CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ 70 tuổi tìm đến con trai mượn tiền ch/ữa b/ệnh, con trai chỉ đưa 1 bịch mì tôm rồi đu/ổi k/héo, về nhà mở ra bà s/ững người khi thấy bên trong là …
Chiều hôm ấy, mưa bụi phủ trắng con đường làng dẫn vào thị trấn. Bà Lan, năm nay vừa tròn 70 tuổi, một tay chống chiếc gậy tre, một tay ôm chặt túi vải đã bạc màu. Dáng người gầy gò của bà cứ chậm chạp bước qua từng vũng nước.
Trong chiếc túi cũ chỉ có vài tờ giấy khám bệnh, đơn thuốc và số tiền ít ỏi bà dành dụm được. Tất cả cộng lại cũng chẳng đủ mua một hộp thuốc tim.
Mấy ngày trước, bác sĩ ở bệnh viện huyện đã nói rất rõ: bệnh tim của bà đã trở nặng, nếu không phẫu thuật sớm, tính mạng có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. Chi phí ca mổ lên tới vài chục triệu đồng, một con số quá lớn đối với người phụ nữ cả đời chỉ quanh quẩn với mấy sào ruộng.
Nghĩ đi nghĩ lại, bà Lan chỉ còn biết tìm đến con trai cả là Minh.
Minh là đứa con bà đã một mình nuôi lớn sau khi chồng mất sớm. Ngày ấy, bà làm đủ nghề, từ cấy thuê, gặt mướn đến bán rau ngoài chợ. Có những đêm hai mẹ con chỉ ăn cháo loãng, nhưng bà vẫn nhường phần cái cho con.
Sau này Minh lên thành phố lập nghiệp. Nhờ buôn bán vật liệu xây dựng gặp thời, anh mua được căn nhà khang trang ở khu phố mới, có xe riêng và cửa hàng làm ăn khá phát đạt.
Bà Lan biết con trai không phải người nghèo khó. Vì vậy, dù rất ngại mở lời, bà vẫn tự an ủi mình:
“Dù sao mình cũng là mẹ nó. Mình chỉ vay một khoản để chữa bệnh, chứ đâu xin luôn.”
Đến gần tối, bà mới tới được căn nhà của Minh.
Cánh cổng sắt cao quá đầu người khiến bà đứng trước đó hồi lâu mới dám bấm chuông.
Một lúc sau, vợ Minh là Thảo bước ra. Nhìn thấy mẹ chồng đứng ướt sũng ngoài cổng, cô ta thoáng nhíu mày.
– Mẹ đến đây có chuyện gì vậy?
Bà Lan cố nở nụ cười.
– Mẹ muốn gặp thằng Minh một lát. Mẹ có chút việc cần nó giúp.
Thảo không mời bà vào nhà mà chỉ đứng chắn ở cửa.
– Anh Minh đang làm việc. Mẹ có chuyện gì thì nói nhanh đi.
Đúng lúc ấy, Minh từ trong nhà bước ra. Anh mặc bộ quần áo ở nhà nhưng tay vẫn cầm điện thoại, vẻ mặt sốt ruột.
– Mẹ đến lúc này có việc gì không? Con đang bận.
Bà Lan vội lấy xấp giấy trong túi ra, bàn tay run đến mức mấy tờ giấy suýt rơi xuống đất.
– Mẹ bị bệnh tim. Bác sĩ bảo phải mổ sớm. Mẹ… mẹ muốn vay con ít tiền. Chỉ cần con cho mẹ vay trước vài chục triệu thôi. Khi nào em trai con bán được vụ ngô ngoài quê, mẹ sẽ bảo nó gửi trả cho con.
Minh cầm tờ giấy bệnh án lên nhìn qua loa rồi đặt xuống.
Anh thở dài:
– Mẹ à, dạo này con cũng đang phải xoay vốn. Tiền hàng nhập về chưa thu được, ngân hàng lại đang thúc. Con thật sự không có tiền nhàn rỗi.
Bà Lan sững người.
– Nhưng bác sĩ nói mẹ không thể chờ lâu nữa…
– Con biết rồi.
Minh đáp, nhưng giọng chẳng có chút lo lắng nào.
Bà Lan cố nén nước mắt:
– Mẹ không cần con cho đâu. Mẹ chỉ xin con cho mẹ vay. Mẹ là mẹ của con mà…
Minh im lặng vài giây rồi quay sang nhìn vợ.
Thảo khẽ lắc đầu.
Cuối cùng, Minh mở cửa chiếc xe đang đỗ trước sân, lấy ra một túi mì ăn liền.
