CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
LẤY NGƯỜI VỢ HƠN 30 TUỔI, ĐÊM TÂN HÔN CHÚ RỂ BẤT NGỜ QUỲ XUỐNG TRƯỚC MẶT VỢ – KHÔNG AI BIẾT TRONG CĂN PHÒNG ĐÓ ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ…
Đám cưới của chàng trai 26 tuổi và nữ doanh nhân 52 tuổi vốn đã khiến cả thị trấn xôn xao. Thế nhưng điều làm người ta bàn tán dữ dội hơn lại xảy ra ngay trong đêm đầu tiên của họ.
Sau khi cánh cửa phòng cưới khép lại chưa đầy nửa giờ, người ta nghe thấy tiếng động rất nhỏ từ bên trong. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ đến sáng hôm sau, một người thân vô tình nhìn thấy chú rể bước ra khỏi phòng với gương mặt tái nhợt.
Có người nói anh đã quỳ trước vợ.
Có người lại bảo chính người phụ nữ giàu có ấy đã bắt anh phải quỳ xuống.
Sự thật phía sau cuộc hôn nhân chênh lệch tuổi tác ấy mãi về sau mới được hé lộ.
Người thanh niên ấy tên Đặng Minh Khôi, 26 tuổi, quê ở một xã nghèo nằm sát vùng biển Quảng Ngãi.
Cha mất khi Khôi còn rất nhỏ. Mẹ anh, bà Hồng, quanh năm đau ốm nhưng vẫn cố gắng làm thuê làm mướn để nuôi con trưởng thành.
Khôi học hết cấp ba thì nghỉ. Anh từng theo một người họ hàng vào Bình Dương làm công nhân, sau đó học nghề điện lạnh và cơ khí. Những năm tháng sống xa nhà khiến Khôi trở thành một người đàn ông ít nói, chịu khó và khá kín đáo.
Khi tay nghề đã vững, Khôi quyết định trở về quê. Anh không có nhà đẹp, chẳng có xe sang, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ cưới vợ khi còn quá trẻ.
Điều duy nhất anh mong muốn là kiếm đủ tiền để mẹ không phải lo tiền thuốc mỗi tháng.
Căn nhà cấp bốn của hai mẹ con đã cũ đến mức mỗi mùa mưa, Khôi đều phải leo lên mái vá lại từng chỗ dột.
Cuộc đời anh có lẽ vẫn cứ bình lặng như thế nếu không có một buổi chiều cuối tháng tám.
Hôm ấy, Khôi được một người quen giới thiệu đến sửa hệ thống điện cho một căn biệt thự nằm trên ngọn đồi gần biển.
Chủ nhân của căn nhà là bà Lê Diễm An, 52 tuổi, một nữ doanh nhân nổi tiếng trong vùng.
Bà An từng có một cuộc hôn nhân khá hạnh phúc. Chồng bà mất vì bạo bệnh nhiều năm trước. Hai người con trai đều đã sang nước ngoài sinh sống và chỉ thỉnh thoảng mới trở về.
Sau khi chồng qua đời, bà tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Trong tay bà có vài khu nhà cho thuê, một kho vật liệu xây dựng lớn cùng nhiều khoản đầu tư khác.
Người ngoài nhìn vào đều nghĩ bà là một phụ nữ có tất cả.
Tiền bạc.
Địa vị.
Một căn biệt thự rộng lớn.
Nhưng không ai biết mỗi tối, căn nhà ấy chỉ có một mình bà ngồi ăn cơm.
Ngay lần đầu gặp Khôi, Diễm An đã chú ý đến anh.
Không phải vì anh đẹp trai hay ăn mặc sang trọng.
Mà bởi Khôi làm việc rất cẩn thận.
Anh không xu nịnh, không nhìn chằm chằm vào những món đồ đắt tiền trong nhà bà, cũng không tìm cách bắt chuyện lấy lòng.
Sửa xong hệ thống, anh chỉ nhận đúng số tiền đã thỏa thuận rồi chào bà ra về.
Vài ngày sau, bà An lại gọi Khôi đến.
