Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Có bầu bị bạn trai không nhận, cô gái cưới luôn chàng trai khù khờ cùng xóm

Hiền cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Căn phòng cưới chìm vào một khoảng lặng sâu hoắm, chỉ còn tiếng gió bấc gầm ghì ngoài cửa sổ và tiếng gõ lách cách của những chiếc bát đĩa cuối cùng dưới bếp.
– Anh biết… từ cái hôm em từ bệnh viện huyện đi ra – Hiền cất giọng, chậm rãi, từng từ như được cân chỉnh cẩn thận để không làm tôi hoảng sợ. – Anh đi chở gạo qua đó, thấy em ngồi gục ở bến xe buýt, khóc đến mức không đứng dậy nổi. Lúc em lên xe, anh đi theo đằng sau vì sợ em nghĩ quẩn. Rồi hôm sau, anh thấy mẹ em sang nhà anh, khóc lóc với mẹ anh…
Tôi trố mắt nhìn anh, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: – Mẹ tôi… sang tìm mẹ anh?
Hiền gật đầu nhẹ: – Mẹ em bảo em dại dột, bị người ta lừa. Mẹ bảo nhà em bế tắc quá rồi, nếu không có một đám cưới để lấp liếm, em sẽ phải bỏ quê mà đi, hoặc đứa bé ra đời sẽ chịu tiếng đời nhạo báng. Mẹ anh thương em, nhưng quan trọng nhất là… anh đã xin mẹ cho anh được cưới em.
– Tại sao? – Tôi thìa thào, nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mắt. – Anh biết rõ tôi mang thai con của người khác. Anh biết tôi lấy anh chỉ vì đường cùng! Anh… anh đâu có ngốc? Sao lại tự đâm đầu vào cái tròng này?
Hiền ngẩng lên, đôi mắt đá cuội nhìn thẳng vào tôi, trong veo và ấm áp đến kỳ lạ: – Anh không ngốc, nhưng anh chậm. Người ta bảo anh khù khờ vì anh không biết tính toán hơn thua như người ta. Nhưng anh biết phân biệt ai tốt ai xấu. Ba năm trước, lúc anh nhận cái giấy chứng nhận này, anh đã nghĩ đời anh thế là xong. Một thằng đàn ông không thể cho người ta một gia đình trọn vẹn thì chẳng có quyền đòi hỏi ai yêu thương mình. Nhưng ngày em làm rơi tiền ở chợ, em chạy lại biếu bác bán rau nghèo thêm mấy củ khoai; ngày cơn mưa rào đổ xuống, em che ô cho bà cụ bán vé số… Anh đã nhìn thấy em từ rất lâu rồi, Hạ ạ.
Anh ngừng một chút, thở ra một hơi dài rồi tiếp tục: – Khi biết em gặp nạn, anh nghĩ… đây là cơ hội duy nhất để anh có thể bảo vệ em. Anh không cho em được một tình yêu lãng mạn, nhưng anh có thể cho em một danh phận, một mái nhà, và cho đứa bé trong bụng em một người cha hợp pháp. Tờ giấy chứng nhận vô sinh này… anh đưa cho em, không phải để đe dọa hay mặc cả. Anh chỉ muốn em biết, anh cần đứa bé này hơn là em nghĩ. Nó là phép màu mà cả đời này anh không bao giờ tự mình có được.
Tôi gục mặt xuống hai bàn tay, nước mắt giọt ngắn giọt dài rơi xuống chiếc ga giường còn thơm mùi hồ mới. Sự tủi hổ, lòng biết ơn, sự ngạc nhiên và cả niềm xúc động nghẹn ngào đan xen vào nhau, xé rách cái vỏ bọc xù xì, gắt gỏng mà tôi tự dựng lên để bảo vệ mình suốt một tháng qua. Hóa ra, kẻ khù khờ nhất trong căn phòng này không phải là Hiền, mà chính là tôi — một kẻ tưởng mình khôn ngoan nhưng lại bị những lời chót lưỡi mót chót của Lâm lừa dối, rồi lại đem lòng nghi ngờ sự chân thành của một người tử tế.
Những ngày sau đám cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra lặng lẽ nhưng bình yên đến kỳ lạ.
