Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ngay trong lễ kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn, chồng tôi bất ngờ nắm tay cô thư ký trẻ bước lên sân khấu rồi tuy-ên b-ố cô ta mới là người “xứng đáng đứng bên cạnh anh trong tương lai”. Tôi không tra-nh c-ãi, chỉ lặng lẽ k-ý xác nhận rút toàn bộ phần vốn mà gia đình tôi đã đầu tư từ ngày công ty còn bên bờ ph-á sả-n. Hai mươi phút sau, điện thoại của các cổ đông đồng loạt đổ chuông—và bố chồng tôi tá-i m-ặt khi biết ngân hàng vừa đóng băng một khoản tín dụng đủ để khiến cả tập đoàn l-ao đa-o…TRUYỆN NGẮN

PHẦN KẾT: TÀN DƯ CỦA ĐẾ CHẾ VÀ LỜI TỰ DO CHO THẨM DAO
Chương 1: Đêm sụp đổ ở Ritz-Carlton
Tiếng xô xát, tiếng gào khóc và tiếng xầm xì hoảng loạn biến hội trường lộng lẫy của khách sạn The Ritz-Carlton thành một mớ bừa bộn.
Những chiếc ly thủy tinh đựng rượu vang xa xỉ bị xô đổ, dung dịch màu đỏ thẫm chảy lênh láng trên nền thảm bọc nhung như vệt máu của một con dã thú vừa bị hạ gục. Các cổ đông lớn – những người ban nãy còn nâng ly chúc tụng Cố Minh Viễn – giờ đây chen chúc lao lên sân khấu, vây kín lấy hai cha con nhà họ Cố.
– Cố Minh Viễn! Rốt cuộc anh đã làm cái trò gì thế này?! – 5 tỷ Nhân dân tệ hạn mức tín dụng bị đóng bằng?! Dự án bán dẫn là sinh mệnh của tập đoàn trong 5 năm tới đấy! – Tại sao Quỹ Thẩm Thị lại rút vốn đột ngột như vậy? Chẳng lẽ… chẳng lẽ Thẩm Dao đã thoái toàn bộ cổ phần?!
Cố Minh Viễn đứng chết lặng giữa sân khấu. Chiếc micro trên tay anh ta rơi xuống sàn gỗ cẩm lai tạo nên một tiếng “BỘP” vang chói tai qua hệ thống loa vòm. Gương mặt lịch lãm, phong độ ban nãy của người đàn ông bốn mươi lăm tuổi giờ đây xám ngắt như tro tàn, ánh mắt đẫn đờ không tin vào những gì đang diễn ra.
Lục Tuyết – cô thư ký trẻ trung vừa mới phút trước e ấp dựa vào vai anh ta như một nữ hoàng – giờ đây hoảng hốt buông tay Cố Minh Viễn ra. Bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương đắt giá của cô ta run rẩy bấu chặt vào góc bàn, gương mặt trang điểm cầu kỳ cắt không còn một giọt máu: – Anh… Anh Minh Viễn… Chuyện này là sao? Chẳng phải anh nói Thẩm Dao chỉ là một người phụ nữ nội trợ không có thực quyền sao? Chẳng phải anh nói tài sản của Nam Thịnh đều do anh quyết định sao?!
Cố Minh Viễn không trả lời cô ta. Anh ta nhìn xuống hàng ghế đầu.
Bà nội Cố – người mẹ chồng từng khinh khỉnh chê Thẩm Dao “cứng nhắc, không biết làm dáng” – đang gục xuống ghế, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc trong sự bàng hoàng. Bố chồng Cố Quốc Trung thì tay run rẩy đến mức không cầm nổi chiếc điện thoại mạ vàng.
– Minh Viễn… – Cố Quốc Trung gào lên, giọng nói khàn đục nghẹn lại ở cổ họng. – Đồ nghiệt tử! Mau… Mau đuổi theo Thẩm Dao! Quỳ xuống xin nó quay lại! Nếu không có Quỹ Thẩm Thị bảo lãnh, sáng mai khi thị trường chứng khoán mở cửa, cổ phiếu Nam Thịnh sẽ cắm đầu xuống đáy! Cả cái nhà họ Cố này sẽ phá sản!
Cố Minh Viễn bừng tỉnh khỏi cơn mê đắm vinh hoa. Anh ta quay người lao như điên ra phía cửa chính của khách sạn.
Nhưng đã quá muộn.
Dưới làn mưa bụi mùa đông của Thượng Hải, chiếc xe Maybach màu đen bóng của gia tộc họ Thẩm đã từ từ lăn bánh rời khỏi sảnh. Qua lớp kính xe màu khói, Cố Minh Viễn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng điềm tĩnh, lạnh lẽo của Thẩm Dao đang thong thả nhấp một ngụm trà nóng, hoàn toàn không ngoảnh đầu lại nhìn anh ta dù chỉ một lần.
