CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CHỒNG KIẾM CẢ TRĂM TRIỆU MỖI THÁNG, MỖI NGÀY CHỈ ĐƯA VỢ 100 NGHÌN. 5 NĂM SAU ANH ĐỘT NGỘT QUA ĐỜI, DI CHÚC KHIẾN CÔ CHẾT LẶNG…
“Anh đi làm đây. Hôm nay cầm 100 nghìn mà tiêu. Nhớ liệu cơm gắp mắm, đừng mua linh tinh!”
Minh Anh im lặng nhận tờ tiền từ tay chồng.
Cô nhìn nó vài giây rồi gấp lại, đặt vào chiếc ví vải đã bạc màu.
Hôm nay vừa tròn năm năm kể từ ngày cô bắt đầu cuộc sống với khoản tiền cố định ấy.
Một trăm nghìn đồng mỗi ngày.
Nghe qua tưởng chẳng có gì quá đáng, nhưng với Minh Anh, đó là toàn bộ ngân sách cô được phép sử dụng.
Tiền chợ, tiền điện thoại, những bữa cơm trong nhà, đồ dùng sinh hoạt, thuốc men khi con ốm, sữa cho con, tiền học thêm, thậm chí cả những thứ nhỏ nhặt như dầu gội hay băng vệ sinh… tất cả đều phải xoay xở từ số tiền đó.
Nếu hôm nào phát sinh việc đột xuất, cô chỉ còn cách nhịn chi tiêu ngày hôm sau.
Chồng cô, Phan Đức Thành, lại hoàn toàn khác.
Thành là chủ một xưởng nội thất và chuỗi cửa hàng thiết kế ở thành phố. Công việc làm ăn thuận lợi, thu nhập mỗi tháng của anh thường dao động từ 100 đến 150 triệu đồng, những tháng cao điểm còn nhiều hơn.
Nhưng trong gia đình, tiền bạc chưa bao giờ được xem là thứ cả hai vợ chồng cùng chia sẻ.
Thành giữ tất cả.
Còn Minh Anh chỉ nhận từng khoản nhỏ, đủ dùng cho những nhu cầu tối thiểu.
“Đàn ông làm ra tiền thì phải biết giữ tiền. Phụ nữ mà có tiền trong tay dễ sinh chuyện lắm.”
Thành thường nói câu ấy với vẻ rất bình thản.
Ban đầu, Minh Anh nghĩ đó chỉ là thói quen tiết kiệm của chồng.
Nhưng càng sống lâu, cô càng nhận ra đó không phải tiết kiệm.
Đó là kiểm soát.
Mỗi tối, Thành đều hỏi:
“Hôm nay tiêu bao nhiêu?”
Minh Anh phải kể từng khoản.
“Rau 25 nghìn, thịt 40 nghìn, mua sữa cho con 25 nghìn…”
Chỉ cần thiếu vài nghìn, Thành cũng cau mày.
“Em mua gì mà tốn thế?”
Có lần Minh Anh bị đau bụng dữ dội, muốn đi khám nhưng trong ví chẳng còn đồng nào.
Cô gọi cho Thành.
“Anh chuyển cho em ít tiền được không? Em đau quá, chắc phải đi viện.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi đáp:
“Ngày mai anh đưa. Hôm nay em cứ chịu khó đi.”
“Nhưng em đau thật…”
“Có mỗi chuyện đó cũng gọi cho anh. Em ở nhà có làm được gì đâu mà lúc nào cũng cần tiền?”
Câu nói ấy khiến Minh Anh lặng người.
Cô không cãi.
Cũng từ ngày đó, cô hiểu rằng trong căn nhà này, mình không chỉ thiếu tiền.
Cô thiếu cả quyền được quyết định cuộc sống của chính mình.
Năm năm trước, Minh Anh từng là giáo viên tiểu học.
Cô yêu công việc ấy. Cô thích những buổi sáng đứng trước bảng, nghe học sinh ríu rít gọi cô, thích chấm từng bài tập rồi viết những lời động viên nhỏ bên dưới.
Nhưng khi mang thai, Thành bắt cô nghỉ việc.
“Nhà mình đâu thiếu tiền. Em đi dạy làm gì cho cực?”
“Nhưng em thích công việc đó.”
“Thích thì để sau này đi làm lại. Giờ sinh con rồi ở nhà chăm con.”
Minh Anh đã tin.
Cô nghĩ chỉ cần mình hy sinh vài năm, con lớn một chút rồi sẽ quay lại nghề.
Nhưng năm đầu tiên trôi qua.
Rồi năm thứ hai.
Năm thứ ba…
Mỗi lần cô nhắc chuyện đi làm, Thành đều gạt đi.
“Con còn nhỏ.”