Hiền không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Anh vẫn đi làm, vẫn kéo xe đẩy, phụ việc ở đại lý phân bón đầu xóm, nhưng cứ đúng năm giờ chiều là có mặt ở nhà. Anh gánh nước đầy bể, chẻ sẵn đống củi tươm tấp xếp dưới gian bếp phụ. Mẹ tôi thấy vậy thì thương anh lắm, mỗi lần nấu ăn lại gắp đầy thức ăn vào bát cho con rể. Đêm đến, Hiền ôm chiếc chiếu cũ ra trải ở gối gỗ ngoài phòng khách, nhường trọn chiếc giường ấm áp cho tôi.
Tôi bảo anh vào giường nằm, giường rộng đủ cho hai người, nhưng anh chỉ cười xòa, gãi đầu: – Em đang nghén, dễ giật mình. Anh ngủ ngáy to, nằm ngoài này cho em dễ ngủ. Khi nào em sinh, anh vào bế con sau.
Tháng thứ tư của thai kỳ, cơn nghén hành hạ tôi dữ dội. Tôi không ăn được cơm, chỉ ngửi thấy mùi dầu mỡ là nôn tháo. Giữa đêm đông rét mướt, tôi thèm một bát cháo cá chép nấu hành hoa. Tôi chỉ thì thầm nói khẽ với mẹ, vậy mà Hiền nghe thấy. Chẳng nói chẳng rằng, anh lặng lẽ vác cần ra ao cào tuyết, ngồi chịu trận dưới cơn gió bấc buốt giá suốt ba tiếng đồng hồ để câu bằng được một con cá chép tươi.
Lúc anh bưng bát cháo nghi ngút khói vào phòng, đôi bàn tay anh cào xước, đỏ tấy và run lên vì lạnh. – Em ăn đi cho nóng. Bác sĩ bảo ăn cá chép tốt cho bé lắm – Anh vừa nói vừa hà hơi vào hai bàn tay nứt nẻ.
Tôi nhìn bát cháo cá trắng tinh, không một vệt mỡ, hành hoa thái nhỏ mịn màng. Lòng tôi mềm đi như vạt tuyết tan dưới ánh mặt trời. Tôi nắm lấy bàn tay thô ráp, lạnh ngắt của anh, kéo anh ngồi xuống cạnh giường: – Từ hôm nay, anh không được ngủ ngoài ghế nữa. Lại đây nằm đi, lạnh thế này anh ốm mất.
Hiền ngơ ngác nhìn tôi, rồi đôi mắt đá cuội rực lên một niềm vui sướng ngây thơ như một đứa trẻ vừa được thưởng kẹo. Tối hôm đó, lần đầu tiên chúng tôi chung một tấm chăn. Anh nằm nép sát vào mép tường, không dám nhúc nhích vì sợ đụng vào tôi, nhưng hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa khiến căn phòng bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Khi thai được bảy tháng, bụng tôi đã vượt mặt. Cuộc sống bình yên chưa được bao lâu thì sóng gió lại ập đến.
Lâm – kẻ đã bỏ rơi tôi năm xưa – bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Sau khi chia tay cô tình nhân giàu có nhưng ghê gớm ở thành phố, hắn mò về quê. Nghe người ta đồn tôi lấy một thằng khù khờ đầu xóm và chuẩn bị sinh con, bản tính ích kỷ và sĩ diện của một kẻ thua cuộc lại nổi lên.
Một chiều mưa tầm tã, khi Hiền chưa đi làm về, Lâm chặn tôi ở đoạn đường vắng gần bến xe. Hắn ăn mặc chải chuốt nhưng gương mặt hốc hác, nồng nặc mùi rượu.
– Hạ! Em phát điên rồi sao? – Lâm lao đến túm lấy tay tôi, mắt đỏ ngầu. – Em thà lấy một thằng điên, một thằng đần độn khù khờ để trả thù anh sao? Con của chúng ta… em định để nó gọi một thằng dại là bố à?
Tôi Uất nghẹn, hất mạnh tay hắn ra: – Anh buông tôi ra! Anh không có quyền nhắc đến con tôi! Ngày tôi cần anh nhất, anh đã đuổi tôi đi như một con chó. Bây giờ anh lấy quyền gì mà đứng đây phán xét?
– Anh biết anh sai rồi! – Lâm gào lên, xông vào định ôm lấy tôi. – Anh quay về với em đây. Anh sẽ nhận con, anh sẽ nuôi hai mẹ con em. Em bỏ thằng khù khờ đó đi, đi theo anh!
