CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MẸ NHẶT VE CHAI NUÔI CON THÀNH ĐẠT, NGÀY TÌM ĐẾN LẠI BỊ CON CHỐI BỎ – 3 NGÀY SAU ANH KHÓC NỨC NỞ…
Tôi đang đứng trước cửa sổ trong phòng làm việc thì cánh cửa bất ngờ bị đẩy ra.
Một người phụ nữ già nua bước vào. Lưng bà còng xuống, mái tóc bạc phơ, trên tay là chiếc bao tải đã sờn rách. Đôi dép nhựa cũ kéo lê trên nền đá bóng loáng. Bà đứng nép bên cửa, đưa mắt nhìn quanh căn phòng sang trọng rồi dừng lại ở tôi.
Môi bà run run.
“Minh… con, mẹ đến thăm con đây.”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Vợ tôi đang ngồi trên ghế sofa cùng hai đứa con. Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt ngạc nhiên rồi chuyển sang khó chịu.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt vài giây.
Tôi biết bà là ai.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn quay sang cô thư ký và lạnh lùng nói:
“Gọi bảo vệ lên. Đưa bà ấy ra ngoài. Có lẽ bà ấy nhận nhầm người.”
Bà cụ đứng chết lặng.
Hai bàn tay đang nắm quai bao tải từ từ buông xuống. Bà nhìn tôi rất lâu, ánh mắt vừa đau đớn vừa khó hiểu.
“Nhận… nhầm sao?”
Tôi không trả lời.
Bà cúi đầu. Một lúc sau, bà cười rất nhẹ, nụ cười khiến tim tôi nhói lên.
“Ừ… chắc mẹ nhận nhầm thật.”
Bà quay người bước ra.
Chiếc bao tải va vào chân cửa, vài vỏ chai nhựa bên trong rơi xuống nền, lăn lộc cộc. Tôi vẫn cố tình không nhìn theo.
Cửa đóng lại.
Vợ tôi khẽ hỏi:
“Người đó là ai vậy?”
Tôi đáp:
“Chắc một người ở quê lên nhầm địa chỉ.”
Không ai hỏi thêm.
Nhưng cả buổi chiều hôm ấy, tôi không thể tập trung hoàn toàn vào công việc.
Trong đầu tôi cứ vang lên câu nói ấy.
“Minh… con, mẹ đến thăm con đây.”
Tôi biết mình đã nói dối.
Bà chính là mẹ tôi.
Người phụ nữ đã dùng cả tuổi trẻ để nhặt từng vỏ lon, từng miếng giấy vụn, từng chai nhựa ngoài đường để nuôi tôi trưởng thành.
Ngày tôi còn nhỏ, cha mất sớm. Nhà chỉ còn hai mẹ con. Mẹ chẳng có nghề nghiệp ổn định. Sáng sớm bà đạp chiếc xe cũ ra chợ, đến tối mới trở về với hai bao tải ve chai chất đầy phía sau.
Có những hôm trời mưa, quần áo bà ướt sũng.
Có những ngày đôi bàn tay bà bị những mảnh kính cứa rớm máu.
Nhưng khi tôi hỏi mẹ có mệt không, bà chỉ cười:
“Mẹ khỏe. Con cứ lo học.”
Tiền kiếm được chẳng bao nhiêu, vậy mà bà luôn tìm cách để tôi có sách mới, có tiền đóng học và mỗi sáng được vài nghìn ăn xôi.
Có lần tôi hỏi:
“Mẹ không mua quần áo mới à?”
Bà xua tay:
“Mẹ già rồi, mặc gì chẳng được. Con trai mẹ phải ăn mặc đàng hoàng để đi học.”
Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên những ngày tháng ấy.
Nhưng con người ta khi nghèo thì chỉ mong có tiền.
Đến lúc có tiền rồi, đôi khi lại sợ người khác biết mình từng nghèo.
Tôi cũng vậy.
Tôi thi đỗ đại học, rời quê lên thành phố. Sau khi tốt nghiệp, tôi xin vào một công ty nhỏ rồi từng bước thăng tiến. Cuối cùng, tôi trở thành giám đốc một doanh nghiệp có hàng trăm nhân viên.
Tôi mua nhà, đổi xe, kết hôn với Lan – một cô gái sinh ra trong gia đình khá giả.
