Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tiểu tam cố tình mang thai rồi quỳ trước mặt tôi xin tha thứ, còn mẹ chồng ngày nào cũng khóc lóc ép tôi ly hôn để “đứa trẻ có danh phận”. Tôi vừa ký xong, họ lập tức đuổi tôi khỏi căn biệt thự hồi môn và tổ chức tiệc đón nàng dâu mới. Nhưng ngay giữa bữa tiệc, tiểu tam nhận được một tin nhắn rồi quay sang mẹ chồng hét: “Bà nói căn nhà này chắc chắn thuộc về bà cơ mà?”

Chương 1: Bức rèm nhung xé rách
Bà Trình Ngọc Lan đứng chết dí tại chỗ, ngón tay run rẩy chỉ vào tập hồ sơ mỏng nằm chễm chệ giữa bàn tiệc.
Mồ hôi hột ịn ra trên trán bà ta, làm chảy cả lớp phấn trang điểm dày cộp.
Cái tên hiển thị rõ mùng mồng trên trang cuối cùng của Giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản không phải là Trình Hạo Nhiên, lại càng không phải tên của bà ta.
Đó là Tô Bỉnh Thiên – người cha quá cố của tôi, người sáng lập ra Tập đoàn Thương mại Tô Thị lừng lẫy một thời tại Hàng Châu.
“Không thể nào! Bố cô ta đã chết tám năm rồi!” – Bà Trình gào lên, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn.
“Năm đó chính mắt tôi thấy cô ta mang giấy tờ nhà đất ra ngân hàng thế chấp để vay tiền cho Hạo Nhiên trả nợ! Căn nhà này đáng lẽ phải sang tên cho nhà họ Trình từ lâu rồi chứ!”
Vị luật sư trung niên đứng trước cửa chính là Luật sư Cố – cố vấn pháp lý tối cao của gia tộc họ Tô suốt ba thập kỷ qua.
Ông khẽ đẩy gọng kính kim loại, ánh mắt lạnh băng lướt qua đám họ hàng nhà họ Trình đang ngơ ngác xung quanh.
“Trình phu nhân, bà đã nhầm lẫn nghiêm trọng giữa khái niệm ‘thế chấp’ và ‘chuyển nhượng’.”
Luật sư Cố cất giọng thong thả, từng chữ nhè nhẹ nhưng nặng tựa ngàn cân.
“Tám năm trước, tiểu thư Tô Vãn Thanh dùng căn biệt thự này làm tài sản bảo đảm cho khoản vay mười triệu tệ của Công ty Trình Thị. Nhưng quyền sở hữu tối cao vẫn nằm trong Quỹ ủy thác gia tộc do cố Chủ tịch Tô Bỉnh Thiên thành lập.”
“Điều khoản ủy thác quy định rất rõ: Căn biệt thự này là tài sản bất khả xâm phạm của riêng cá nhân cô Tô Vãn Thanh. Ngoại trừ cô ấy, không ai có quyền chuyển nhượng, tặng cho hay biến nó thành tài sản chung vợ chồng.”
“Và quan trọng nhất…” – Luật sư Cố mỉm cười nham hiểm.
“…ba ngày trước, sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn với ông Trình Hạo Nhiên, tiểu thư Vãn Thanh đã nộp đủ tiền tất toán toàn bộ khoản vay năm xưa. Căn nhà này đã hoàn toàn giải chấp và trở về đúng chủ sở hữu ban đầu của nó.”
Cả bàn tiệc ồ lên một tiếng kinh hoàng.
Hơn ba mươi mâm cỗ với những vị khách họ hàng từ Ninh Ba, Thiệu Hưng xầm xì bàn tán.
Những ánh mắt ngưỡng mộ ban nãy dành cho bà Trình giờ đây biến thành sự giễu cợt, khinh bỉ.
Trình Hạo Nhiên bật dậy, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu.
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ cổ thạch mà Luật sư Cố đang cầm trên tay.
Đó là chiếc hộp đựng con dấu gia tộc nhà họ Tô – thứ mà anh ta đã tìm kiếm suốt bảy năm qua trong căn nhà này nhưng chưa từng thấy bóng dáng.
“Vãn Thanh đâu?” – Hạo Nhiên thốt lên, giọng run rẩy.
“Cô ấy ở đâu? Tại sao cô ấy không tự mình đến đây nói chuyện với tôi?”