Lần này là chiếc điều hòa trong phòng khách bị hỏng.
Sau đó là hệ thống camera.
Rồi máy bơm nước.
Có những hôm chẳng có thiết bị nào thực sự hỏng, nhưng bà An vẫn tìm một lý do nào đó để gọi anh tới.
Khôi ban đầu không nghĩ nhiều.
Anh chỉ cho rằng một người giàu có như bà thường muốn mọi thứ trong nhà phải được chăm sóc cẩn thận.
Cho đến một ngày, bà An đề nghị anh làm riêng cho mình.
Mức lương bà đưa ra cao gấp nhiều lần những gì Khôi từng kiếm được.
Khôi do dự khá lâu.
Nhưng đúng lúc ấy, mẹ anh đột nhiên đổ bệnh nặng.
Bà Hồng phải nhập viện.
Ban đầu bác sĩ nói chỉ cần điều trị một thời gian là ổn. Nhưng sau khi làm thêm các xét nghiệm, tình trạng của bà phức tạp hơn dự đoán.
Tiền thuốc, tiền xét nghiệm rồi viện phí cứ thế tăng lên từng ngày.
Khoản tiền Khôi dành dụm sau nhiều năm gần như biến mất chỉ trong vài tuần.
Có hôm anh ngồi ngoài hành lang bệnh viện, lặng lẽ mở ứng dụng ngân hàng rồi nhìn số dư còn lại.
Chưa đến mười triệu.
Khôi cúi đầu, hai bàn tay siết chặt.
Anh không biết ngày mai mình sẽ lấy đâu ra tiền để tiếp tục chữa trị cho mẹ.
Diễm An biết chuyện.
Một buổi tối, sau khi Khôi tan ca, bà lái xe đưa anh đến bệnh viện.
Bà không hỏi quá nhiều.
Chỉ nói một câu:
“Việc chữa bệnh cho mẹ cậu, cứ để tôi lo.”
Khôi sửng sốt.
Anh nhất quyết từ chối.
Nhưng bà An vẫn thanh toán toàn bộ số tiền viện phí còn thiếu.
Từ hôm đó, cuộc sống của mẹ con Khôi thay đổi.
Mẹ anh được chuyển sang phòng điều trị tốt hơn.
Thuốc men không còn thiếu.
Các khoản chi phí lớn đều được bà An âm thầm giải quyết.
Khôi biết mình mang ơn bà.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ món nợ ấy sẽ trở thành sợi dây trói buộc cuộc đời mình.
Tin đồn về việc một chàng trai trẻ thường xuyên xuất hiện bên cạnh nữ doanh nhân góa chồng nhanh chóng lan khắp thị trấn.
Người ta bắt đầu nói những lời khó nghe.
Có người bảo Khôi ham tiền.
Có người cười nhạo rằng anh “đổi đời bằng cách lấy vợ giàu”.
Khôi nghe hết nhưng không giải thích.
Anh chỉ im lặng làm việc và chăm sóc mẹ.
Cho đến một tối, Diễm An bất ngờ nói với anh:
“Khôi, tôi muốn cậu cưới tôi.”
Khôi tưởng mình nghe nhầm.
Anh ngẩng đầu nhìn bà.
“Cháu?”
“Đúng.”
“Tại sao?”
Bà An im lặng hồi lâu rồi mới nói:
“Vì tôi cần một người ở bên cạnh. Còn cậu cần một người có thể bảo đảm cho mẹ cậu được chữa trị lâu dài.”
Khôi không trả lời.
Anh mất nhiều đêm suy nghĩ.
Nếu chỉ vì bản thân, anh có thể từ chối.
Nhưng mỗi lần nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, nghe tiếng bà yếu ớt hỏi:
“Con còn đủ tiền không?”
Khôi lại không thể nói thật.
Cuối cùng, anh đồng ý.
Đám cưới diễn ra đơn giản nhưng vẫn khiến cả vùng xôn xao.
Một chàng trai 26 tuổi cưới người phụ nữ hơn mình 26 tuổi.
Không ai hiểu vì sao.
