mở số của anh.
Ngón tay dừng trên nút gọi rất lâu.
Chỉ cần bấm xuống, tôi có thể nói:
“Khải, em đang mang thai con của chúng ta.”
Nhưng rồi tôi nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh.
Tôi nhớ những ngày mình bị chì chiết.
Và tôi nhớ nhất khoảnh khắc Khải đứng im khi tôi bị tổn thương.
Cuối cùng, tôi xóa số điện thoại của anh.
Tôi quyết định sinh đứa bé một mình.
Không phải vì tôi muốn trả thù.
Tôi chỉ sợ nếu anh biết, đứa trẻ sẽ trở thành lý do để tôi phải quay lại nơi từng khiến mình đau khổ.
Tôi chuyển từ Bình Dương lên một căn phòng trọ nhỏ ở Biên Hòa.
Tôi nghỉ công việc cũ, tìm một công việc bán hàng tại nhà để vừa kiếm tiền vừa có thể dưỡng thai.
Tôi đổi số điện thoại.
Tôi đóng tất cả tài khoản mạng xã hội.
Những người từng quen chúng tôi đều không biết tôi đang ở đâu.
Chín tháng mang thai trôi qua trong lặng lẽ.
Mỗi lần đi khám, bác sĩ hỏi:
“Chồng em đâu?”
Tôi chỉ mỉm cười:
“Dạ, em nuôi con một mình.”
Không ai biết cha đứa bé là ai.
Tôi cũng chưa từng nói.
Ngày dự sinh đến gần, tôi vừa hồi hộp vừa sợ hãi.
Tôi đặt tên con là An Nhiên.
Tôi tự nhủ, chỉ cần con khỏe mạnh, tôi có thể chịu được mọi thứ.
Đêm hôm ấy, khi cơn đau chuyển dạ xuất hiện, tôi được đưa vào bệnh viện tỉnh.
Từng cơn đau kéo đến dồn dập.
Tôi bấu chặt thành giường, mồ hôi ướt đẫm tóc.
Đến gần sáng, một bác sĩ nam bước vào phòng sinh.
Anh ta cao, gầy, đeo khẩu trang và đội mũ phẫu thuật kín mít.
“Thai đủ tháng rồi. Cố gắng nhé, em bé sắp chào đời.”
Tôi gần như không còn sức để đáp lại.
Bác sĩ cúi xuống kiểm tra rồi nói:
“Chuẩn bị nhé. Khi tôi bảo rặn thì rặn thật mạnh.”
Tôi gật đầu.
Cơn đau tiếp theo kéo đến.
“Rặn đi!”
Tôi nghiến răng, cố hết sức.
Nước mắt chảy xuống hai bên thái dương.
“Đúng rồi, cố thêm chút nữa!”
Trong lúc đó, vị bác sĩ bất ngờ kéo khẩu trang xuống vì có vẻ khó thở.
Tôi vô tình ngước mắt lên.
Và cả người cứng đờ.
Tôi tưởng mình đang nhìn nhầm.
Nhưng không.
Đôi mắt ấy, sống mũi ấy, giọng nói ấy…
Tôi không thể quên.
Là Phạm Minh Khải.
Người chồng cũ mà tôi đã cố gắng xóa khỏi cuộc đời suốt chín tháng.
Anh cũng chết lặng.
Ánh mắt anh từ khuôn mặt tôi chuyển xuống bụng rồi lại nhìn vào hồ sơ bệnh án.
Trên tờ giấy trước mặt anh, mục “người nhà” chỉ có một cái tên.
Tên tôi.
Khải khẽ hỏi:
“Là… con của anh sao?”
Tôi quay mặt đi, nước mắt lập tức trào ra.
Tôi không trả lời.
Bởi ngay lúc ấy, một tiếng khóc vang lên.
Đứa trẻ đã chào đời.
Khải đứng sững vài giây rồi quay sang y tá:
“Cho tôi xem em bé.”
Khi đứa bé được đặt vào tay anh, đôi bàn tay vốn luôn bình tĩnh của người bác sĩ bỗng run lên.
Anh nhìn con rất lâu.
Đứa bé có đôi mắt giống anh đến lạ.
Khải bật khóc.
Một người đàn ông trưởng thành, đứng trước bao nhiêu đồng nghiệp mà chẳng hề xấu hổ.
Anh chỉ khẽ nói:
“Anh có một đứa con thật rồi…”
Tôi nằm trên giường, nước mắt cứ thế chảy.