“Anh Trình, cô Tô không có nghĩa vụ phải gặp một kẻ đã ký vào đơn ly hôn và đuổi cô ấy ra khỏi nhà cùng ba thùng carton rác rưởi.”
Luật sư Cố quay sang nhìn Hứa Giai Ninh – người lúc này đang bấu chặt lấy mép bàn, bụng bầu phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.
“Hứa tiểu thư, tin nhắn cô vừa nhận được từ Tòa án Nhân dân quận Tây Hồ chính là lệnh phong tỏa khẩn cấp đối với toàn bộ tài khoản cá nhân của anh Trình Hạo Nhiên, bao gồm cả căn hộ ở Tân Thiên Địa mà anh ta hứa bồi thường cho cô.”
Hứa Giai Ninh như bị sấm truyền đánh ngang tai, ngã khuỵu xuống chiếc ghế tựa.
“Phong tỏa? Tại sao lại phong tỏa?” – Cô ta hét lên, gương mặt trang điểm xảo quyệt giờ đây vặn vẹo vì sợ hãi.
“Vì cô Tô Vãn Thanh đã chính thức đệ đơn kiện ông Trình Hạo Nhiên về hành vi tẩu tán tài sản công ty và biển thủ công quỹ trong thời gian đương nhiệm.” – Luật sư Cố đáp.
“Tất cả những khoản tiền anh ta chuyển cho cô trong hai năm qua để mua túi hiệu, xe sang và căn hộ kia… đều được rút từ tài khoản bảo chứng của Tô Thị ủy thác cho Trình Thị.”
“Bây giờ, toàn bộ số tiền đó bị truy thu.”
Chương 2: Đòn ghen hay cạm bẫy?
Bà Trình Ngọc Lan không chịu nổi kích thích, ngã nh nhừ ra sàn nhà.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ bà ta đập mạnh vào mép bàn trà, nứt làm đôi – một vệt nứt xám xịt chạy dọc thân ngọc trong suốt.
“Vãn Thanh! Cô ta gài bẫy chúng ta!” – Bà Trình gào khóc, hai tay cào xé sàn gỗ.
“Nó giả vờ cam chịu! Nó giả vờ ngoan ngoãn ký đơn ly hôn để chúng ta đắc ý rồi ra đòn độc này!”
“Trình Hạo Nhiên! Con làm gì đi chứ! Con là Tổng giám đốc cơ mà!”
Hạo Nhiên đứng ngơ ngác giữa phòng khách rực rỡ đèn hoa.
Lần đầu tiên trong đời, anh ta cảm thấy mình ngu ngốc đến tội nghiệp.
Bảy năm qua, anh ta luôn nghĩ mình là người chèo lái Trình Thị vượt qua sóng gió.
Anh ta tưởng rằng sự dịu dàng, im lặng của tôi là biểu hiện của sự yếu đuối, phụ thuộc.
Anh ta nghĩ tôi không thể sinh con là điểm yếu chí mạng để gia đình anh ta dễ dàng gạt tôi ra khỏi cuộc đời.
Nhưng anh ta đã quên mất một điều:
Trước khi trở thành một người vợ tần tảo cống hiến cho nhà họ Trình, tôi là Tô Vãn Thanh – ái nữ duy nhất của con hùm tài chính Tô Bỉnh Thiên.
Những ngón đòn kinh doanh, những hợp đồng pháp lý, tôi đã được cha rèn giũa từ năm mười lăm tuổi.
Ba năm giúp Trình Thị trả nợ mười triệu tệ không phải là vì tôi bất tài nên phải làm việc hậu phương, mà là vì tôi dùng mạng lưới quan hệ của gia tộc họ Tô để âm thầm bơm máu cho cái vỏ rỗng của anh ta.
“Hạo Nhiên…” – Hứa Giai Ninh bò lại gần, nắm lấy ống quần anh ta, giọng nói dầy vò.
“Anh nói đi chứ! Căn biệt thự này không phải của anh sao?”
“Anh hứa cho em và con một cuộc sống giàu sang cơ mà?”
“Sao bây giờ lại thành ra thế này? Em đang mang cháu đích tôn của nhà anh đấy!”
Hạo Nhiên nhìn Hứa Giai Ninh, ánh mắt từng tràn ngập sự mê đắm giờ đây chỉ còn lại sự chán chường và ghê tởm.
Khi tấm rèm nhung lụa bị xé rách, anh ta mới nhìn rõ người phụ nữ này quỳ dưới chân tôi ba ngày trước không phải vì tình yêu, mà vì đống tài sản kế xù mà cô ta tưởng anh ta sở hữu.