Cũng chẳng ai biết giữa họ thực sự có tình cảm hay chỉ là một cuộc trao đổi.
Đêm tân hôn, căn phòng rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng.
Khôi ngồi ở mép giường, hai tay đan vào nhau.
Anh căng thẳng đến mức không biết phải nhìn đi đâu.
Diễm An bước vào, đóng cửa rồi đứng trước mặt anh.
Bà không nói ngay.
Một lúc sau, bà lấy điện thoại ra.
Trên màn hình là hình ảnh mẹ Khôi đang nằm trong bệnh viện.
Bên dưới là hàng loạt hóa đơn đã được thanh toán.
Khôi nhìn rất lâu.
Diễm An nói chậm rãi:
“Những khoản này đều là tôi trả.”
Khôi cúi đầu.
“Tôi biết.”
“Vậy cậu có biết từ hôm nay, cuộc đời cậu sẽ không còn giống trước đây nữa không?”
Khôi im lặng.
Bà An đặt điện thoại xuống bàn.
Rồi bà nói một câu khiến sắc mặt Khôi thay đổi:
“Điều tôi muốn ở cậu không phải là tiền.”
Khôi ngẩng lên.
Diễm An tiếp tục:
“Tôi muốn cậu nhớ rằng, từ hôm nay, cậu phải thực hiện đúng những gì đã hứa với tôi.”
Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề.
Khôi hỏi:
“Cháu đã hứa điều gì?”
Bà An không trả lời ngay.
Bà mở chiếc két nhỏ đặt cạnh tủ, lấy ra một tập hồ sơ màu đen rồi đặt trước mặt anh.
Khôi mở ra.
Những trang giấy bên trong khiến anh sững người.
Đó là giấy tờ liên quan đến bệnh tình của mẹ anh.
Nhưng phía dưới cùng còn có một bản hợp đồng khác.
Khôi đọc từng dòng.
Rồi khuôn mặt anh dần biến sắc.
Anh ngẩng đầu nhìn Diễm An.
“Bà muốn cháu ký cái này?”
“Không.”
Bà bình thản đáp.
“Tôi muốn cậu quỳ xuống.”
Khôi chết lặng.
Căn phòng im phăng phắc.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt.
Rồi nhìn tập hồ sơ.
Sau vài giây, Khôi từ từ đứng dậy.
Hai đầu gối anh khuỵu xuống.
Người thanh niên 26 tuổi quỳ ngay trước mặt người vợ hơn mình gần ba mươi tuổi.
Nhưng điều khiến anh cúi đầu không phải vì tiền.
Mà bởi câu nói tiếp theo của Diễm An:
“Khôi, tôi không cần cậu quỳ trước tôi. Tôi muốn cậu quỳ trước một người khác.”
Khôi ngẩng phắt lên.
Diễm An đưa cho anh một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là một người đàn ông trung niên đứng trước một căn nhà ven biển.
Khôi vừa nhìn thấy đã chết sững.
Đó chính là cha anh.
Người mà anh tưởng đã mất cách đây hơn hai mươi năm.
Bàn tay Khôi run lên.
“Ông ấy… tại sao lại có trong ảnh của bà?”
Diễm An ngồi xuống ghế, giọng trầm hẳn:
“Vì cha cậu từng cứu mạng tôi.”
Khôi không nói được gì.
Sự thật dần được hé lộ.
Hơn hai mươi năm trước, khi Diễm An còn chưa giàu có, bà từng gặp tai nạn trên một chuyến tàu ngoài khơi. Người đàn ông đã cứu bà khỏi chết đuối chính là cha Khôi.
Sau lần ấy, hai người mất liên lạc.
Nhiều năm sau, bà An mới lần ra được tung tích của ông.
Nhưng khi tìm đến nơi, bà chỉ biết ông đã qua đời.
Điều khiến bà day dứt nhất là trước khi mất, cha Khôi từng nhờ một người bạn gửi cho bà một lá thư.
Trong thư, ông không yêu cầu bà trả ơn.