Ngày tôi đưa mẹ đến gặp vợ, bà mặc chiếc áo nâu cũ, đi đôi dép đã mòn. Bà cứ đứng ngoài cửa, không dám bước vào phòng khách.
Lan vẫn cười nói lịch sự.
Nhưng sau khi mẹ về, cô ấy nói:
“Anh à, sau này mẹ lên thành phố thì báo trước cho em. Nhà mình giờ có khách hàng, đối tác thường xuyên. Mẹ ăn mặc như vậy… người ngoài nhìn vào cũng không hay.”
Tôi không trách vợ.
Tôi chỉ lặng lẽ nghe.
Rồi dần dần, tôi ít về quê hơn.
Tôi chuyển tiền cho mẹ mỗi tháng và nói:
“Mẹ cần gì cứ mua. Đừng lên thành phố, con bận lắm.”
Mẹ luôn trả lời:
“Ừ, mẹ hiểu.”
Bà chưa bao giờ trách tôi.
Cũng chính vì bà không trách, tôi càng dễ quên rằng mình đang mắc nợ bà một điều không thể dùng tiền trả nổi.
Tối hôm đó, sau khi các con ngủ, tôi vào phòng làm việc.
Tôi mở ngăn kéo dưới cùng.
Bên trong có một mảnh giấy cũ đã ngả màu.
Đó là tờ giấy mẹ viết cho tôi năm đầu đại học.
Chỉ vài dòng chữ nguệch ngoạc:
“Con nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng thức khuya. Mẹ ở nhà vẫn khỏe.”
Tôi cầm tờ giấy rất lâu.
Sáng hôm sau, tôi gọi về quê.
Một người hàng xóm nghe máy.
“Minh đấy à? Mẹ cháu đi thành phố từ hôm qua rồi.”
Tôi im lặng.
Bà hàng xóm hỏi:
“Cháu gặp bà chưa?”
Tôi nhìn xuống bàn tay mình.
“Chưa ạ.”
Tôi tắt máy.
Ba ngày sau, thư ký nói có người gửi đồ cho tôi ở cổng công ty.
Tôi xuống nhận.
Đó là chiếc túi vải cũ của mẹ.
Bên trong có vài bộ quần áo bạc màu, một chiếc áo mưa đã rách, mấy viên thuốc cảm và một phong thư.
Tôi mở ra.
“Mẹ xin lỗi vì đã làm phiền con. Chắc mẹ nhìn nhầm người thật. Con cứ yên tâm làm việc. Mẹ về quê đây.”
Không địa chỉ.
Không số điện thoại.
Tôi đọc đi đọc lại mấy dòng ấy.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy sợ.
Nhưng tôi vẫn không về quê.
Tôi tự biện minh rằng công việc quá bận, rằng vài ngày nữa về cũng chưa muộn.
Cho đến chiều thứ bảy.
Điện thoại tôi đổ chuông.
Một giọng đàn ông xa lạ vang lên:
“Anh Minh phải không? Tôi là hàng xóm của mẹ anh. Bà cụ gặp tai nạn rồi. Đang nằm ở bệnh viện huyện.”
Tôi bật dậy.
“Tai nạn thế nào?”
“Bà đang đẩy xe ve chai ngoài đường thì bị một chiếc xe máy va phải. Người ta đưa vào viện. Bà không mang theo giấy tờ, chỉ có một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của anh.”
Tôi đứng chết lặng.
Tôi lập tức lên xe.
Suốt quãng đường, những ký ức cũ liên tục hiện về.
Tôi nhớ ngày mình đỗ đại học.
Mẹ ôm tôi, vừa cười vừa khóc.
Bà nói:
“Vậy là công sức của mẹ không uổng rồi.”
Ngày ấy, tôi từng nắm tay mẹ và hứa:
“Sau này con có tiền, con sẽ đón mẹ lên thành phố. Mẹ không phải đi nhặt ve chai nữa.”
Tôi đã hứa.
Rồi tôi quên.
Bệnh viện huyện nhỏ hơn tôi tưởng. Hành lang đông người, mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Tôi tìm đến phòng bệnh.
Một người đàn ông lớn tuổi đứng ngoài cửa hỏi:
“Anh là con bà cụ phải không?”
Tôi gật đầu.
Ông thở dài:
“Bà cứ tỉnh lại là hỏi con trai đâu. Bà bảo sợ con bận nên không dám gọi.”
Tôi bước vào.