“Nhà cửa ai lo?”
“Em đi làm rồi ai chăm con?”
Dần dần, những giáo án cũ nằm im trong ngăn tủ.
Những người bạn đồng nghiệp cũng ít liên lạc hơn.
Cuốn sách cô từng đọc mỗi tối phủ một lớp bụi mỏng.
Minh Anh trở thành một người phụ nữ quanh quẩn với căn bếp, đứa con và những tờ tiền 100 nghìn.
Có những đêm, khi con đã ngủ, cô ngồi một mình bên cửa sổ.
Cô tự hỏi:
“Mình đã biến thành người như thế này từ bao giờ?”
Thế rồi cô lại tự nhủ:
“Ít nhất con mình vẫn có bố mẹ.”
Cô cố chịu đựng.
Cho đến một buổi trưa giữa tháng mười.
Điện thoại của Minh Anh bất ngờ đổ chuông.
Một số lạ.
Cô nghe máy.
“Xin hỏi chị có phải người nhà của anh Phan Đức Thành không?”
“Vâng, tôi là vợ anh ấy.”
Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia chậm lại.
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo… chồng chị vừa gặp tai nạn giao thông trên quốc lộ. Xe của anh ấy va chạm nghiêm trọng. Bệnh viện đã cố gắng cấp cứu nhưng…”
Minh Anh không nghe được phần còn lại.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay cô.
Nó rơi xuống nền nhà.
Choang.
Nồi canh trên bếp vẫn đang sôi.
Nước canh trào ra, chảy xuống mặt bếp.
Nhưng Minh Anh đứng bất động.
Cô không khóc.
Có lẽ cú sốc quá lớn khiến nước mắt cũng chưa kịp rơi.
Tang lễ của Thành được tổ chức rất lớn.
Bạn bè, đối tác, nhân viên và những người làm ăn với anh đến chật kín căn nhà.
Ai cũng nói về Thành với sự tiếc nuối.
“Cậu ấy còn trẻ mà giỏi giang.”
“Công việc đang phát triển như thế…”
“Đúng là số phận.”
Minh Anh đứng trong góc phòng.
Trên tay cô vẫn là chiếc ví cũ đã theo mình suốt năm năm.
Trong đó có vài tờ 100 nghìn.
Những đồng tiền mà người khác có thể chẳng để tâm, nhưng với cô lại gắn với cả một quãng đời.
Bốn mươi chín ngày sau tang lễ, một người đàn ông mặc vest tìm đến.
Ông tự giới thiệu là luật sư riêng của Thành.
“Chị Minh Anh, tôi đến để công bố di chúc của anh Thành.”
Minh Anh ngồi thẳng người.
Cô không quá bất ngờ.
Cô nghĩ cùng lắm Thành sẽ để lại căn nhà và một phần tài sản cho con.
“Anh ấy có để lại tài sản cho mẹ con tôi sao?”
Vị luật sư không trả lời ngay.
Ông đặt một tập hồ sơ dày lên bàn.
“Không chỉ có vậy.”
Ông mở trang đầu tiên.
“Trước khi qua đời, anh Thành đã lập di chúc có công chứng. Ngoài căn nhà hiện tại, toàn bộ cổ phần của anh ấy trong công ty, cùng một số tài sản và tiền gửi ngân hàng đều được phân chia theo văn bản này.”
Minh Anh ngồi im.
Luật sư đọc tiếp.
“Phần lớn tài sản được giao cho con trai anh ấy quản lý cho đến khi đủ tuổi trưởng thành.”
Minh Anh gật đầu.
Điều đó cô có thể hiểu.
Nhưng rồi vị luật sư dừng lại.
Ông nhìn cô rất lâu trước khi nói:
“Riêng căn nhà này và một tài khoản tiết kiệm trị giá 3,2 tỷ đồng, anh Thành để lại toàn quyền cho chị.”
Minh Anh sững sờ.
“Cho… tôi?”
“Đúng.”
“Nhưng tại sao?”
Vị luật sư khép tập hồ sơ lại.
“Còn một lá thư anh ấy viết riêng cho chị.”
Minh Anh run run nhận lấy phong thư.
Nét chữ của Thành hiện ra trước mắt.
Cô đọc từng dòng.
“Anh biết năm năm qua em đã rất khổ.”
Minh Anh khựng lại.
Bàn tay cô bắt đầu run.
“Anh cũng biết số tiền 100 nghìn mỗi ngày không phải cách một người chồng nên đối xử với vợ mình.”
Nước mắt Minh Anh bắt đầu rơi.
“Anh từng nghĩ giữ hết tiền trong tay là cách bảo vệ gia đình. Nhưng càng về sau, anh càng nhận ra mình đang biến em thành người phải xin phép cho từng nhu cầu nhỏ nhất.”
