Ít nhất là trong chuyện tiền bạc.
Từ nhỏ tôi đã được mẹ dạy rằng đàn ông phải biết giữ tiền, không được để phụ nữ “nắm đằng chuôi”. Bà thường kể những câu chuyện ở làng: ông nọ giao hết tiền cho vợ, cuối cùng vợ bỏ theo người khác; anh kia tin vợ tuyệt đối, rồi một ngày trắng tay vì vợ đem tiền về nhà ngoại.
Những câu chuyện ấy, nghe nhiều đến mức nó trở thành một nỗi ám ảnh trong đầu tôi.
Cho đến khi tôi lấy vợ.
Vợ tôi tên Lan, hiền lành, làm kế toán cho một công ty nhỏ. Ngày cưới, ai cũng bảo tôi may mắn vì cưới được cô gái vừa hiền vừa biết lo toan.
Nhưng tôi lại không nghĩ vậy.
Không phải vì tôi nghi ngờ Lan có điều gì sai trái. Chỉ là trong đầu tôi luôn có một giọng nói: đàn ông phải tự giữ tiền của mình.
Sau cưới vài tháng, Lan từng đề nghị:
“Hay mỗi tháng anh đưa em giữ một phần lương, mình tiết kiệm để sau này mua nhà.”
Tôi nghe vậy chỉ cười nhạt.
“Anh tự lo được.”
Lan không nói gì thêm.
Nhưng từ hôm đó, tôi bắt đầu làm một việc mà sau này nghĩ lại, chính tôi cũng không hiểu nổi vì sao lúc đó mình có thể làm như vậy.
Mỗi tháng nhận lương, tôi chuyển gần như toàn bộ tiền về cho mẹ giữ.
Tôi nói với mẹ:
“Mẹ giữ giúp con. Sau này con cần thì lấy.”
Mẹ tôi cười rất hiền.
“Ừ, mẹ giữ cho. Con cứ yên tâm.”
Từ đó, đều đặn mỗi tháng tôi chuyển tiền.
Mỗi lần Lan hỏi:
“Anh để dành được bao nhiêu rồi?”
Tôi chỉ nói qua loa:
“Cũng có chút.”
Lan không biết rằng toàn bộ số tiền đó đang nằm trong tay mẹ tôi.
Thời gian trôi đi, mâu thuẫn trong nhà bắt đầu nhiều hơn.
Một phần vì tiền.
Lan không bao giờ đòi hỏi gì quá đáng, nhưng cô ấy luôn cảm thấy mình bị đặt ra ngoài những quyết định quan trọng.
Có lần cô ấy nói, giọng buồn buồn:
“Anh không tin em đúng không?”
Tôi lập tức phản ứng.
“Không phải không tin. Chỉ là anh quen tự quản lý tiền.”
Lan nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt đó, đến giờ tôi vẫn nhớ.
“Vợ chồng mà còn phải giữ riêng như vậy, anh có thấy mệt không?”
Tôi không trả lời.
Thật ra lúc đó tôi nghĩ đơn giản: cẩn thận vẫn hơn.
Những năm sau đó, tiền tích lũy ngày càng nhiều.
Tôi làm kỹ sư xây dựng, công việc khá ổn. Lương tăng dần theo từng năm.
Mỗi tháng tôi vẫn gửi về cho mẹ.
Có khi vài chục triệu, có khi hơn.
Thỉnh thoảng mẹ gọi điện nói:
“Tiền của con mẹ vẫn giữ cẩn thận. Sau này mua đất hay làm gì cũng được.”
Nghe vậy tôi rất yên tâm.
Tôi thậm chí còn cảm thấy mình thông minh.
Trong khi nhiều người giao tiền cho vợ rồi gặp rắc rối, tôi thì có mẹ giữ hộ.
Không ai có thể lấy mất.
Nhưng chính sự “thông minh” đó đã giết chết cuộc hôn nhân của tôi.
Lan ngày càng ít nói.
Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn.
Cô ấy không trách tôi chuyện tiền nhiều, nhưng lại trách tôi không coi cô ấy là người cùng chung cuộc sống.
Một lần cãi nhau lớn, Lan nói:
“Anh luôn coi em như người ngoài.”
Tôi tức giận:
“Em nói quá rồi.”
Lan bật cười, nhưng là kiểu cười rất buồn.
“Anh thử nghĩ xem… tiền bạc anh gửi mẹ, việc lớn việc nhỏ anh cũng tự quyết. Em là vợ anh hay chỉ là người ở chung nhà?”
Tôi im lặng.
Nhưng sự im lặng của tôi lúc đó không phải vì nhận ra sai lầm.
Mà vì tôi nghĩ cô ấy đang làm quá lên.
Cuộc hôn nhân kéo dài thêm hai năm nữa.
Rồi đến một ngày, Lan nói:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi không níu kéo.
Có lẽ vì trong lòng tôi vẫn tin rằng mình không làm gì sai.
Chúng tôi ra tòa trong một buổi sáng mưa.
Lan chỉ lấy vài món đồ cá nhân.
Không đòi hỏi tài sản, cũng không hỏi tôi có bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Lúc ký vào tờ giấy ly hôn, tôi bỗng thấy cô ấy nhẹ nhõm một cách lạ lùng.
