CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bị ép ký đơn ly hôn ngay trên giường bệnh sau khi vừa sinh con, người vợ lặng lẽ ôm con rời khỏi nhà chồng, quyết giấu kín chuyện mình sắp nhận khoản thừa kế 9 tỷ đồng. Ba ngày sau, cô trở lại với một thân phận khiến cả gia đình chồng chết lặng…
Ánh đèn trắng trên trần phòng bệnh cứ nhòe đi trước mắt Hạ. Cô vừa trải qua một ca sinh mổ chưa được bao lâu, cơ thể vẫn đau nhức, từng hơi thở cũng kéo theo cảm giác buốt rát nơi vết mổ. Thế nhưng tất cả những đau đớn ấy vẫn chẳng thể sánh với khoảnh khắc cánh cửa phòng bệnh bật mở.
Người bước vào là bà Lệ, mẹ chồng cô.
Không hoa, không lời chúc mừng, cũng chẳng có lấy một câu hỏi xem con dâu có khỏe không. Trên tay bà chỉ có một chiếc túi da màu đen và một tập hồ sơ dày.
Bà đi thẳng đến giường bệnh, đặt tập giấy xuống trước mặt Hạ.
“Ký vào.”
Hạ sững người.
Cô nhìn người phụ nữ đã sống cùng mình suốt ba năm qua, rồi chậm rãi hỏi:
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
Bà Lệ kéo ghế ngồi xuống, khoanh tay trước ngực.
“Còn phải hỏi sao? Cô sinh con xong rồi thì nhiệm vụ cũng hoàn thành. Từ hôm nay, cô và Minh không còn quan hệ vợ chồng nữa.”
Hạ tưởng mình nghe nhầm.
Cô quay sang nhìn chồng.
Minh đang đứng bên cửa sổ. Anh mặc bộ sơ mi đắt tiền, lưng quay về phía cô. Người đàn ông từng ôm cô trong ngày cưới, từng nói sẽ chăm sóc cô cả đời, giờ thậm chí còn không đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt cô.
Hạ run run cầm tập giấy lên.
Trên đầu trang là đơn ly hôn.
Ngay bên dưới là một bản thỏa thuận ghi rõ cô tự nguyện từ bỏ quyền nuôi con.
Tim Hạ thắt lại.
“Minh…”
Giọng cô khàn đặc.
“Con vừa mới chào đời. Chưa đến nửa ngày. Anh thật sự muốn ly hôn với em ngay lúc này sao?”
Minh im lặng vài giây rồi mới quay lại.
Ánh mắt anh lạnh đến mức Hạ gần như không nhận ra người trước mặt.
“Anh đã suy nghĩ kỹ.”
“Vì sao?”
“Vì em không còn phù hợp với gia đình anh.”
Một câu nói đơn giản nhưng giống như lưỡi dao cứa vào lòng người vừa sinh con.
Minh bước đến, kéo ghế ngồi đối diện.
“Gia đình anh đang mở rộng công ty. Anh cần một cuộc hôn nhân có thể hỗ trợ cho sự nghiệp. Anh không thể tiếp tục sống với một người phụ nữ xuất thân bình thường, không có quan hệ, không có tài sản, lại suốt ngày phải lo cho người bố bệnh nặng của em.”
Hạ nhìn anh.
“Ba em bệnh thì có liên quan gì đến cuộc hôn nhân của chúng ta?”
Minh cười nhạt.
“Liên quan chứ. Mỗi tháng anh phải bỏ tiền điều trị cho ông ấy. Em nghĩ đó là trách nhiệm của anh à?”
Hạ bật cười.
Một tiếng cười yếu ớt nhưng đầy cay đắng.
“Ba năm qua, lúc anh phá sản lần đầu, ai đã bán chiếc xe máy duy nhất để đưa tiền cho anh?”
Minh im lặng.
“Lúc anh mở công ty lần thứ hai, ai đem toàn bộ tiền tiết kiệm của mình đưa cho anh?”
Vẫn là sự im lặng.