Nhưng trong lòng tôi vẫn có một bức tường chưa thể phá bỏ.
Sau ca sinh, Khải không rời khỏi bệnh viện.
Anh xin đổi ca trực, tự mình lo từng thủ tục cho hai mẹ con.
Khi tôi tỉnh lại, anh ngồi bên cửa sổ.
Anh không trách tôi.
Cũng không hỏi tại sao tôi giấu anh.
Một lúc rất lâu, anh mới nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi quay mặt sang hướng khác.
“Anh xin lỗi vì chuyện gì?”
“Vì ngày đó anh đã không bảo vệ em.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng.
Khải cúi đầu.
“Anh từng nghĩ im lặng là cách để mọi chuyện không lớn thêm. Nhưng anh đã sai. Mỗi lần anh im lặng, em lại phải chịu thêm một chút tổn thương.”
Anh lau nước mắt rồi nói tiếp:
“Anh không xin em quay lại ngay. Anh cũng không có quyền bắt em tha thứ. Nhưng anh muốn được làm cha của con.”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy người đàn ông trước mặt mình khác với người chồng từng đứng im trong căn nhà ấy.
Nhưng tôi vẫn đáp:
“Anh có thể làm cha của con. Còn chuyện chúng ta… để sau này hãy nói.”
Khải gật đầu.
“Được.”
Một tuần sau, mẹ Khải biết chuyện.
Bà tìm đến bệnh viện.
Tôi cứ nghĩ bà sẽ lại mắng tôi, sẽ đòi đưa cháu về.
Nhưng khi nhìn thấy đứa bé, bà đứng bất động rất lâu.
Sau đó, bà quay sang tôi.
“Là con giấu nó?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Vâng.”
Bà im lặng.
Tôi tưởng mọi chuyện sắp trở nên căng thẳng.
Nhưng bà chỉ thở dài.
“Ngày trước… mẹ đã quá lời.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe bà nói câu ấy.
Bà không xin tôi quay về.
Bà chỉ nói:
“Nếu con không muốn trở lại nhà cũ, mẹ cũng không ép. Nhưng thằng bé là cháu của mẹ. Cho mẹ được chăm sóc nó.”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi cần thời gian.
Bởi có những vết thương dù đã lành miệng vẫn để lại sẹo.
Một năm sau, tôi mở một cửa hàng nhỏ bán đồ mẹ và bé.
Cuộc sống của tôi dần ổn định.
Khải vẫn đều đặn đến thăm con.
Anh không dùng tiền bạc để ép tôi, cũng không lấy đứa trẻ làm cái cớ buộc tôi phải quay lại.
Anh chỉ âm thầm xuất hiện trong những ngày con sốt, những lần con đi khám, những buổi sinh nhật đầu tiên.
Một buổi chiều, khi An Nhiên vừa tròn hai tuổi, Khải đưa con đến cửa hàng.
Con bé chạy tới ôm chân tôi rồi quay sang gọi:
“Ba!”
Khải cười.
Tôi cũng bất giác mỉm cười.
Anh nhìn tôi và hỏi:
“Em có nghĩ chúng ta có thể bắt đầu lại không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Sau tất cả, tôi nhận ra điều tôi cần không phải một lời hứa đẹp đẽ.
Tôi cần một người thật sự trưởng thành.
Một người biết bảo vệ gia đình khi khó khăn xảy ra.
Tôi nhìn con gái đang chơi bên cạnh rồi nói:
“Nếu có bắt đầu lại, thì chúng ta phải bắt đầu như hai người xa lạ. Không mang theo những sai lầm cũ.”
Khải gật đầu.
“Anh đồng ý.”
Tôi không lập tức quay về với anh.
Tôi chỉ cho anh một cơ hội để chứng minh bằng hành động.
Bởi tôi hiểu, tình yêu có thể bắt đầu bằng một cái nắm tay, nhưng một gia đình muốn tồn tại thì phải được xây bằng trách nhiệm, sự tôn trọng và những lần lựa chọn nhau trong lúc khó khăn nhất.
Còn đứa trẻ từng bị tôi giấu kín suốt chín tháng ấy…
Cuối cùng lại trở thành chiếc cầu nối để hai con người từng tưởng không bao giờ gặp lại nhau có cơ hội nhìn lại chính mình.
Và tôi cũng hiểu một điều:
Có những cuộc chia tay không phải là dấu chấm hết. Đôi khi, đó chỉ là khoảng lặng để hai người học cách trưởng thành trước khi quyết định có nên bước lại về phía nhau hay không.