Mẹ nằm trên giường, cánh tay bó bột, trán quấn băng. Gương mặt vốn đã gầy nay càng hốc hác.
Tôi đứng bên giường rất lâu.
Mẹ mở mắt.
Nhìn tôi.
Rồi bà mỉm cười.
“Con đến thật à?”
Tôi ngồi xuống.
Cổ họng nghẹn lại.
“Mẹ…”
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân rồi khẽ nói:
“Con gầy đi.”
Tôi cúi mặt.
“Sao mẹ lại lên thành phố?”
Mẹ im lặng vài giây.
“Nhớ con.”
Chỉ hai chữ ấy thôi.
Tôi không thể nói thêm.
“Mẹ muốn nhìn con một lần. Thấy con khỏe mạnh, mẹ yên tâm rồi.”
Mẹ không hề nhắc chuyện tôi đuổi bà khỏi phòng làm việc.
Không hỏi vì sao tôi giả vờ không quen.
Không trách tôi một câu.
Chính sự im lặng ấy khiến tôi đau hơn bất cứ lời mắng nào.
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho Lan.
Cô hỏi:
“Anh đang ở bệnh viện thật à?”
“Ừ.”
“Bác sĩ nói sao?”
“Mẹ phải nằm lại theo dõi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Rồi Lan nói:
“Anh ở lại chăm mẹ đi. Hai đứa để em lo.”
Tôi không ngờ cô lại nói câu ấy.
Sáng hôm sau, Lan lái xe đến bệnh viện.
Cô mang theo quần áo, thức ăn và một túi đồ cá nhân cho mẹ.
Lan đứng ngoài cửa phòng bệnh khá lâu.
Sau đó cô bước vào, cúi xuống chào:
“Con chào mẹ.”
Mẹ ngơ ngác.
Lan đặt túi đồ xuống.
“Mấy hôm nay mẹ cứ nghỉ ngơi. Anh Minh ở đây chăm mẹ.”
Mẹ nhìn tôi, rồi nhìn Lan. Khóe mắt bà đỏ lên.
“Các con về làm việc đi. Mẹ ở đây được.”
Lan lắc đầu:
“Không được. Mẹ là mẹ của anh ấy, cũng là mẹ của con.”
Tôi quay mặt đi.
Tôi không muốn vợ nhìn thấy mắt mình đỏ.
Những ngày sau đó, tôi ở bệnh viện cùng mẹ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi tự tay đút cháo cho bà, lau mặt cho bà và chỉnh lại chiếc gối sau lưng.
Tôi mới nhận ra mẹ đã già đến mức nào.
Mỗi lần bà trở mình đều phải nhăn mặt vì đau.
Đôi bàn tay từng khỏe mạnh giờ chỉ còn da bọc xương.
Một chiều, tôi nhìn thấy chiếc xe đạp cũ dựng ở góc sân bệnh viện.
Trên xe vẫn còn chiếc giỏ nhựa đựng chai lọ.
Tôi hỏi:
“Mẹ vẫn đi nhặt ve chai sao?”
Mẹ cười:
“Quen rồi. Ở nhà không làm gì, mẹ buồn.”
Tôi nghẹn giọng:
“Con đưa mẹ tiền mà.”
Mẹ nhìn tôi:
“Tiền con đưa đủ rồi. Mẹ giữ lại hết. Mẹ chỉ muốn tự kiếm chút tiền tiêu vặt thôi.”
Tôi ngẩn người.
Hóa ra bao năm nay, số tiền tôi gửi về, mẹ chẳng tiêu bao nhiêu.
Bà vẫn sống trong căn nhà cũ, vẫn ăn những món đơn giản, vẫn đi nhặt ve chai.
Bà tiết kiệm từng đồng.
Tôi hỏi:
“Mẹ giữ tiền để làm gì?”
Mẹ cười:
“Để sau này nếu con có lúc khó khăn, mẹ còn có cái đưa cho con.”
Tôi cúi gằm mặt.
Một người mẹ đã nghèo cả đời vẫn nghĩ đến việc dành dụm cho đứa con trai giàu có của mình.
Còn tôi, có tất cả nhưng lại không dám nhận bà là mẹ trước mặt người khác.
Tôi nắm lấy bàn tay bà.
“Mẹ, con xin lỗi.”
Bà im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Hôm đó con đã sai. Con không nên giả vờ không biết mẹ.”
Mẹ nhìn tôi hồi lâu rồi đưa tay xoa đầu tôi.