Hạ nhìn chồng, nước mắt chậm rãi chảy xuống.
“Bây giờ anh nói em là gánh nặng?”
Bà Lệ lập tức chen vào:
“Đừng kể công nữa! Cô lấy con trai tôi thì chẳng phải cũng được hưởng lợi từ nhà này sao?”
Bà mở túi xách, lấy ra một phong bì lớn rồi đặt xuống bàn.
“Đây là một trăm triệu. Cầm lấy rồi về quê. Coi như nhà tôi bù đắp cho những năm tháng cô làm dâu.”
Hạ nhìn phong bì tiền.
Cô không hề động vào.
Bà Lệ tiếp tục:
“Minh sắp hợp tác với gia đình tiểu thư Bảo Ngọc. Nếu cuộc hôn nhân này thành, công ty sẽ có thêm vốn và quan hệ. Còn cô thì sao? Một cô gái tỉnh lẻ, không tài sản, không gia thế, lấy gì giúp được con trai tôi?”
Hạ cúi xuống nhìn đứa trẻ đang ngủ bên cạnh.
Đứa bé nhỏ xíu, khuôn mặt đỏ hồng, bàn tay bé tẹo nắm hờ lại.
Đó là con cô.
Là đứa trẻ mà cô đã mang trong bụng chín tháng.
Là đứa bé cô đã đánh đổi cả sức khỏe để sinh ra.
Vậy mà những người trước mặt lại đang tính toán xem phải lấy nó khỏi tay cô như thế nào.
Minh đặt thêm một tờ giấy xuống.
“Em ký đi. Chúng ta chia tay trong yên ổn.”
Hạ nhìn dòng chữ “tự nguyện từ bỏ quyền nuôi con”.
“Anh định giành con của em?”
“Anh có điều kiện tốt hơn em. Tòa án cũng sẽ xem xét điều đó.”
Bà Lệ cười lạnh.
“Cô nên biết điều. Nếu chống lại, nhà tôi có luật sư. Cô chẳng có gì cả.”
Hạ nghe từng lời, trong lòng dần trở nên bình tĩnh đến kỳ lạ.
Không ai trong số họ biết rằng, cách đây hai ngày, luật sư của ông ngoại cô đã gọi điện.
Người ông ngoại mà cả gia đình chồng luôn nghĩ chỉ là một ông lão làm nông nghèo khó thực chất từng sở hữu một phần cổ phần lớn trong một doanh nghiệp bất động sản.
Và sau khi ông qua đời, Hạ là người thừa kế hợp pháp.
Chín tỷ đồng.
Khoản tiền ấy đã được luật sư hoàn tất thủ tục xác nhận.
Nhưng Hạ chưa nói cho bất kỳ ai.
Ngay cả Minh cũng không biết.
Cô muốn biết nếu không còn tiền bạc, không còn giá trị lợi dụng, họ sẽ đối xử với cô thế nào.
Và hôm nay, cô đã có câu trả lời.
Hạ cầm cây bút lên.
Bà Lệ lập tức mỉm cười đắc ý.
Minh thở phào.
Nhưng chẳng ai biết rằng người phụ nữ vừa sinh con ấy đã âm thầm đưa điện thoại cho người bạn thân là Thư trước khi họ bước vào.
Thư đang đứng ngoài hành lang.
Cô đã nghe thấy gần như toàn bộ cuộc trò chuyện.
Hạ cúi xuống ký tên.
Một nét.
Rồi nét thứ hai.
Cuối cùng, cô đặt bút xuống.
“Được. Tôi ký.”
Minh hơi khựng lại.
Có lẽ anh không ngờ cô lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Bà Lệ cầm tập giấy lên kiểm tra, khóe môi cong thành nụ cười.
“Biết điều như thế có phải tốt hơn không?”
Hạ không đáp.
Cô chỉ nhẹ nhàng bế con lên.
Bà Lệ lập tức nói:
“Đứa bé để lại.”
Hạ quay đầu.
“Không.”
“Cô đã ký từ bỏ quyền nuôi con rồi.”
