
Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn.
Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận.
Nhưng họ không biết… đó mới chỉ là phần đầu của câu chuyện.
Ngày tôi ký vào đơn ly hôn, trời mưa.
Một cơn mưa rất lớn.
Tôi đứng trước cổng tòa án, cầm tờ giấy còn ướt mực, cảm giác như cả cuộc đời mình vừa bị xé làm đôi.
Không ai ở bên cạnh.
Không có người thân.
Không có bạn bè.
Chỉ có tôi… và một khoảng trống rất lớn.
—
“Cô còn trẻ, rồi sẽ ổn thôi.”
Cô nhân viên tòa nói với tôi như vậy.
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.
Ổn?
Ổn bằng cách nào?
Khi mà người tôi từng gọi là chồng… vừa nắm tay người phụ nữ khác đi ngang qua tôi, ngay trong hành lang?
Anh ta không nhìn tôi.
Cô ta thì có.
Một ánh mắt… vừa thương hại, vừa đắc thắng.
Tôi không nói gì.
Chỉ bước đi.
Nhanh nhất có thể.
—
Tôi về lại căn phòng trọ nhỏ.
Nơi tôi đã chuyển đến trước khi ly hôn.
Một chiếc giường.
Một cái bàn.
Một vali.
Hết.
—
Tôi ngồi xuống sàn.
Không khóc.
Không hét.
Chỉ… ngồi.
Như một cái xác.
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nhìn lên trần nhà, tự hỏi:
“Mình đã sai ở đâu?”
—
Tôi từng nghĩ… mình là một người vợ tốt.
Tôi nấu ăn.
Dọn dẹp.
Đi làm.
Đưa tiền về nhà.
Nhẫn nhịn.
—
Tôi bỏ qua những lần anh về muộn.
Những tin nhắn lạ.
Những lời nói lạnh nhạt.
—
Cho đến khi… tôi không còn gì để bỏ qua nữa.
—
“Tôi chán cô rồi.”
Anh nói.
“Cô không mang lại cảm giác gì.”
—
Câu nói đó… khiến tôi chết lặng.
“Tôi cần một người phụ nữ… biết sống cho bản thân, không phải lúc nào cũng chỉ biết gia đình.”
—
Tôi cười.
Một nụ cười chua chát.
—
“Vậy… những gì tôi làm suốt 5 năm qua là gì?”
—
Anh không trả lời.
—
Và thế là… kết thúc.
—
Sau ly hôn, tôi trở thành đề tài cho rất nhiều câu chuyện.
—
“Học giỏi, xinh xắn mà lấy chồng không ra gì.”
“Chắc có vấn đề gì đó nên mới bị bỏ.”
“Không con cái, chắc khó có người nào dám lấy lại.”
—
Tôi nghe.
Tất cả.
—
Ban đầu… tôi đau.
Sau đó… tôi quen.
Tôi bắt đầu đi làm lại.
Một công việc văn phòng bình thường.
Lương không cao.
Nhưng đủ sống.
Mỗi ngày, tôi dậy sớm.
Đi làm.
Về nhà.
Ăn một mình.
Ngủ một mình.
—
Không ai hỏi han.
Không ai chờ đợi.
—
Có những đêm, tôi nằm… và thấy sợ.
Sợ sự im lặng.
Sợ chính mình.
—
Nhưng rồi… tôi bắt đầu thay đổi.
—
Tôi đi học thêm.
Học kỹ năng mới.
Học ngoại ngữ.
Học cách… sống cho mình.
—
Tôi bắt đầu đi du lịch một mình.
Ban đầu rất sợ.
Nhưng rồi… lại thấy thích.
—
Không cần chờ ai.
Không cần phụ thuộc.
—
Tôi mua cho mình những thứ trước đây tôi từng từ chối.
Một chiếc váy đẹp.
Một đôi giày tốt.
Một bữa ăn ngon.
—
Tôi bắt đầu… mỉm cười lại.
—
Năm thứ hai sau ly hôn.
Tôi được thăng chức.
—
Năm thứ ba.
Tôi mở một dự án riêng.
—
Năm thứ tư.
Tôi có thu nhập mà trước đây tôi chưa từng dám nghĩ.
—
Người ta bắt đầu nhìn tôi… bằng ánh mắt khác.
—
“Cô ấy giỏi thật.”
“Ly hôn mà vẫn sống tốt.”
—
Tôi nghe.
Nhưng không còn quan tâm.
—
Cho đến một ngày.
—
Tôi gặp lại anh.
—
Trong một hội nghị.
—
Anh vẫn vậy.
Chỉ là… già hơn.
—
Đi bên cạnh anh… không phải cô ta.
Mà là một người khác.
—
Anh nhìn tôi.
Sững lại.
—
“Em… ổn không?”
—
Tôi cười.
“Rất ổn.”
—
Anh im lặng.
—
“Anh nghe nói… em làm tốt lắm.”
—
“Ừ.”
—
“Anh… xin lỗi.”
—
Tôi nhìn anh.
Một lúc.
—
“Anh xin lỗi vì điều gì?”
—
Anh không trả lời được.
—
Tôi cười.
—
“Không cần đâu.”
—
“Vì nếu không có ngày hôm đó…”
—
Tôi nhìn thẳng vào anh.
—
“… thì sẽ không có tôi của hôm nay.”
—
Anh cúi đầu.
—
Tôi quay đi.
—
Không tiếc.
Không giận.
—
Chỉ… nhẹ.
—
Nếu bạn hỏi tôi… ly hôn ở tuổi 27 có phải là thất bại không.
—
Tôi sẽ nói:
Có.
—
Nhưng không phải là kết thúc.
—
Mà là… điểm bắt đầu.
—
Bắt đầu của một người phụ nữ…
Không còn sống vì người khác.
Không còn cần sự công nhận.
—
Và không còn sợ…
Việc đứng một mình.
—
Vì đôi khi…
Chính lúc bạn mất đi tất cả…
Lại là lúc bạn có cơ hội…
Trở thành chính mình.