Chương 2: Cuộc thanh trừng tàn nhẫn của thị trường
Sáng hôm sau, 9 giờ 30 phút.
Tiếng chuông báo mở cửa phiên giao dịch trên Sàn Giao dịch Chứng khoán Thượng Hải (SSE) vang lên. Và đó cũng là tiếng chuông báo tử dành cho Tập đoàn Nam Thịnh.
-
10 phút đầu tiên: Cổ phiếu của Nam Thịnh (Code: 600XXX) giảm kịch sàn 10%, rơi vào trạng thái “trắng bên mua”. Hàng triệu cổ phiếu bị xả bán tháo bằng mọi giá.
-
11 giờ trưa: Ủy ban Chứng khoán Trung Quốc (CSRC) phát lệnh tạm dừng giao dịch đối với cổ phiếu Nam Thịnh do nhận được báo cáo thoái vốn quy mô lớn và vi phạm nghĩa vụ minh bạch thông tin tài chính.
-
14 giờ chiều: 12 ngân hàng thương mại lớn đồng loạt gửi đơn kiện lên Tòa án Nhân dân Trung cấp Thượng Hải, yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản, tài khoản ngân hàng và các bất động sản đứng tên Tập đoàn Nam Thịnh cùng cá nhân Cố Minh Viễn để đảm bảo nghĩa vụ nợ 8 tỷ Nhân dân tệ.
Trụ sở 50 tầng của Nam Thịnh tại Phố Đông rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có.
Hàng trăm công nhân, kỹ sư từ dự án Bán dẫn tập trung trước cổng tập đoàn giăng băng rôn đòi lương và tiền bồi thường hợp đồng. Đội ngũ nhân sự cao cấp và các giám đốc khối lập tức nộp đơn xin từ chức hàng loạt.
Tại phòng làm việc của Tổng giám đốc ở tầng 48.
Cố Minh Viễn ngồi gục trên chiếc ghế da cao cấp. Dưới chân anh ta là hàng chục tờ thông báo đòi nợ, lệnh phong tỏa tài sản và đơn xin nghỉ việc nằm vung vãi. Mới ngày hôm qua, anh ta còn là vị Tổng giám đốc uy phong lẫm liệt, là ngôi sao sáng của giới tài phiệt Giang Nam. Nhưng chỉ sau một đêm, anh ta đã trở thành kẻ trắng tay, gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ có thể đưa anh ta vào tù suốt phần đời còn lại.
“RẮC!”
Cánh cửa phòng làm việc bị đạp mở thô bạo.
Cố Quốc Trung – gương mặt hốc hác, đầu tóc bạc phơ chỉ sau một đêm – bước vào cùng hai luật sư. Ông ta lao đến, giơ tay tát “CHÁT” một cú như trời giáng vào mặt con trai:
– Đồ ngu ngốc! Đồ tàn nhẫn! Mười lăm năm qua, cô ấy âm thầm gánh vác toàn bộ mảng tài chính, dùng uy tín của gia tộc họ Thẩm để mở đường cho mi làm ăn! Mi tưởng mi giỏi lắm sao?! Mi tưởng cái chức Tổng giám đốc này là do tài năng của mi sao?!
Cố Minh Viễn ôm lấy một bên mặt sưng tấy, nước mắt trào ra trong sự uất hận và hối hận muộn màng: – Bố… Con không ngờ cô ấy lại tàn nhẫn như vậy… Mười lăm năm vợ chồng, cô ấy lại ra tay tuyệt tình đến thế…
– Tuyệt tình?! – Cố Quốc Trung bật cười cay đắng, tiếng cười xé rách không gian u ám. – Là mi tuyệt tình trước! Mi mang một con ranh thư ký lên sân khấu sỉ nhục cô ấy trước mặt cả Thượng Hải! Mi đạp lên sự tôn nghiêm của gia tộc họ Thẩm! Bây giờ mi có trách thì trách bản thân mi bị mỡ nó che mắt!
Đúng lúc đó, Lục Tuyết bước vào phòng.
Cô ta không còn khoác chiếc váy đính kim cương xa xỉ hay đeo những món trang sức đắt tiền nữa. Cô ta mặc một bộ đồ công sở giản dị, trên tay cầm một chiếc vali nhỏ và tờ đơn xin nghỉ việc.
Trông thấy Lục Tuyết, Cố Minh Viễn như gã đuối nước vớ được cọc, lao đến nắm lấy tay cô ta: – Tuyết! Em đến rồi! Em nói em yêu anh, em sẽ cùng anh vượt qua khó khăn mà đúng không? Em còn số tiền 20 triệu NDT anh chuyển cho em tháng trước, em đưa lại cho anh để trả nợ ngân hàng trước mắt được không?!