“Đúng. Tôi không tranh quyền nuôi con trong giấy tờ của các người. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ ký giấy giao con cho các người.”
Bà Lệ biến sắc.
Minh cau mày.
“Em nói gì?”
Hạ nhìn thẳng vào chồng.
“Con là do tôi sinh ra. Trong thời gian chưa có quyết định pháp lý khác, không ai được tự ý mang con tôi đi.”
Bà Lệ bước tới.
Hạ lập tức lùi lại.
“Đừng chạm vào con tôi.”
Giọng cô không lớn nhưng vô cùng dứt khoát.
Minh định giằng đứa bé lại.
Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở.
Thư bước vào cùng một luật sư.
“Anh Minh, nếu anh muốn tranh chấp quyền nuôi con thì chúng ta có thể làm việc với nhau bằng pháp luật.”
Minh sững người.
“Cô là ai?”
“Luật sư đại diện cho Hạ.”
Bà Lệ bắt đầu hoảng.
Hạ nhìn bà lần cuối.
“Ba năm qua tôi đã nghĩ mình lấy phải một gia đình không giàu nhưng còn tình người. Hóa ra tôi nhầm.”
Cô ôm con rời khỏi bệnh viện trong đêm.
Không mang theo tiền của nhà chồng.
Không lấy một món đồ quý giá nào.
Chỉ có một chiếc túi nhỏ đựng quần áo của con và vài bộ đồ của chính mình.
Nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, Hạ quay lại nói:
“Ba ngày nữa, tôi sẽ quay lại.”
Minh cười khẩy.
“Em còn quay lại làm gì?”
Hạ chỉ đáp:
“Đến lúc đó anh sẽ hiểu.”
Ba ngày sau.
Buổi sáng, trước cổng trụ sở công ty Minh, một đoàn xe màu đen dừng lại.
Cửa xe mở.
Hạ bước xuống.
Cô không còn mặc bộ quần áo bệnh viện rộng thùng thình hôm trước.
Một bộ vest màu kem gọn gàng, mái tóc được búi cao, khuôn mặt bình thản.
Phía sau cô là Thư cùng hai luật sư.
Nhưng điều khiến tất cả nhân viên công ty xôn xao không phải bộ quần áo.
Mà là người đàn ông trung niên bước xuống từ chiếc xe phía sau.
Ông là tổng giám đốc của tập đoàn An Thành.
Và cũng chính là người đại diện quản lý khối tài sản thừa kế của ông ngoại Hạ.
Minh vừa từ trong sảnh bước ra thì chết sững.
“Hạ?”
Cô nhìn anh.
“Chào anh.”
Minh nhìn sang vị luật sư.
“Chuyện này là sao?”
Luật sư bình thản mở cặp tài liệu.
“Cô Hạ là người thừa kế hợp pháp của ông Trần Quốc Vinh. Theo di chúc, cô ấy được hưởng toàn bộ phần tài sản trị giá khoảng 9 tỷ đồng, đồng thời tiếp nhận quyền lợi cổ đông mà ông Vinh để lại.”
Mặt Minh trắng bệch.
Bà Lệ cũng vừa đến nơi.
Bà nghe thấy con số ấy thì đứng chết lặng.
Chín tỷ.
Con số mà chỉ ba ngày trước, bà còn nghĩ một trăm triệu là quá hào phóng để đuổi con dâu về quê.
Minh bước tới.
“Hạ, em… sao em chưa từng nói với anh?”
Hạ nhìn anh thật lâu.
“Vì tôi muốn biết nếu một ngày tôi không có gì trong tay, anh có còn yêu tôi không.”
Minh nghẹn lời.
“Anh sai rồi.”
“Không.”
Hạ lắc đầu.
“Anh không sai một lần. Anh đã lựa chọn rất nhiều lần.”
Cô đưa mắt nhìn mẹ chồng.
“Bà cũng vậy.”
Bà Lệ bước tới, giọng lập tức thay đổi.
“Hạ à, chuyện hôm đó mẹ chỉ nóng giận. Con đừng để bụng. Dù sao chúng ta cũng từng là người một nhà.”