Cô đưa tay che miệng.
Lần đầu tiên sau năm năm, cô nghe thấy từ người chồng đã mất những lời mà mình từng chờ đợi.
“Anh từng nhiều lần nhìn thấy em lặng lẽ đếm từng tờ tiền. Anh biết em phải tiết kiệm từng nghìn. Anh cũng biết em đã bỏ công việc mình yêu thích vì anh.”
Minh Anh bật khóc.
“Anh không dám xin em tha thứ. Vì có những tổn thương không thể chỉ dùng một lời xin lỗi để xóa đi.”
Dòng cuối cùng khiến cô chết lặng.
“Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy dùng số tiền này để sống cuộc đời mà em từng muốn. Đừng coi nó là tiền anh cho em. Hãy coi đó là phần bù đắp cho những năm tháng em đã hy sinh cho gia đình này.”
Minh Anh gục xuống bàn.
Cô khóc rất lâu.
Không phải vì số tiền 3,2 tỷ.
Mà vì đến tận khi không còn trên đời, Thành mới thực sự hiểu cô đã đau khổ thế nào.
Sau khi giải quyết xong thủ tục thừa kế, Minh Anh bán một phần tài sản không cần thiết, giữ lại căn nhà và dành một khoản để lo cho con.
Cô không tiêu xài phung phí.
Cũng không trả thù chồng bằng cách sống xa hoa.
Việc đầu tiên cô làm là đăng ký một khóa học nghiệp vụ sư phạm nâng cao.
Sau đó, cô xin dạy lại ở một trường tiểu học tư thục.
Ngày đầu tiên quay trở lại lớp học, Minh Anh đứng trước bảng rất lâu.
Một cô bé giơ tay hỏi:
“Cô ơi, cô mới chuyển đến trường mình ạ?”
Minh Anh mỉm cười.
“Ừ, cô mới đến.”
“Cô có vui không?”
Câu hỏi ngây thơ ấy khiến Minh Anh khựng lại.
Cô nhìn ra cửa sổ.
Ánh nắng buổi sáng rơi xuống sân trường.
“Có.”
Cô đáp rất nhẹ.
“Cô vui.”
Vài năm sau, Minh Anh mở một lớp học nhỏ miễn phí cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn.
Cô dùng một phần số tiền Thành để lại làm quỹ học bổng.
Mỗi khi có một đứa trẻ nghèo được tiếp tục đến trường, cô lại cảm thấy những đồng tiền ấy cuối cùng cũng tìm được ý nghĩa đúng đắn.
Còn con trai cô lớn lên trong tình yêu thương của mẹ.
Cậu bé nhiều lần hỏi:
“Mẹ có ghét bố không?”
Minh Anh im lặng hồi lâu rồi lắc đầu.
“Không.”
“Nhưng bố đã làm mẹ buồn mà.”
“Ừ. Bố từng làm mẹ buồn rất nhiều.”
“Vậy sao mẹ không ghét bố?”
Minh Anh xoa đầu con.
“Vì bố con đã sai. Nhưng trước khi mất, bố đã nhận ra mình sai. Người trưởng thành không phải là người chưa từng mắc lỗi, mà là người dám nhìn lại lỗi lầm của mình.”
Cô không muốn con trai lớn lên với sự căm hận.
Cô chỉ muốn con hiểu rằng trong một gia đình, yêu thương không có nghĩa là một người được quyền kiểm soát người còn lại.
Nhiều năm sau, Minh Anh vẫn giữ chiếc ví cũ.
Bên trong vẫn còn một tờ 100 nghìn đã cũ.
Đó là tờ tiền cuối cùng Thành đưa cho cô trước ngày anh gặp tai nạn.
Cô không tiêu nó.
Không phải vì tiếc.
Mà vì nó nhắc cô nhớ về một quãng đời mình từng đánh mất.
Mỗi khi nhìn thấy nó, Minh Anh lại tự nhủ:
Tiền bạc có thể mua một căn nhà, một chiếc xe hay một cuộc sống đủ đầy. Nhưng không thể mua lại những năm tháng đã trôi qua.
Và có lẽ, điều quý giá nhất mà cô nhận được sau biến cố ấy không phải là số tài sản hàng tỷ đồng.
Mà là cơ hội được trở thành chính mình một lần nữa.
Một người phụ nữ có công việc mình yêu.
Có quyền tự quyết cuộc đời.
Có thể tự mua cho mình một món đồ mà không cần xin phép bất kỳ ai.
Và quan trọng nhất…
Cô đã học được rằng trong hôn nhân, cho nhau tiền bạc chưa chắc đã là yêu thương; tôn trọng nhau mới là thứ giữ một gia đình đi được đến cuối con đường.