Ông chỉ viết rằng nếu một ngày bà có đủ khả năng, hãy giúp đỡ con trai ông nếu nó rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Bà An đã giữ lời hứa ấy.
Nhưng bà không ngờ nhiều năm sau, người con trai mà bà muốn giúp lại chính là chàng trai đang đứng trước mặt mình.
Khôi bật khóc.
Anh quỳ xuống không phải vì món nợ tiền bạc.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, anh biết rằng cha mình trước khi mất vẫn nghĩ đến tương lai của anh.
Diễm An nhìn Khôi rồi nói:
“Đứng lên đi. Tôi không muốn cậu mang ơn tôi cả đời.”
Khôi lau nước mắt.
“Vậy tại sao bà lại bắt cháu cưới bà?”
Diễm An mỉm cười buồn.
“Vì tôi đã quen với việc mất đi những người mình yêu thương. Tôi sợ một ngày nào đó, căn nhà này lại chỉ còn một mình tôi.”
Đêm ấy, Khôi mới hiểu.
Cuộc hôn nhân này ban đầu có thể bắt đầu bằng một món nợ.
Nhưng phía sau nó lại là hai con người đều từng mất mát, đều cô đơn và đều đang tìm một lý do để tiếp tục bước về phía trước.
Sáng hôm sau, tin đồn chú rể quỳ trước cô dâu đã lan khắp thị trấn.
Người ta bàn tán đủ điều.
Nhưng chẳng ai biết sự thật.
Họ không biết Khôi quỳ xuống để trả món nợ tiền bạc.
Cũng không biết Diễm An chưa từng coi anh là người phải phục tùng mình.
Ba năm sau, công việc kinh doanh của Diễm An dần được Khôi tiếp quản một phần.
Khôi vẫn giữ thói quen về quê chăm mẹ mỗi cuối tuần.
Anh cũng dùng tiền của mình sửa lại căn nhà cũ, xây một phòng nhỏ làm nơi thờ cha.
Còn Diễm An, dù vẫn lớn hơn chồng rất nhiều tuổi, đã không còn sống trong căn biệt thự lạnh lẽo như trước.
Bữa cơm tối trong nhà thường có tiếng nói chuyện.
Có tiếng mẹ Khôi cười.
Có tiếng Diễm An nhắc anh ăn uống đúng giờ.
Và có cả những cuộc tranh luận vụn vặt giữa hai vợ chồng.
Một ngày nọ, Khôi hỏi:
“Nếu ngày ấy mẹ em không bệnh, chị có còn cưới em không?”
Diễm An suy nghĩ rất lâu rồi bật cười:
“Có lẽ không.”
Khôi cũng cười.
“Thế nếu được chọn lại?”
Bà nhìn anh:
“Tôi vẫn sẽ chọn cậu.”
Khôi im lặng vài giây rồi nắm lấy tay bà.
Anh hiểu rằng có những cuộc hôn nhân bắt đầu không giống những câu chuyện tình yêu thông thường.
Có thể bắt đầu từ một món nợ.
Một lời hứa.
Một sự giúp đỡ.
Hoặc thậm chí từ một hoàn cảnh chẳng ai mong muốn.
Nhưng điều quyết định một cuộc hôn nhân có thể đi được bao xa lại không nằm ở tuổi tác hay tiền bạc.
Mà nằm ở việc sau khi bước qua cánh cửa đầu tiên, hai người có đủ chân thành để nhìn thấy nỗi cô đơn của nhau hay không.
Và đêm hôm ấy, người ta chỉ nhìn thấy một chàng trai trẻ quỳ xuống trước người vợ lớn tuổi.
Không ai biết rằng, ngay sau đó, chính người phụ nữ ấy cũng cúi xuống kéo anh đứng dậy.
Bởi trong cuộc hôn nhân tưởng như là một cuộc trao đổi ấy, cuối cùng cả hai đều nhận ra mình không phải là người cứu rỗi hay kẻ mang ơn.
Họ chỉ là hai con người vô tình gặp nhau đúng lúc, rồi cùng nhau chữa lành những khoảng trống mà mỗi người đã mang theo suốt nhiều năm.