
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó.
Trời lất phất mưa. Một người mẹ già đứng trước cánh cổng sơn trắng của căn nhà khang trang, tay cầm chiếc túi vải cũ và hộp bánh tự làm để lên thăm con trai.
Bà đứng rất lâu mới dám gõ cửa.
Người mở cửa là một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu, ánh mắt đầy khinh miệt.
“Bà tìm ai?”
“Cho tôi hỏi… đây có phải nhà của thằng Minh không?”
Khi biết bà là “người quen ở quê”, cô gái tưởng bà đến xin việc nên lạnh lùng bảo vào nhà làm giúp việc.
Bà không giải thích.
Chỉ lặng lẽ theo vào.
Suốt buổi chiều, bà bị sai lau nhà, rửa bát, nấu cơm. Những lời chê bai “quê mùa”, “làm osin mà cái gì cũng không biết” liên tục vang lên.
Bà chỉ im lặng chịu đựng.
Đến tối, cánh cửa mở ra.
Con trai bà — Minh — trở về.
Khi nhìn thấy mẹ mình đang cầm giẻ lau trong bếp, anh chết lặng.
“…Mẹ?”
Bà bật khóc.
Minh lập tức hiểu mọi chuyện. Anh tức giận khi biết bạn gái đã đối xử tệ bạc với mẹ mình chỉ vì vẻ ngoài nghèo khổ.
Anh yêu cầu cô gái xin lỗi bà.
Sau đó, Minh quyết định chia tay cô vì nhận ra bản chất coi thường người khác của cô.
Người mẹ vẫn cố bênh vực, không muốn làm phiền con trai, nhưng Minh ôm chầm lấy bà và bật khóc vì ân hận.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, nhưng trong căn nhà ấy, tình mẹ con sau nhiều năm xa cách đã được hàn gắn.