Tôi hoảng hốt lùi lại, chân vấp phải gốc cây trơn trượt. Giữa lúc tôi chới với sắp ngã ngửa ra sau, một vòng tay rắn chắc, ấm áp đã kịp thời đỡ lấy lưng tôi.
Là Hiền.
Anh che chắn tôi ở phía sau, vóc dáng cao lớn đứng vững chãi như một cây gỗ lim giữa trận bão. Chiếc áo mưa tiện lợi trên người anh bị rách một đường dài, mặt anh nhòe nước mưa.
Lâm thấy Hiền thì cười khẩy, ánh mắt coi thường hiện rõ: – À, thằng ngốc đây rồi. Mày biết cô ta đang mang thai con của ai không? Của tao đấy! Mày chỉ là thằng gánh nợ thay tao thôi, hiểu chưa đồ đần? Tránh ra để tao đưa vợ con tao về!
Lâm xông đến định đẩy Hiền. Nhưng Hiền không lùi một bước. Anh bước lên, nắm chặt lấy cổ tay Lâm. Lực tay của một người đàn ông quanh năm lao động nặng khiến Lâm đau đớn oằn người, mặt mày biến sắc.
– Mày… mày làm cái gì thế?! Buông ra! – Lâm gào lên.
Hiền nhìn thẳng vào mắt Lâm. Ánh mắt anh không còn vẻ hiền lành, ngơ ngác thường ngày, mà là sự nghiêm nghị, đanh thép của một người người cha, người chồng đang bảo vệ gia đình mình.
– Tôi có thể khù khờ – Giọng Hiền vang lên, từng từ rõ ràng, át cả tiếng mưa rơi. – Nhưng tôi biết trách nhiệm. Khi cô ấy đau khổ nhất, ông vứt bỏ cô ấy. Khi đứa trẻ cần một người cha, ông trốn chạy. Bây giờ ông không có quyền bước vào cuộc sống của cô ấy nữa.
– Mày… mày chỉ là cái đồ vô sinh! Mày đổ vỏ cho tao! – Lâm cay cú chửi rủa.
Hiền khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung nhưng tràn đầy kiêu hãnh: – Đứa bé trong bụng Hạ là con của tôi. Tờ giấy khai sinh của nó sẽ ghi tên tôi. Tôi sẽ thức đêm bế nó, sẽ dạy nó tập đi, sẽ nuôi nó lớn lên thành người tử tế. Còn ông… ông chỉ là một kẻ xa lạ không có tên trong cuộc đời của nó. Đi đi, trước khi tôi mất kiềm chế.
Hiền buông tay ra, đẩy nhẹ một cái khiến Lâm loạng choạng ngã ngã xuống vũng bùn. Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Hiền và thái độ lạnh lùng của tôi, Lâm biết mình đã hoàn toàn thất bại. Hắn lảo đảo đứng dậy, nguyền rủa vài câu thô tục rồi lủi thủi quay đầu chạy biến vào cơn mưa gầm hú.
Hiền quay lại, vội vàng cởi chiếc áo khoác khô ráo bên trong của mình ra bao bọc lấy tôi. Tay anh run run lau nước mưa trên mặt tôi, giọng lại trở về vẻ ngập ngừng, lo lắng: – Em… em có sao không? Có đau ở đâu không? Anh xin lỗi… anh về muộn quá…
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài trên má. Tôi ôm chặt lấy cổ anh, gục đầu vào ngực anh mà khóc nức nở.
– Hiền ơi… Em không sao… Cảm ơn anh… Cảm ơn anh vì đã ở đây…
Hiền sững người trong giây lát, rồi bàn tay thô ráp của anh nhẹ nhàng xoa lưng tôi, vỗ về như vỗ về một đứa trẻ.
Tháng thứ chín, tôi chuyển chuyển chuyển dạ vào một đêm trăng sáng vạch qua mây.
Hiền cuống quýt đến mức xỏ ngược cả hai chiếc dép, vừa bế tôi ra xe cấp cứu vừa run rẩy gọi: “Hạ ơi, cố lên! Anh đây rồi, có anh đây rồi!”. Cả quãng đường đến bệnh viện, anh nắm chặt tay tôi, mồ hôi vọt ra như tắm dù ngoài trời nhiệt độ xuống dưới mười độ.