Lục Tuyết lạnh lùng hất tay Cố Minh Viễn ra. Ánh mắt cô ta không còn sự e ấp, dịu dàng hay ngưỡng mộ ban nãy, mà thay vào đó là sự khinh bỉ và lạnh lẽo đến rợn người:
– Anh Minh Viễn, anh tỉnh lại đi! Tôi đi theo anh là vì anh là Tổng giám đốc của Nam Thịnh, là vì anh có tiền! Bây giờ anh chỉ là một kẻ nợ nần phá sản, lại còn sắp đi tù… Anh lấy cái gì để bảo tôi chịu khổ cùng anh?
– Cô… Cô nói cái gì?! – Cố Minh Viễn trợn tròn mắt.
– Số tiền 20 triệu đó là chi phí tôi bỏ ra 3 năm qua để phục vụ anh. – Lục Tuyết thản nhiên nhếch môi nụ cười mỉa mai. – Đừng tìm tôi nữa. Luật sư của tôi đã chuẩn bị xong hồ sơ chứng minh số tiền đó là quà tặng cá nhân. Tạm biệt, Cố Tổng!
Nói rồi, Lục Tuyết quay lưng kéo vali bước đi thẳng ra khỏi phòng, không một lần ngoảnh đầu lại nhìn người đàn ông vừa vì cô ta mà đánh đổi cả cơ nghiệp mười lăm năm.
Cố Minh Viễn gục xuống sàn nhà, hai tay cào xé mái tóc, gào lên những tiếng khóc thảm thiết trong căn phòng trống rỗng.
Chương 3: Lời quỳ xin ở biệt thự họ Thẩm
Ba ngày sau.
Cơn mưa tuyết đầu mùa phủ một lớp băng trắng xóa lên khuôn viên căn biệt thự cổ kính của gia tộc họ Thẩm ở khu Tô Giới Pháp cũ.
Trước cánh cổng sắt uốn nghệ thuật cao vút, hai cha con Cố Quốc Trung và Cố Minh Viễn đang quỳ sụp dưới làn mưa tuyết lạnh ngắt.
Cố Quốc Trung áo quần xộc xệch, đôi môi tím tái vì lạnh. Cố Minh Viễn thì gương mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ ngầu chật dâng sự tuyệt vọng. Tòa án đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ biệt thự của nhà họ Cố, ngân hàng chuẩn bị phát mại tài sản. Bước đường cùng, họ chỉ còn cách tìm đến đây để van xin sự rủ lòng thương của Thẩm Dao.
– Dao ơi! Con ơi! Mẹ xin con! – Bà nội Cố từ trong chiếc xe ô tô cũ bước xuống, quỳ xuống bên cạnh con trai và cháu nội, gào khóc thảm thiết. – Mẹ biết nhà họ Cố có lỗi với con! Thằng Minh Viễn nó bị quỷ ám rồi! Con thương lấy cái nhà này, thương lấy 30 năm tâm huyết của bố con mà rút đơn kiện được không con?!
“KÉT… GOONG…”
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra.
Nhưng người bước ra không phải là Thẩm Dao, mà là Luật sư Lâm – đại diện pháp lý của gia tộc họ Thẩm – cùng bốn bảo vệ mặc sắc phục đen nghiêm trang.
Luật sư Lâm đứng dưới ô đen, ánh mắt nhìn ba người nhà họ Cố đang co co quỳ dưới tuyết không một chút gợn sóng cảm xúc. Ông rút từ trong túi ra một văn bản chính thức:
– Cố tiên sinh, Cố lão gia. Thẩm tiểu thư bảo tôi nhắn lại với các vị một câu: “Gieo nhân nào thì nhận quả nấy. Sự tôn nghiêm của nhà họ Thẩm không phải là thứ để các vị đem ra làm trò hề trên sân khấu.”
– Luật sư Lâm! Cho tôi gặp cô ấy một lần thôi! Chỉ 5 phút thôi! – Cố Minh Viễn lao đến chắp tay van xin, nước mắt hòa lẫn nước tuyết chảy tràn qua cằm. – Tôi sai rồi! Tôi sẽ đuổi Lục Tuyết đi! Tôi sẽ công khai xin lỗi cô ấy trước toàn bộ truyền thông! Tôi xin làm nô lệ cho cô ấy cả đời! Xin cô ấy cứu lấy Nam Thịnh!
Luật sư Lâm thản nhiên rút một tệp tài liệu khác đưa ra trước mặt Cố Minh Viễn:
– Cố tiên sinh, đây là Đơn khởi tố tội biển thủ tài sản công ty và gian lận thuế do Ban Kiểm soát mới của Nam Thịnh (hiện do Quỹ Thẩm Thị tiếp quản 51% nợ xấu) chính thức nộp lên Viện Kiểm sát Nhân dân Thượng Hải. Chiều nay, Viện Kiểm sát sẽ phát lệnh bắt tạm giam đối với ông.