“Cút ra!” – Hạo Nhiên hất văng Hứa Giai Ninh ra sàn.
“Cô chỉ biết đến tiền! Nếu không phải vì cô mang thai, làm sao tôi lại đối xử với Vãn Thanh như vậy?!”
“Tôi chỉ biết đến tiền?” – Hứa Giai Ninh bật cười điên dại, cô ta đứng dậy, ôm lấy cái bụng bầu năm tháng.
“Trình Hạo Nhiên, anh đừng có ngụy quân tử!”
“Là ai mỗi đêm nằm bên tôi đều than phiền cô ta nhàn chán, cứng nhắc như một khúc gỗ?”
“Là ai nói chỉ cần tôi sinh được con trai, anh sẽ đá cô ta ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng?”
“Bây giờ anh đổ lỗi cho tôi sao? Bà già này nữa!” – Cô ta chỉ thẳng mặt bà Trình đang nằm dưới đất.
“Bà ngày nào cũng gọi điện thúc ép tôi phải làm mình làm mẩy để cô ta ly hôn! Bà hứa cho tôi chiếc vòng ngọc này, hứa cho con tôi đứng tên căn biệt thự này!”
“Hóa ra bà chỉ là một mụ già rỗng tuếch, sống bám vào con dâu cũ!”
Sảnh tiệc biến thành một bãi chiến trường của sự dối trá và phản bội.
Họ hàng nhà họ Trình chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ấy liền lẳng lặng dắt díu nhau đứng dậy rời đi.
Không một ai quay lại chào bà Trình.
Những lời chúc tụng “có cháu nối dõi”, “gia tộc hưng thịnh” ban nãy biến thành những tiếng xì xầm khinh bỉ ngoài cổng biệt thự.
“Trình phu nhân, ông Trình, và Hứa tiểu thư.” – Luật sư Cố nhìn đồng hồ, giọng nói lạnh ngắt cắt ngang cuộc ẩu đả.
“Thời hạn cư trú bất hợp pháp của các người đã hết.”
“Đội bảo vệ của Công ty Quản lý Bất động sản Tây Hồ đã ở ngoài cổng. Đúng tám giờ tối, nếu các người chưa rời khỏi đây, chúng tôi sẽ cưỡng chế và tịch thu toàn bộ vật dụng không thuộc sở hữu cá nhân.”
“À, tiện đây tôi xin nhắc bà Trình Ngọc Lan…”
Luật sư Cố chỉ vào chiếc vòng ngọc phỉ thúy đã nứt trên cổ bà ta.
“…chiếc vòng đó là kỷ vật của phu nhân Tô phu nhân để lại cho tiểu thư Vãn Thanh. Giấy tờ giám định và hóa đơn mua bán năm 1995 vẫn còn lưu tại quỹ.”
“Bà có mười phút để tháo nó ra và giao lại. Nếu không, chúng tôi sẽ tố giác bà tội chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp với giá trị cực lớn.”
Chương 3: Sự trở lại của Nữ hoàng
Đêm Tây Hồ rực rỡ ánh đèn.
Gió từ mặt hồ thổi vào mang theo hương hoa quế thoang thoảng của mùa thu Hàng Châu.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen chầm chậm tiến vào khuôn viên biệt thự nhà họ Tô.
Cửa xe mở ra.
Tôi bước xuống, khoác trên mình chiếc áo choàng măng-tô màu kem cao cấp, mái tóc gợn sóng buông lơi trên vai.
Không còn là người phụ nữ mặc đồ bộ giản dị, đầu bù tóc rối vì cắm mặt vào sổ sách cho nhà họ Trình.
Tôi của ngày hôm nay rạng rỡ, tự tin và đầy quyền lực.
Đội bảo vệ mặc đồng phục đen đã xếp thành hai hàng chỉnh tề từ cổng vào đến sảnh chính.
Phía trước bậc thềm, toàn bộ đồ đạc của gia đình họ Trình đã bị tống ra ngoài, chất đống lộn xộn trên nền đá.
Bà Trình Ngọc Lan ngồi gục trên chiếc vali du lịch cũ kỹ, chiếc vòng ngọc trên cổ đã bị tháo ra, nằm ngoan ngoãn trong tay Luật sư Cố.
Hứa Giai Ninh ôm bụng đứng co quắp ở góc tường, khóc không thành tiếng.
Còn Trình Hạo Nhiên, anh ta đứng ngơ ngác dưới mưa phùn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi bước lại gần.