Hạ cười nhẹ.
“Người một nhà sao?”
Cô nhìn bà.
“Ba ngày trước, bà nói tôi chỉ là một ‘cỗ máy sinh con’. Hôm nay, khi biết tôi có chín tỷ, bà lại gọi tôi là người nhà.”
Bà Lệ cứng họng.
Minh vội nói:
“Chúng ta có thể làm lại từ đầu. Anh sẽ hủy đơn ly hôn. Anh không cần Bảo Ngọc nữa.”
Hạ im lặng một lúc.
Rồi cô lắc đầu.
“Không cần.”
“Anh yêu em!”
Hạ nhìn anh, đôi mắt không còn nước mắt.
“Người đàn ông yêu tôi sẽ không bắt tôi ký đơn ly hôn khi tôi vừa sinh con. Người chồng yêu tôi sẽ không lấy bệnh của bố tôi ra làm lý do để sỉ nhục tôi. Và một người cha thật sự yêu con sẽ không xem đứa trẻ như một món tài sản để tranh giành.”
Minh đứng bất động.
Hạ nói tiếp:
“Tôi từng rất nghèo. Nhưng tôi chưa từng nghĩ nghèo là điều đáng xấu hổ.”
Cô đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Còn anh, anh có tiền, có công ty, có quan hệ. Nhưng anh lại đánh mất thứ quan trọng nhất.”
“Là gì?”
“Lương tâm.”
Nói rồi Hạ quay đi.
Đúng lúc ấy, tiếng khóc của đứa bé vang lên từ trong xe.
Hạ lập tức bước nhanh tới.
Cô cúi xuống bế con lên, nhẹ nhàng vỗ về.
Khoảnh khắc ấy, cô không còn là người phụ nữ yếu đuối nằm trên giường bệnh ba ngày trước.
Cô là một người mẹ đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân bằng chính đôi chân của mình.
Hạ không dùng chín tỷ để trả thù.
Cô chỉ dùng số tiền ấy để mua một căn nhà nhỏ, đưa bố về điều trị trong điều kiện tốt hơn, đồng thời thành lập một quỹ hỗ trợ những phụ nữ đơn thân có hoàn cảnh khó khăn.
Còn công ty của Minh sau đó gặp khủng hoảng.
Đối tác mà anh từng hy vọng cưới để đổi lấy nguồn vốn cũng rút lui khi phát hiện tình hình tài chính thực sự của công ty.
Bà Lệ nhiều lần gọi điện xin Hạ giúp đỡ.
Nhưng lần nào Hạ cũng chỉ nói một câu:
“Con có thể tha thứ cho những gì hai người đã làm. Nhưng tha thứ không có nghĩa là con phải quay lại nơi từng khiến mình tổn thương.”
Nhiều năm sau, con trai Hạ lớn lên khỏe mạnh.
Một ngày, cậu bé hỏi:
“Mẹ ơi, tại sao ngày xưa bố lại không cần mẹ con mình?”
Hạ im lặng rất lâu rồi mỉm cười.
“Không phải ai rời bỏ chúng ta cũng là mất mát. Có những người rời đi để chúng ta có cơ hội gặp một cuộc đời tốt hơn.”
Cậu bé ôm lấy mẹ.
Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô từng nghĩ ngày mình ký vào tờ đơn ly hôn là ngày cuộc đời mình sụp đổ.
Nhưng sau này cô mới hiểu.
Có những cánh cửa đóng lại không phải để chôn vùi một người, mà để mở ra con đường giúp họ bước sang một cuộc đời khác.
Và điều khiến Hạ nhẹ lòng nhất không phải là chín tỷ đồng thừa kế.
Mà là cô đã kịp nhận ra giá trị của bản thân trước khi quá muộn.
Ba ngày trước, họ đuổi cô đi vì nghĩ cô chẳng có gì.
Ba ngày sau, họ quỳ xuống cầu xin cô quay lại vì biết cô có tất cả.
Nhưng lúc ấy, Hạ đã không còn cần họ nữa.