Anh đưa cho mẹ.
– Mẹ cầm cái này về ăn tạm. Chuyện tiền nong để vài hôm nữa con tính. Giờ con thật sự không xoay được.
Bà Lan nhìn túi mì trong tay, môi mấp máy:
– Chỉ… chỉ vậy thôi sao con?
Minh hơi khó chịu.
– Mẹ về đi. Trời đang mưa, đứng đây làm gì cho ướt người. Khi nào có tiền con sẽ gửi.
Nói xong, anh quay vào nhà.
Cánh cổng sắt từ từ khép lại.
Bà Lan đứng bên ngoài, bàn tay ôm chặt túi mì. Nước mưa hòa cùng nước mắt chảy xuống khuôn mặt nhăn nheo.
Nhưng bà vẫn không trách con.
Trên đường trở về, bà tự tìm lý do để bao che cho Minh:
“Có lẽ nó thật sự khó khăn. Nó cũng có gia đình riêng. Thôi thì mình về ăn tạm gói mì, còn chuyện bệnh tật… tính sau.”
Về đến căn nhà nhỏ cuối xóm, bà đặt chiếc túi lên chiếc bàn gỗ cũ.
Căn nhà lạnh ngắt.
Bà nhóm bếp, định đun ít nước rồi ăn mì cho qua bữa.
Nhưng khi xé chiếc túi ra, bà bỗng khựng lại.
Bên dưới mấy gói mì, có một vật gì đó được bọc rất kỹ bằng túi nilon màu đen.
Bà Lan ngạc nhiên kéo nó ra.
Đó là một chiếc hộp giấy cũ.
Bà mở nắp.
Vừa nhìn thấy thứ bên trong, bà chết lặng.
Một xấp tiền được xếp ngay ngắn nằm trong hộp, bên trên còn có một mảnh giấy viết bằng nét chữ quen thuộc.
Bà run rẩy lấy từng tờ tiền ra đếm.
Không phải vài triệu.
Mà là năm mươi triệu đồng.
Bên cạnh số tiền còn có một chiếc phong bì màu trắng.
Bà Lan mở ra.
Bên trong là giấy xác nhận nhập viện của bệnh viện tỉnh, kèm theo một dòng chữ:
“Tiền viện phí đã được thanh toán trước. Mẹ cứ yên tâm vào mổ.”
Bà Lan không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà vội lật mặt sau tờ giấy.
Ở cuối trang là tên của người thanh toán.
Nguyễn Hoàng Nam.
Nam chính là người con trai út của bà, đang làm thuê tận Bình Dương.
Bà Lan òa khóc.
Hóa ra mấy ngày trước, bà chỉ gọi điện cho Nam, nói rằng mình hơi mệt, hoàn toàn không kể chuyện bệnh tình vì sợ con lo lắng. Vậy mà không biết bằng cách nào, Nam đã biết mẹ phải phẫu thuật.
Cậu đã bán chiếc xe máy duy nhất, vay thêm đồng nghiệp rồi gửi toàn bộ số tiền về quê.
Nhưng điều khiến bà Lan bất ngờ hơn cả là dòng chữ cuối cùng trong mảnh giấy:
“Mẹ đừng nói với anh Minh. Con muốn biết nếu một ngày mẹ thật sự không còn gì trong tay, người thân của mẹ sẽ đối xử với mẹ như thế nào. Con đã nhờ bác Tư trong xóm âm thầm để ý mẹ. Mẹ cứ nhận tiền và đi chữa bệnh. Những chuyện còn lại, để con lo.”
Bà Lan ngồi bất động rất lâu.
Lúc ấy, bà mới hiểu tại sao Nam nhất quyết hỏi tình hình sức khỏe của mẹ dù bà cố giấu.
Nhưng bà vẫn không hiểu tại sao con trai út lại muốn thử lòng anh trai.
Cho đến sáng hôm sau, bác Tư hàng xóm sang đưa bà đến bệnh viện.
Trên đường đi, bác mới kể:
– Mấy tháng trước Nam đã gọi cho bác. Nó bảo bác để ý xem anh Minh có thực sự quan tâm đến mẹ không. Nó nghi anh Minh chỉ hỏi thăm qua loa vì lần nào gọi về cũng nghe mẹ nói “mẹ khỏe”.
Bà Lan cúi đầu, nước mắt lại rơi.
Suốt quãng đời làm mẹ, bà luôn nghĩ mình phải cố gắng để các con có cuộc sống tốt hơn. Bà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện một ngày nào đó mình sẽ phải đứng trước cửa nhà con trai, xin một khoản tiền để giữ lấy mạng sống.