“Vãn Thanh…” – Hạo Nhiên cất tiếng gọi, giọng nói nghẹn ngào, tràn ngập sự hối hận.
Anh ta lao về phía tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn chặn lại.
“Vãn Thanh! Anh sai rồi! Anh thực sự biết sai rồi!”
Hạo Nhiên gào lên, hai gối anh ta khuỵu xuống ngay trước mặt tôi.
“Anh bị đứa phụ nữ này làm cho mê muội! Anh bị áp lực lực nối dõi của mẹ làm cho mờ mắt!”
“Em hãy nhìn vào tình nghĩa bảy năm qua của chúng ta… ba năm chúng ta cùng nhau vượt qua nợ nần… em cho anh một cơ hội sửa sai được không?”
“Anh sẽ bắt cô ta phá thai! Anh sẽ không cần đứa con này nữa! Anh chỉ cần em thôi!”
Lời nói của anh ta tàn nhẫn đến mức khiến Hứa Giai Ninh đứng gần đó run bắn người.
Cô ta nhìn người đàn ông mình từng dùng mọi thủ đoạn để cướp lấy, giờ đây lại dễ dàng thốt ra lời muốn giết chết đứa con trong bụng cô ta chỉ để giữ lại vinh hoa phú quý.
Tôi dừng bước, cúi đầu nhìn Trình Hạo Nhiên đang quỳ dưới chân mình.
Ánh mắt tôi bình thản như nhìn một người dưng nước dã.
“Trình Hạo Nhiên, anh có biết tại sao suốt bảy năm qua tôi không sinh con cho anh không?”
Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, mắt mở to bàng hoàng.
Tôi khẽ mỉm cười, rút từ trong túi xách ra một hồ sơ y tế từ Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu, ném xuống trước mặt anh ta.
“Đây là kết quả kiểm tra sức khỏe của anh từ năm năm trước.”
“Anh bị vô sinh do biến chứng của đợt sốt cao hồi nhỏ. Số lượng và chất lượng tinh trùng của anh gần như bằng không.”
“CÁI GÌ?!” – Bà Trình Ngọc Lan bật dậy như bị ma đuổi, gào lên dại khờ.
“Cô nói dối! Con trai tôi hoàn toàn khỏe mạnh! Nó làm sao có thể vô sinh được?!”
“Năm năm trước, khi biết kết quả này, tôi đã giấu anh.” – Tôi thản nhiên nói, hoàn toàn phớt lờ tiếng gào khóc của bà Trình.
“Vì tôi thương cái tự tôn ích kỷ của anh. Tôi sợ anh bị người đời gièm pha, sợ mẹ anh bị sốc. Bảy năm qua, tôi chấp nhận để mẹ anh mắng chửi tôi là ‘loại gà không biết đẻ’, chấp nhận uống hàng trăm thang thuốc bắc đắng ngắt chỉ để làm bình phong che chắn cho anh.”
“Tôi tưởng sự hy sinh đó sẽ đổi lại một tấm chân tình.”
“Nhưng tôi đã nhầm.”
Trình Hạo Nhiên run rẩy nhặt tờ giấy kiểm tra lên.
Dòng chữ kết luận của bác sĩ chuyên khoa hiển thị rõ ràng: Vô sinh nam do không có tinh trùng (Azoospermia).
Cả thế giới của anh ta sụp đổ hoàn toàn.
Tự do, danh dự, và cả cái gọi là “cháu đích tôn ba đời” mà gia đình anh ta tự hào suốt bao năm qua… hóa ra chỉ là một trò đùa kệch kợm.
Hạo Nhiên từ từ quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn về phía Hứa Giai Ninh.
“Cô…” – Hạo Nhiên gầm lên như một con thú dữ bị thương.
“Đứa bé trong bụng cô… là của ai?!”
Hứa Giai Ninh tái mặt, bước lùi lại từng bước hòng bỏ chạy.
Nhưng anh ta đã lao tới, bóp chặt lấy cổ cô ta.
“Nói! Rốt cuộc là của thằng nào?! Cô dám lừa tôi?! Cô dám biến tôi thành kẻ đổ vỏ?!”
“Buông… buông tôi ra…” – Hứa Giai Ninh ú ớ, hai tay cào xé tay Hạo Nhiên.
“Mẹ… cứu con…”
Cảnh tượng hỗn chiến dâm dật và tàn nhẫn diễn ra ngay trên khoảng sân rực rỡ đèn lồng đỏ.