“ĐÙNG!”
Cố Minh Viễn ngã ngửa ra đằng sau, hai mắt trợn ngược, toàn thân co quắp lại trên nền tuyết lạnh.
– Ngoài ra… – Luật sư Lâm nói tiếp, giọng nói lạnh đắng như băng tuyết. – Thẩm tiểu thư đã hoàn tất thủ tục đơn phương ly hôn tại Tòa án. Từ hôm nay, ông và gia đình họ Cố không còn bất kỳ liên hệ nào với Thẩm tiểu thư cũng như gia tộc họ Thẩm nữa. Xin mời các vị rời khỏi đây, nếu không chúng tôi sẽ gọi cảnh sát vì tội xâm nhập bất hợp pháp!
Bảo vệ tiến lên, dứt khoát đẩy ba người nhà họ Cố ra khỏi khu vực cổng biệt thự. Tiếng gào khóc, tiếng ngạt ngào van xin của họ tan biến vào tiếng gió tuyết rít qua những vòm cây cổ thụ.
Chương 4: Bản án của nhân quả
Hai tháng sau.
Tại Tòa án Nhân dân Trung cấp Thượng Hải:
-
Cố Minh Viễn bị tuyên phạt 18 năm tù giam về các tội danh “Biển thủ tài sản quy mô lớn”, “Gian lận tài chính” và “Cố ý làm trái quy định gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng”. Toàn bộ tài sản cá nhân, nhà cửa, xe cộ của anh ta bị kê biên để thi hành án.
-
Tập đoàn Nam Thịnh chính thức tuyên bố phá sản. Toàn bộ tài sản và các dự án dở dang được Tập đoàn Thẩm Thị thâu tóm lại với giá rẻ qua hình thức đấu giá công khai, sau đó tái cấu trúc thành Tập đoàn Công nghệ Mới Thẩm Thị.
-
Cố Quốc Trung do không chịu nổi đả kích quá lớn đã bị đột quỵ, mất khả năng vận động và phải sống phần đời còn lại trên chiếc xe lăn trong một viện dưỡng lão bình dân.
-
Lục Tuyết dù trốn chạy nhưng cuối cùng vẫn bị truy thu toàn bộ 20 triệu NDT do Tòa án xác định đây là tài sản do Cố Minh Viễn biển thủ mà có. Cô ta bị sa thải khỏi ngành thư ký, danh tiếng bị hủy hoại hoàn toàn và không một doanh nghiệp nào ở Thượng Hải dám nhận vào làm việc.
Chương 5: Rực rỡ dưới ánh bình minh Phố Đông
Một buổi sáng mùa xuân trong lành.
Tại tầng cao nhất của Tòa tháp Thẩm Thị mới khai trương ở trung tâm Phố Đông – nơi nhìn ra toàn cảnh sông Hoàng Phố rực rỡ nắng vàng.
Thẩm Dao đứng bên cửa kính sát trần. Cô mặc một bộ suit trắng cao cấp, mái tóc búi gọn gàng, thần thái rạng rỡ, tự tin và tràn đầy quyền lực.
Trên bàn làm việc của cô là tờ báo sáng đưa tin về việc Tập đoàn Thẩm Thị tái cấu trúc thành công dự án bán dẫn, chính thức ký kết hợp tác chiến lược với các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới.
Trợ lý gõ cửa bước vào, kính cẩn báo cáo: – Thẩm Chủ tịch, buổi lễ ra mắt Quỹ Đầu tư Mới đã chuẩn bị xong. Các đối tác và truyền thông đang chờ cô ở hội trường lớn.
Thẩm Dao mỉm cười nhẹ nhàng, nhấp một ngụm cà phê thơm nức: – Được rồi. Tôi xuống ngay.
Cô cầm lấy chiếc áo khoác, bước ra khỏi phòng làm việc.
Mười lăm năm nhẫn nại, âm thầm làm bóng cây sau lưng một kẻ không biết trân trọng đã vĩnh viễn lùi lại phía sau. Thẩm Dao biết, cuộc đời người phụ nữ không phụ thuộc vào việc đứng bên cạnh ai, mà phụ thuộc vào việc bản thân có đủ bản lĩnh để đứng vững trên chính đôi chân của mình hay không.
Ánh nắng xuân ấm áp chiếu qua kính, dát một vệt vàng rực rỡ lên bước chân kiêu hãnh của cô. Trước mắt Thẩm Dao lúc này là một chương mới của cuộc đời – một chương đời hoàn toàn do cô làm chủ, tự do, rạng rỡ và không bao giờ gục ngã!