CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhận lời sinh con cho một đại gia để lấy tiền du học, đến ngày trở dạ tôi bật khóc khi nghe anh nói một câu
Ngày tôi cầm trên tay thư báo trúng tuyển chương trình du học tại Anh cũng chính là ngày tôi bắt đầu chuyển dạ.
Đó là một ngày mà cả đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên.
Một bên là những cơn đau quặn thắt khiến toàn thân tôi run lên, hơi thở đứt quãng. Một bên là tờ giấy báo nhập học tôi đã mong ngóng suốt nhiều năm.
Tôi ôm chặt nó vào ngực, nước mắt cứ lặng lẽ chảy.
Tôi không biết mình đang khóc vì đau hay vì cuối cùng giấc mơ tưởng như xa vời ấy cũng đã đến gần.
Tôi tên là Ngọc An.
Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo ven biển miền Trung. Bố mất sớm, mẹ một mình nuôi hai chị em bằng quán ăn nhỏ trước cổng chợ. Từ khi còn bé, tôi đã hiểu rằng gia đình mình không có điều kiện để cho tôi một cuộc sống đủ đầy.
Vì vậy, tôi luôn tin học tập là con đường duy nhất để mình bước ra khỏi nơi ấy.
Tôi từng có một giấc mơ rất giản dị: được đến Anh học tiếp, được nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài và tự kiếm cho mình một tương lai không phụ thuộc vào hoàn cảnh sinh ra.
Tôi học ngày học đêm, săn học bổng, làm thêm bất cứ công việc gì có thể.
Nhưng đến khi nhận được thư trúng tuyển, tôi mới nhận ra học phí, tiền nhà, vé máy bay và vô số khoản chi phí khác vẫn là một bức tường quá lớn.
Tôi gần như đã nghĩ đến chuyện từ bỏ.
Cho đến khi tôi gặp Trần Minh Khải.
Khải là tổng giám đốc một tập đoàn bất động sản có tiếng ở thành phố. Anh hơn tôi khá nhiều tuổi, sống trong căn biệt thự rộng đến mức tôi từng nghĩ cả gia đình mình có thể ở trong đó mà vẫn còn thừa phòng.
Anh có tiền, có địa vị và một cuộc sống mà tôi chỉ từng thấy trên báo chí.
Nhưng điều tôi nhìn thấy ở anh lúc đó không phải sự giàu có.
Mà là một người đàn ông vô cùng cô độc.
Khải từng có ba mối tình nghiêm túc.
Mối tình đầu kéo dài nhiều năm, nhưng đến khi anh gặp khó khăn trong công việc, cô ấy lập tức rời đi.
Người thứ hai ở bên anh được một thời gian rồi tìm cách moi thông tin tài chính và lợi dụng những mối quan hệ của anh.
Người thứ ba thậm chí còn khiến anh đau đớn hơn. Anh từng định kết hôn với cô ấy, nhưng cuối cùng phát hiện cô chỉ quan tâm đến tài sản và quyền thừa kế.
Sau những chuyện đó, Khải gần như đóng cửa trái tim.
Anh không còn tin vào tình yêu.
Nhưng mẹ anh lại ngày càng lớn tuổi. Bà chỉ có một mong muốn duy nhất là trước khi nhắm mắt được nhìn thấy con trai có một đứa con.
Khải không muốn cưới một người mà anh không yêu.
Anh cũng không muốn tiếp tục đặt niềm tin vào một cuộc hôn nhân mà bản thân không chắc chắn.
Vì vậy, anh đưa ra một lựa chọn kỳ lạ.
Thuê người mang thai và sinh con cho mình.
Và tôi chính là người được giới thiệu đến.
Ban đầu, tôi đã suy nghĩ rất lâu.
Tôi biết mình sẽ phải trải qua gần một năm mang thai, sinh con rồi trao đứa bé cho người khác.
Nhưng số tiền anh đưa ra đủ để tôi hoàn thành việc học ở Anh mà không phải vay nợ.
Tôi cũng tự nhủ rằng đứa trẻ sẽ được sống trong một gia đình đầy đủ điều kiện hơn rất nhiều.
Cuối cùng, tôi ký vào thỏa thuận.
Giữa tôi và Khải có một ranh giới rất rõ ràng.
Anh cần một đứa con.
Tôi cần tiền cho tương lai.
Không yêu đương.
Không hứa hẹn.
Không can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Tôi đã nghĩ mọi chuyện sẽ đơn giản như thế.
Nhưng con người thường không thể đoán trước được trái tim mình.
Những tháng đầu tiên, Khải đối xử với tôi rất khách sáo.
Anh thuê một căn hộ riêng cho tôi ở gần bệnh viện tốt nhất thành phố, bố trí người chăm sóc và luôn thanh toán mọi khoản đúng như thỏa thuận.
Tôi cũng giữ khoảng cách.
Nhưng càng về cuối thai kỳ, mọi thứ dần thay đổi.