Bà Trình Ngọc Lan xông vào đánh Hứa Giai Ninh, Hứa Giai Ninh lại gào lên nguyền rủa sự bất lực của Hạo Nhiên, còn Hạo Nhiên thì điên cuồng đòi đưa cô ta đi xét nghiệm ADN ngay lập tức.
Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn màn kịch hay cuối cùng của nhà họ Trình.
Năm xưa họ dùng sự tha thứ dối trá để buộc tôi vào cuộc hôn nhân nợ nần.
Bây giờ, họ tự cào xé lẫn nhau trong vũng bùn của sự tham lam và lừa lọc.
Chương 4: Cuộc càn quét ngọt ngào
Tôi không nán lại để xem kết cục của ba người họ.
Xoay người bước lên bậc thềm đá cẩm thạch của căn biệt thự, tôi ra hiệu cho đội bảo vệ đóng chặt cánh cổng sắt hoa văn cổ điển lại.
Tiếng la gào, chửi rủa ngoài cổng hoàn toàn bị cách ly bởi không gian rộng lớn của ngôi nhà.
Luật sư Cố đi theo sau tôi vào phòng khách.
Căn phòng đã được người giúp việc mới dọn dẹp sạch sẽ.
Toàn bộ những món đồ trang trí rẻ tiền mà bà Trình Ngọc Lan mua về trong những năm qua đã bị tống vào thùng rác.
Căn nhà trở lại vẻ thanh lịch, cổ kính nguyên bản vốn có của gia tộc họ Tô.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa da cao cấp, rót một tách trà Long Tỉnh ấm áp.
“Tiểu thư, các thủ tục tiếp theo đã chuẩn bị xong.” – Luật sư Cố mở máy tính bảng, báo cáo chi tiết.
“Thứ nhất: Tòa án đã thụ lý đơn kiện đòi lại mười hai triệu tệ tài sản cố định mà ông Trình Hạo Nhiên đã tự ý chuyển từ Quỹ Tô Thị sang Trình Thị trong thời gian hôn nhân.”
“Thứ hai: Các ngân hàng lớn tại Hàng Châu đã nhận được thông báo giải chấp của chúng ta. Sáng mai, toàn bộ các khoản vay ưu đãi của Trình Thị sẽ bị thu hồi trước hạn.”
“Thứ ba: Công ty Kiến trúc do cô đứng tên đã chính thức tiếp quản dự án khu nghỉ dưỡng Tây Hồ – dự án lớn nhất mà Trình Thị đang ăn theo. Không có sự bảo lãnh của Tô Thị, hợp đồng của họ sẽ bị hủy bỏ vào ngày mốt.”
Tôi nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi nhanh chóng biến thành vị ngọt thanh tao.
“Hạo Nhiên có khả năng trả lại số tiền đó không?” – Tôi hỏi.
“Hoàn toàn không.” – Luật sư Cố đáp.
“Hiện tại tài sản cá nhân của anh ta bị phong tỏa. Căn hộ Tân Thiên Địa là tài sản mua bằng tiền biển thủ nên sẽ bị đấu giá thu hồi. Công ty Trình Thị sẽ chính thức nộp đơn phá sản trong vòng hai tuần tới.”
“Còn về phía Hứa Giai Ninh…”
Luật sư Cố dừng lại một chút, ánh mắt hiện lên sự khinh bỉ.
“…chúng tôi đã điều tra ra. Đứa bé trong bụng cô ta là của một tay quản lý hộp đêm ở Thượng Hải. Cô ta biết Trình Hạo Nhiên có tiền và đang khát con trai, nên đã gài bẫy anh ta trong một lần anh ta đi công tác say rượu.”
“Một màn kịch hoàn hảo.” – Tôi khẽ thở dài.
Một kẻ khát tiền gặp một kẻ khát danh, cùng với một người mẹ chồng u mờ vì sự sĩ diện nông choèn.
Họ tự dệt nên một tấm lưới dối trá rồi tự trói mình vào đó.
Sáng hôm sau.
Tin tức về sự sụp đổ của Trình Thị và vụ bê bối của gia đình họ Trình tràn ngập trên các trang báo kinh tế Hàng Châu.
Cổ phiếu của Trình Thị rớt giá thảm hại.
Các đối tác đồng loạt rút vốn.
Trình Hạo Nhiên bị cảnh sát bắt giữ ngay tại văn phòng công ty để điều tra về hành vi biển thủ công quỹ và gian lận tài chính.