“Thôi. Con biết sai là được.”
Tôi bật khóc.
Bao nhiêu năm làm giám đốc, tôi từng ký những hợp đồng hàng chục tỷ mà tay không run.
Vậy mà trước bàn tay gầy guộc của mẹ, tôi lại khóc như một đứa trẻ.
Sau hơn một tuần, mẹ được xuất viện.
Tôi không đưa bà về quê.
Tôi đưa mẹ thẳng về căn nhà của mình ở thành phố.
Lan đã chuẩn bị sẵn một căn phòng ở tầng dưới, có cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ.
Mẹ đứng trước cửa phòng, ngỡ ngàng:
“Phòng này… cho mẹ sao?”
Tôi gật đầu.
“Từ giờ mẹ ở đây.”
Mẹ lắc đầu:
“Nhà con đẹp thế này, mẹ ở có bất tiện không?”
Tôi ôm lấy bà.
“Ngày trước mẹ nuôi con trong căn nhà dột nát. Bây giờ con có một căn phòng cho mẹ mà còn sợ mẹ bất tiện sao?”
Mẹ bật khóc.
Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi ôm mẹ thật chặt mà không sợ bất kỳ ai nhìn thấy.
Từ ngày mẹ chuyển đến, căn nhà của tôi thay đổi hẳn.
Hai đứa nhỏ ngày nào cũng chạy theo bà.
Bà dạy chúng cách nhặt rau, gói bánh, kể chuyện quê.
Một hôm, con gái tôi hỏi:
“Bà ngoại ngày trước làm nghề gì vậy bố?”
Tôi nhìn mẹ.
Mẹ định nói gì đó thì tôi trả lời:
“Bà từng làm một công việc rất vất vả để nuôi bố lớn lên.”
Con bé hỏi tiếp:
“Có phải bà là người nhặt ve chai không?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Con bé chạy đến ôm lấy bà.
“Bà giỏi quá!”
Mẹ cười, nước mắt lăn trên má.
Tôi đứng phía sau, lòng đau nhói.
Ngày trước tôi từng xấu hổ vì mẹ cầm bao tải đi nhặt ve chai.
Giờ đây, tôi lại thấy đó là điều đáng tự hào nhất trong cuộc đời mình.
Vài tháng sau, tôi quyết định thành lập một quỹ nhỏ mang tên mẹ, chuyên hỗ trợ học phí cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn ở quê.
Tôi đưa mẹ về quê dự lễ trao học bổng đầu tiên.
Trước mặt rất nhiều người, tôi cầm micro và nói:
“Người phụ nữ đứng bên cạnh tôi đã nhặt ve chai suốt hơn hai mươi năm để nuôi tôi ăn học. Nếu hôm nay tôi có thể đứng ở đây, thì tất cả những gì tôi có đều bắt đầu từ đôi bàn tay của bà.”
Mẹ cúi đầu khóc.
Tôi bước xuống, nắm tay mẹ.
“Mẹ, con từng nghĩ thành công là có tiền, có chức vụ, có một căn nhà lớn. Nhưng bây giờ con mới hiểu, thành công thật sự là khi mình còn có người để quay về gọi một tiếng mẹ.”
Mọi người vỗ tay.
Mẹ chỉ cười và nói nhỏ:
“Con trai mẹ trưởng thành rồi.”
Tôi siết chặt tay bà.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều mà tiền bạc không bao giờ dạy được.
Có những người cả đời chẳng cần con báo đáp.
Họ chỉ mong một ngày nào đó, khi bước đến trước mặt con, con vẫn nhận ra họ.
May mắn là tôi đã kịp sửa sai.
Bởi trên đời này, có những lời xin lỗi nếu nói muộn một chút… sẽ chẳng còn cơ hội để nói nữa.
Còn tôi, tôi đã suýt đánh mất người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời để đổi lấy tương lai cho mình.
Từ ngày ấy, mỗi khi bước vào phòng làm việc, tôi không còn đóng cửa thật kín nữa.
Bởi tôi biết, ngoài kia có thể có rất nhiều người gọi tôi là “giám đốc”.
Nhưng người duy nhất tôi luôn muốn được nghe gọi mình là “con”…
vẫn là người phụ nữ từng đạp chiếc xe cũ đi nhặt từng vỏ chai giữa những con đường đầy bụi năm nào.
Mẹ tôi.