Càng đau hơn khi người bà từng hy vọng nhất lại chỉ đưa cho bà một túi mì.
Ba ngày sau, bà Lan được phẫu thuật.
Ca mổ thành công.
Khi tỉnh lại trong phòng bệnh, người đầu tiên bà nhìn thấy không phải Minh mà là Nam.
Cậu con trai gầy đi trông thấy, khuôn mặt hốc hác vì nhiều đêm không ngủ.
Nam nắm lấy bàn tay mẹ:
– Mẹ tỉnh rồi…
Bà Lan nhìn con trai út, nước mắt chảy dài.
– Sao con lại bán xe? Mẹ đâu đáng để con làm vậy…
Nam cười, đôi mắt đỏ hoe.
– Mẹ nuôi con lớn bằng cả tuổi trẻ của mẹ. Một chiếc xe thì có đáng gì đâu?
Bà Lan bật khóc.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra.
Minh đứng ngoài cửa.
Anh không bước vào ngay.
Trên tay anh cũng không có gì ngoài một túi trái cây nhỏ.
Nhìn thấy mẹ, Minh cúi đầu thật lâu.
– Mẹ…
Bà Lan im lặng.
Minh nghẹn giọng:
– Con xin lỗi.
Anh kể rằng sau khi đóng cổng hôm ấy, anh đã thấy mẹ đứng ngoài mưa qua camera. Anh vẫn nhìn thấy mẹ ôm túi mì, cúi đầu đi về.
Đêm đó, anh đã không ngủ được.
Nhưng điều khiến anh thực sự tỉnh ngộ là khi Nam gọi điện và nói:
“Anh có biết mẹ vừa phải bán chiếc nhẫn cưới cũ để đóng tiền xét nghiệm không?”
Minh sững người.
Anh không hề biết.
Anh cứ nghĩ mẹ chỉ lên xin tiền vì muốn con trai hỗ trợ.
Cho đến khi biết toàn bộ số tiền mẹ cần để phẫu thuật đã được Nam vay mượn và gửi về, Minh mới thấy xấu hổ.
Anh đứng trước giường bệnh, hai tay siết chặt.
– Con sai rồi. Con cứ nghĩ mẹ lúc nào cũng sẽ ở đó, lúc nào cần thì gọi con. Con quên mất mẹ cũng là một người già, cũng biết đau, biết tủi thân.
Bà Lan nhìn con trai cả.
Bà không trách mắng.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
– Mẹ không cần con phải đưa cho mẹ thật nhiều tiền. Mẹ chỉ cần lúc mẹ khổ, con đừng đóng cửa trước mặt mẹ.
Minh bật khóc.
Anh quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh khóc như một đứa trẻ.
Sau lần đó, Minh thay đổi hoàn toàn.
Anh thanh toán hết những khoản nợ Nam đã vay để lo cho mẹ, đồng thời sửa lại căn nhà cũ dưới quê để bà có thể sống thoải mái. Mỗi cuối tuần, anh đều về thăm mẹ, không phải với những món quà đắt tiền mà chỉ đơn giản là một bữa cơm, một túi trái cây hoặc vài tiếng ngồi nghe mẹ kể chuyện.
Còn bà Lan, sau ca phẫu thuật, sức khỏe dần ổn định.
Chiếc túi mì năm nào bà vẫn giữ lại.
Không phải vì bà quý những gói mì ấy.
Mà vì nó nhắc bà nhớ về một buổi chiều mưa, khi bà tưởng mình đã bị con trai bỏ rơi.
Đồng thời, nó cũng nhắc bà rằng tình thân đôi khi không nằm ở những lời nói hoa mỹ hay căn nhà rộng lớn.
Có người có thể cho mẹ cả một căn nhà nhưng lại chẳng dành nổi vài phút để hỏi mẹ có đau không.
Cũng có người chẳng có gì trong tay ngoài chiếc xe máy cũ, nhưng sẵn sàng bán đi thứ duy nhất mình có để đổi lấy cơ hội sống cho mẹ.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho các cháu nghe, bà Lan thường mỉm cười:
“Đừng nhìn một người qua những gì họ cho mình. Hãy nhìn cách họ đối xử với mình lúc mình chẳng còn gì để cho họ.”
Rồi bà lại nhìn sang hai người con trai đang cùng nhau dọn cơm dưới bếp.
Lần này, căn nhà nhỏ không còn lạnh lẽo như trước.
Ngoài sân, trời vẫn có những ngày mưa.
Nhưng trong lòng người mẹ già, cơn mưa năm ấy đã thực sự đi qua.