Phòng sinh mổ sáng choang ánh đèn. Khi tiếng khóc chào đời xé tan không gian ngột ngạt vang lên, bác sĩ bế đứa trẻ lại gần tôi: – Chúc mừng nhé, một bé trai nặng ba ký tư, kháu khỉnh lắm!
Tôi nhìn con, nước mắt vỡ ùa. Đứa trẻ có làn da đỏ hồng, mái tóc đen nhánh.
Lúc tôi được đẩy ra khỏi phòng hồi sức, Hiền đã đứng đợi sẵn ở cửa. Nhìn thấy tôi, anh lao đến, không nhìn đứa bé trước mà cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi, giọng nghẹn ngào: – Em giỏi lắm… Cảm ơn em, Hạ…
Sau đó, anh mới dám đỡ lấy đứa trẻ từ tay y tá. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm cuốc, kéo xe nặng hàng trăm ký của anh giờ đây run run, gượng nhẹ ôm lấy thiên thần nhỏ như sợ chỉ cần dùng lực một chút thôi là bé sẽ vỡ tan.
Anh nhìn đứa trẻ, rồi nhìn tôi, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt phong trần. – Con giống em lắm, Hạ ạ… Đẹp như em vậy.
– Đặt tên con là gì anh? – Tôi khẽ hỏi, nắm lấy tay anh.
Hiền ngẩng lên, mắt lấp lánh ánh trăng qua khung cửa sổ bệnh viện: – Đặt là Nguyễn Bình An nhé em. Anh chỉ mong đời con sau này bình bình an an, không phải trải qua những bão giông như chúng mình.
– Ùm, Nguyễn Bình An. Tên đẹp lắm anh.
Bốn năm sau.
Căn nhà nhỏ đầu xóm giờ đây luôn ngập tràn tiếng cười đùa. Mái nhà cũ đã được thay bằng mái tôn đỏ mới tinh, khoảng sân trước trồng đầy những khóm hoa mười giờ rực rỡ.
Bé Bình An bốn tuổi, nhanh nhẹn và thông minh vô cùng. Nó có đôi mắt tròn xoe, đen nhánh giống hệt tôi, nhưng cái tính nết hiền lành, hay cười và thích giúp đỡ người khác thì lại giống Hiền như đúc.
Mỗi chiều, khi tiếng xe kéo của Hiền lách cách về đến cổng, cu An lại lon ton chạy ra gào to: – Bố Hiền về rồi! Bố Hiền ơi!
Hiền buông tay kéo, dang rộng hai tay đón lấy thằng bé, tung nó lên cao trong tiếng cười nắc nẻ của con. Anh công cồng con trên vai, bước vào sân, nơi tôi đang dọn mâm cơm buổi chiều có bát canh rau ngót nấu thịt băm và dĩa cá kho thoang thoảng mùi riềng.
Sóm giềng xung quanh giờ đây chẳng ai còn gọi Hiền là “thằng khù khờ” nữa. Người ta gọi anh là “chú Hiền thương vợ con nhất vùng”. Mẹ tôi mỗi lần sang chơi lại cười móm mém, nhìn con cháu xum vầy mà mắt rơm rớm hạnh phúc.
Đêm xuống, sau khi cu An đã ngủ say giữa hai vợ chồng, Hiền khẽ trở mình, quàng tay qua eo tôi, kéo tôi sát vào lòng anh. Tôi tựa đầu lên khuôn ngực vững chãi, nghe tiếng tim anh đập đều đặn, bình yên.
Tôi nhớ lại đêm cưới bốn năm trước, cái đêm gió bấc lùa qua khe cửa, cái đêm mà tôi tưởng chừng như đời mình đã sụp đổ hoàn toàn. Bát chè trôi nước của mẹ ngày ấy, mẹ bảo “ăn cho qua đêm nay là yên”. Mẹ nói đúng, qua hết đêm đen bão giông, người biết trân trọng chân tình sẽ tìm thấy bình yên thực sự.
Tôi xoay người lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên cằm Hiền. Anh mỉm cười trong giấc ngủ, siết nhẹ vòng tay ôm lấy tôi và con. Đời người phụ nữ, chẳng cần một kẻ hoa mỹ nói lời đường mật, chỉ cần một người đàn ông sẵn sàng vì mình mà chắn sóng gạt gió, nắm tay mình đi qua những ngày giông bão nhất. Và tôi biết, lựa chọn gật đầu năm ấy là quyết định đúng đắn và hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.