Bà Trình Ngọc Lan sau khi biết tin con trai bị bắt và căn nhà bị siết nợ đã bị đột quỵ nhẹ, phải nhập viện trong tình trạng bán thân bất toại.
Không còn tiền bạc, không còn người hầu hạ, bà ta phải nằm ở phòng bệnh công cộng rủ rượi, ngày ngày chịu đựng sự ghẻ lạnh của người đời.
Còn Hứa Giai Ninh, sau khi sự thật về đứa con bị phanh phui, cô ta bị người tình ở Thượng Hải đuổi đánh, phải ôm bụng bầu bỏ trốn về quê nhà ở một vùng núi nghèo khó, sống trong sự khinh bỉ của xóm giềng.
Chương 5: Bến đỗ tự do
Một tháng sau.
Mùa thu Hàng Châu bước vào độ đẹp nhất.
Lá phong đỏ rực rơi đầy trên những con đường quanh hồ Tây.
Tôi đứng trên ban công tầng hai của căn biệt thự, nhìn ra mặt nước phẳng lặng như gương.
Hôm nay là ngày đấu giá tài sản cuối cùng của Trình Thị.
Tôi đã dùng tên cá nhân để mua lại toàn bộ những bằng sáng chế và thương hiệu mà cha tôi năm xưa từng nâng đỡ cho Trình Thị.
Sự sụp đổ của nhà họ Trình không chỉ là một vụ trả thù đơn thuần, mà là sự dọn dẹp cần thiết để tôi lấy lại những gì thuộc về gia tộc mình.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Luật sư Cố bước vào, mang theo một tập tài liệu mới và một bó hoa hướng dương rực rỡ.
“Chúc mừng tiểu thư. Dự án khu nghỉ dưỡng Tây Hồ đã chính thức khởi công ngày hôm nay.”
“Cảm ơn ông, Luật sư Cố.” – Tôi nhận lấy bó hoa, mỉm cười nhẹ nhàng.
“Còn về Trình Hạo Nhiên…” – Ông Cố ngập ngừng.
“Anh ta thế nào rồi?”
“Tòa án vừa tuyên phạt anh ta sáu năm tù giam và buộc bồi thường toàn bộ số tiền đã biển thủ.”
“Sáng nay, trước khi bị chuyển sang trại giam, anh ta có nhờ tôi chuyển cho cô một lá thư.”
Luật sư Cố đặt một phong thư màu trắng lên bàn.
Tôi nhìn phong thư ấy, nhưng không hề mở ra.
Tôi biết trong đó viết những gì.
Chắc chắn lại là những lời hối hận muộn màng, những lời van xin sự dung thứ, hay những ký ức nhung nhớ về những ngày đầu hai đứa mới yêu nhau.
Nhưng tất cả những điều đó giờ đây đối với tôi đã trở nên vô nghĩa.
Sự tha thứ lớn nhất mà một người phụ nữ có thể dành cho kẻ phản bội không phải là quay lại hay ban ơn, mà là coi kẻ đó như chưa từng tồn tại trong cuộc đời mình.
Tôi cầm phong thư lên, không chút chần chừ, thả nó vào chiếc lò sưởi đang cháy rực trong phòng khách.
Ngọn lửa nhanh chóng liếm trọn lá thư, biến nó thành những vệt tro tàn đen ngòm rồi tan biến vào không trung.
Điện thoại của tôi rung lên.
Đó là tin nhắn từ cô trợ lý mới:
“Tô Tổng, buổi họp báo ra mắt Tập đoàn Tài chính Tô Thị mới sẽ bắt đầu sau ba mươi phút nữa. Xe đã đợi cô dưới sảnh ạ.”
Tôi quay sang nhìn chiếc gương lớn ở góc phòng.
Người phụ nữ trong gương có ánh mắt kiên định, nụ cười thanh thản và một khí chất kiêu hãnh không gì lay chuyển nổi.
Bảy năm qua, tôi đã sống vì giấc mơ của người khác, vì sự sĩ diện của một gia đình dối trá.
Từ ngày hôm nay, tôi sống cho chính mình.
Tôi cầm chiếc túi xách, bước xuống cầu thang gỗ.
Nắng thu chiếu qua khung cửa kính, dệt nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá cẩm thạch.
Bên ngoài cổng biệt thự, chiếc xe đang đợi để đưa tôi đến với một chương mới của cuộc đời – một chương sách chỉ có sự tự do, quyền lực và ánh sáng do chính tay tôi tạo ra.