Trước khi rời đi, Lan chỉ nói một câu:
“Sau này anh sẽ hiểu.”
Tôi cười nhạt.
Tôi nghĩ cô ấy đang cố tỏ ra cao thượng.
Sau ly hôn, tôi tiếp tục sống và làm việc như cũ.
Tiền vẫn gửi về cho mẹ.
Thậm chí nhiều hơn trước, vì giờ tôi không phải lo cho gia đình nữa.
Tôi không để ý rằng đã nhiều năm trôi qua.
Cho đến khi một ngày, tôi ngồi tính toán lại.
Con số khiến chính tôi giật mình.
Gần 5 tỷ đồng.
Đó là số tiền tôi đã gửi cho mẹ suốt nhiều năm.
Tôi quyết định về quê.
Lâu lắm rồi tôi chưa về.
Nhà vẫn như cũ.
Mẹ già hơn trước rất nhiều.
Sau bữa cơm chiều, tôi nói thẳng:
“Mẹ, con muốn xem lại tiền tiết kiệm.”
Mẹ tôi im lặng một lúc.
Rồi bà hỏi:
“Con cần bao nhiêu?”
“Tất cả.”
Mẹ nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt bà có gì đó khiến tôi hơi khó chịu.
“Con định làm gì?”
“Tính mua mảnh đất trên thành phố.”
Mẹ thở dài.
Một tiếng thở dài rất nặng.
Tôi bắt đầu thấy khó hiểu.
“Mẹ?”
Bà đứng dậy, đi vào phòng.
Tôi ngồi chờ.
Trong đầu tôi hình dung ra cuốn sổ tiết kiệm, những con số lớn dần theo năm tháng.
Tôi đã nghĩ đến việc dùng số tiền đó để mở công ty nhỏ.
Hoặc mua nhà.
Hoặc đơn giản là chứng minh cho mọi người thấy: tôi đã đúng khi không giao tiền cho vợ.
Nhưng khi mẹ quay lại, trên tay bà… không có gì.
Không sổ tiết kiệm.
Không giấy tờ.
Chỉ có một vẻ mặt mệt mỏi.
Tôi nhíu mày.
“Mẹ, sổ đâu?”
Mẹ ngồi xuống.
Bà nhìn tôi, rất lâu.
Rồi bà nói một câu.
Một câu khiến tôi cảm giác như có thứ gì đó trong người mình vỡ ra.
“Tiền đó… mẹ dùng rồi.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Mẹ… nói gì?”
“Gần 5 tỷ… mẹ tiêu hết rồi.”
Tôi bật đứng dậy.
“Sao có thể?!”
Giọng tôi gần như hét lên.
“Mẹ tiêu vào cái gì?!”
Mẹ không né tránh.
Bà chỉ nói chậm rãi:
“Trả nợ.”
Tôi chết lặng.
“Nợ gì?”
Mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Nợ của bố con ngày trước… rồi nợ của gia đình mình. Bao năm nay mẹ vẫn âm thầm trả.”
Tôi lắc đầu.
“Không thể nào… nhiều như vậy sao?”
Mẹ cười buồn.
“Con nghĩ tiền đâu ra để nuôi con ăn học?”
Tôi đứng như bị đóng đinh xuống sàn.
Mẹ nói tiếp, giọng rất nhỏ:
“Với lại… mẹ cũng cho em trai con vay một ít làm ăn.”
Một ít.
Hai chữ đó khiến đầu tôi ong lên.
“Bao nhiêu?”
Mẹ không trả lời ngay.
Một lúc sau bà mới nói:
“Hơn hai tỷ.”
Chân tôi mềm nhũn.
Tôi ngã bệt xuống nền nhà.
Cảm giác như cả thế giới quay cuồng.
Tiền.
Tất cả số tiền tôi dành dụm.
Tất cả niềm tin rằng mình đã đúng.
Đều biến mất.
Tôi hỏi, giọng khàn đặc:
“Vậy… giờ còn bao nhiêu?”
Mẹ lắc đầu.
“Không còn.”
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Tôi muốn khóc.
Nhưng nước mắt không chảy ra được.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng.
Sau một lúc rất lâu, mẹ nói thêm một câu.
Một câu mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy nhói trong lòng.
“Ngày con ly hôn… mẹ đã muốn nói cho con biết.”
Tôi nhìn bà.
“Nhưng mẹ nghĩ… nếu con biết mình không còn tiền, có khi con sẽ quay lại với vợ.”
Bà cười rất buồn.
“Mẹ không muốn con sống với người ta chỉ vì tiền.”
Lúc đó, tôi mới hiểu.
Bao nhiêu năm qua tôi luôn nghĩ mình khôn ngoan.
Nhưng thật ra…
Tôi đã đánh mất thứ quý giá nhất.
Tiền thì mất.
Nhưng điều khiến tôi đau hơn là một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu:
Nếu ngày đó tôi tin vợ mình…
Thì có lẽ tôi đã không mất cả tiền lẫn gia đình.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết…
Người sai nhất trong câu chuyện này là mẹ tôi.
Hay chính là tôi.