Có những hôm tôi nghén nặng đến mức không ăn được gì, anh lặng lẽ nhờ bác sĩ tìm cách giúp tôi.
Có lần tôi bị sốt giữa đêm, Khải tự lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Anh ngồi ngoài phòng cấp cứu suốt mấy tiếng.
Khi tôi tỉnh lại, điều đầu tiên nhìn thấy là anh đang ngủ gục trên chiếc ghế bên cạnh.
Tôi bắt đầu nhận ra người đàn ông mà mọi người đồn rằng lạnh lùng và khó gần ấy thực ra rất dịu dàng.
Chỉ là anh đã quá nhiều lần bị tổn thương.
Đến tháng thứ tám, tôi biết đứa bé trong bụng là một bé gái.
Không hiểu từ lúc nào, tôi bắt đầu gọi con là “Mầm”.
Tôi biết mình sẽ phải rời xa con.
Nhưng mỗi lần con đạp, tôi vẫn vô thức đặt tay lên bụng và mỉm cười.
Tôi tự nhắc mình:
“Ngọc An, đừng quên thỏa thuận.”
Thế nhưng càng gần ngày sinh, tôi càng sợ.
Tôi sợ khoảnh khắc phải trao con cho người khác.
Tôi sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ để bước đi.
Rồi ngày ấy cũng đến.
Buổi sáng hôm đó, tôi vừa nhận được email chính thức xác nhận hồ sơ du học.
Tôi được cấp học bổng một phần và chỉ cần hoàn thành khoản tài chính còn thiếu là có thể nhập học đúng thời gian.
Tôi vừa cười vừa khóc.
Tôi gọi điện về cho mẹ.
Mẹ nghe xong cũng khóc theo.
Bà nói:
— Con gái mẹ cuối cùng cũng làm được rồi.
Nhưng chưa kịp nói thêm, tôi bỗng cảm thấy bụng đau dữ dội.
Cơn đau đến bất ngờ.
Tôi cúi xuống, tay bám chặt mép bàn.
Túi nước ối vỡ ngay sau đó.
Tôi được đưa vào bệnh viện.
Trong phòng sinh, tôi đau đến mức gần như không còn sức.
Thế nhưng bàn tay tôi vẫn nắm chặt tờ giấy báo nhập học.
Tôi nhìn nó rồi tự nhủ:
“Chỉ cần sinh con xong, mình sẽ bắt đầu cuộc đời mới.”
Sau nhiều giờ vật lộn, tiếng khóc đầu tiên của đứa trẻ vang lên.
Tôi bật khóc.
Bác sĩ nói:
— Bé gái, khỏe mạnh.
Tôi nhìn con.
Một đứa trẻ nhỏ xíu, khuôn mặt đỏ hồng, bàn tay bé tẹo khẽ cử động.
Tôi muốn ôm con thật lâu.
Muốn ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt ấy.
Muốn nói với con rằng mẹ yêu con.
Nhưng tôi biết mình không có quyền giữ con.
Một lát sau, Khải bước vào.
Anh nhìn đứa bé rất lâu.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ xúc động hiện rõ trên gương mặt người đàn ông ấy.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng bế con lên.
Tôi quay mặt đi vì sợ mình sẽ bật khóc.
Nhưng Khải bất ngờ đặt đứa bé trở lại cạnh tôi.
Anh nhìn con rồi nói rất khẽ:
— Con gái, đây là mẹ của con.
Tôi sững người.
Anh lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh hai mẹ con.
Sau đó anh mỉm cười.
— Mẹ con hôm nay vừa sinh con, vừa nhận được giấy báo đi Anh. Đúng là một ngày đặc biệt.
Tôi nhìn anh, tim đập mạnh.
Khải ngồi xuống bên giường.
Anh im lặng vài giây rồi nói:
— An, anh có chuyện này muốn nói với em.
Tôi bất giác siết chặt tờ giấy trong tay.
— Chuyện gì?
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt ấy không còn là vẻ lạnh lùng của một người thuê người sinh con.
Nó giống ánh mắt của một người đàn ông đang đứng trước một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời.
Khải nói:
— Anh không muốn em đi nữa.
Tôi chết lặng.
Nước mắt lập tức trào ra.
Tôi tưởng anh muốn hủy việc du học, hoặc muốn tôi ở lại chăm sóc con.
Tôi nghẹn giọng:
— Anh đã nói từ đầu rồi. Sau khi sinh, tôi sẽ nhận tiền và đi. Tôi sẽ không làm phiền anh và con.
Khải lắc đầu.
— Anh không nói về tiền.
Tôi nhìn anh.
Anh đưa cho tôi một tập hồ sơ.
Bên trong là giấy tờ tài chính, học bổng và một tài khoản ngân hàng đứng tên tôi.
— Anh đã thanh toán toàn bộ chi phí du học cho em.
Tôi ngơ ngác.
— Nhưng… thỏa thuận của chúng ta đâu có khoản này?
— Anh biết.
Khải cúi xuống nhìn cô con gái nhỏ đang ngủ.
Một lúc sau anh mới nói:
— Bởi vì từ lúc em mang thai, anh đã nhận ra một chuyện.
Tôi không dám hỏi.
Anh tiếp tục:
— Anh từng nghĩ mình thuê một người sinh con. Nhưng rồi anh nhận ra, người anh muốn giữ lại không phải chỉ là đứa trẻ.
Tôi bật khóc.
Khải nhìn thẳng vào mắt tôi.
— Anh muốn giữ cả em.
Căn phòng im lặng.
Tôi không biết phải nói gì.
Anh không ép tôi ở lại.
Cũng không dùng tiền bạc để ràng buộc tôi.
Anh chỉ nói:
— Em cứ đi học. Đừng vì đứa bé mà từ bỏ ước mơ của mình. Nếu em muốn trở về, anh và con sẽ ở đây. Nếu sau này em nhận ra em không muốn ở bên anh, anh vẫn sẽ để em tự do.
Tôi ôm mặt khóc nức nở.
Bởi câu nói ấy khiến tôi nhận ra mình đã hiểu sai về anh suốt bao lâu.
Anh không muốn dùng đứa trẻ để giữ tôi.
Anh muốn tôi có quyền lựa chọn.
Trước ngày tôi sang Anh, Khải đưa tôi đến sân bay.
Con gái được bà nội chăm sóc.
Tôi đứng rất lâu trước cửa kiểm soát, cứ vài bước lại quay đầu nhìn anh.
Khải chỉ mỉm cười:
— Đi đi. Đừng để anh trở thành lý do khiến em bỏ lỡ tương lai.
Tôi lau nước mắt.
— Anh sẽ đợi tôi sao?
Anh đáp:
— Không phải anh đợi em. Là bố con anh cùng chờ ngày em trở về.
Bốn năm sau, tôi hoàn thành chương trình học và trở về Việt Nam.
Ngày bước ra khỏi sân bay, tôi nhìn thấy Khải đứng bên cạnh một cô bé nhỏ.
Con bé chạy về phía tôi.
— Mẹ!
Tôi đứng chết lặng.
Đó là lần đầu tiên con gọi tôi như vậy.
Tôi quỳ xuống ôm lấy con, nước mắt rơi không ngừng.
Khải đứng phía sau, vẫn là dáng vẻ bình tĩnh quen thuộc.
Nhưng lần này, khi tôi nhìn anh, tôi không còn thấy một vị đại gia xa cách.
Tôi thấy người đàn ông đã cho tôi cơ hội được sống cuộc đời mình mong muốn.
Tôi bước đến trước mặt anh.
— Em về rồi.
Khải mỉm cười.
— Anh biết.
— Anh không hỏi em có muốn ở lại không sao?
Anh lắc đầu.
— Lần này anh muốn em tự nói.
Tôi nhìn con gái đang nắm tay mình.
Rồi nhìn người đàn ông trước mặt.
Tôi cười trong nước mắt.
— Em muốn ở lại.
Khải im lặng vài giây.
Sau đó anh đưa tay về phía tôi.
— Vậy thì… chào mừng em về nhà.
Tôi nắm lấy tay anh.
Ngày năm xưa, tôi nhận lời sinh con chỉ vì muốn có tiền thực hiện giấc mơ.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là một cuộc trao đổi mà sau khi kết thúc, mỗi người sẽ đi về một hướng.
Nhưng cuộc đời lại cho tôi một bài học khác.
Có những người bước vào đời ta không phải để lấy đi thứ gì.
Họ xuất hiện để giúp ta hiểu rằng mình xứng đáng có một tương lai tốt đẹp hơn.
Và đôi khi, điều bất ngờ nhất không phải là chúng ta tìm được tình yêu ở nơi mình không ngờ tới.
Mà là sau khi đã mất niềm tin, có một người vẫn đủ kiên nhẫn để chờ ta tự nguyện bước về phía họ.
Tờ giấy báo du học năm ấy tôi vẫn giữ.
Nó nhắc tôi nhớ về cô gái nghèo từng ôm giấc mơ nước Anh giữa những ngày tuyệt vọng.
Còn bức ảnh Khải chụp trong phòng sinh hôm ấy, tôi cũng giữ bên cạnh.
Trong ảnh là tôi, gương mặt còn đẫm nước mắt, và một cô bé đang ngủ ngoan trong vòng tay mẹ.
Bên dưới bức ảnh, Khải viết một dòng rất ngắn:
“Ngày con chào đời cũng là ngày bố nhận ra mình đã yêu mẹ con.”
Mỗi lần đọc lại, tôi vẫn khóc.
Nhưng lần này, đó không còn là những giọt nước mắt của đau đớn.
Mà là nước mắt của một người cuối cùng cũng hiểu rằng, có những cuộc gặp gỡ tưởng như bắt đầu bằng một bản hợp đồng, nhưng lại kết thúc bằng một mái nhà.