Mỗi tháng đưa vợ tận 3 triệu tiền ăn nhưng vợ vẫn tr:;ề môi bĩu m:ỏ chê ít, cuối tháng đi làm về nhìn mâm cơm toàn rau với nước canh lọc, tôi hất tung’ ra bếp cho hả dạ, nào ngờ 1 tiếng sau thấy họ hàng 2 bên đông đủ đứng kí-n nhà vì vợ đã…
Mỗi tháng tôi đưa vợ tận 3 triệu tiền ăn riêng, còn điện nước, sữa con, học phí thằng Tũn thì tôi lo hết. Ấy thế mà bữa cơm nào vợ cũng trề môi bĩu mỏ, r;/ên r-ỉ: “Chừng này thì nấu gì? Đỡ được miệng anh mấy bữa?”
Tôi đi làm về mệt rã rời, bụng đói meo, chỉ mong về nhà ăn bữa cơm nóng mà đỡ cơn bực. Ấy vậy mà chiều hôm đó, tôi mở nồi cơm ra thì… đúng kiểu “hết nước chấm”:
Cơm nhão nhét, một tô canh rau ngót loãng như nước rửa bát, thêm đĩa cà pháo khô cứng với vài cọng rau muống luộc nhũn như bún.
Tôi điên tiết. Bát cơm trên tay rơi xuống “xoảng” một cái. Tôi hất tung cả mâm cơm ra sàn:
– “Tôi nuôi cả nhà này bằng 3 triệu chứ gì? Thế thì đừng ăn nữa!”
Vợ tôi không khóc. Cô ấy chỉ lẳng lặng đứng dậy, lau nhà, rồi đi thẳng vào phòng đóng cửa.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, vẫn thở phì phò vì tức. Nhưng chưa đầy 1 tiếng sau…
Cửa nhà bật mở. Họ hàng hai bên ùn ùn kéo vào — từ mẹ vợ, mẹ chồng đến mấy bà bác, bà thím, chị họ, em họ… cả một dãy dài đứng kín phòng khách.
Tôi choáng.
Bà mẹ vợ bước đến, chỉ vào mặt tôi mà nói như hét
Tôi sững người. Cả họ nhìn tôi như một tên tội đồ. Tôi vội vàng chạy xuống nhà thì vợ đã…
Anh Thắng sững người. Cả họ nhìn Anh Thắng như một tên tội đồ. Anh Thắng vội vàng chạy xuống nhà thì Chị Mai đã bình tĩnh đứng đó, một tay cầm tập giấy tờ dày cộp, tay kia nhẹ nhàng đưa cho mẹ vợ và mẹ chồng Anh Thắng.
Trong phòng khách, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Họ hàng hai bên đứng lặng thinh, đôi mắt đầy vẻ phán xét đổ dồn về phía Anh Thắng. Anh Thắng chạy xuống, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng vì vừa tức giận vừa sợ hãi. Anh Thắng đứng chết trân ở bậc cuối cùng của cầu thang, đôi mắt hoang mang nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chị Mai, với gương mặt lạnh tanh, không một chút cảm xúc, lần lượt trao cho Mẹ vợ và Mẹ chồng mỗi người một tập tài liệu. Những tập giấy đó dày cộp, được kẹp cẩn thận.
“Mẹ xem đi ạ,” Chị Mai nói, giọng điềm tĩnh đến lạ thường, như thể cô đang làm một việc rất đỗi bình thường.
Mẹ vợ và Mẹ chồng ngỡ ngàng cầm lấy xấp giấy. Ánh mắt họ vừa nghi hoặc, vừa tò mò. Anh Thắng đứng ngây người, không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Một cảm giác bất an lạnh lẽo dâng lên trong lòng Anh Thắng, chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai họa sắp ập đến. Anh Thắng nhìn Chị Mai, cố tìm kiếm một lời giải thích trong ánh mắt cô, nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng đến đáng sợ.
Chị Mai khẽ hắng giọng, đôi mắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào Anh Thắng, rồi lướt qua Mẹ vợ và Mẹ chồng, những người vẫn đang chăm chú vào tập giấy. Một sự điềm tĩnh đáng sợ toát ra từ Chị Mai.
“Anh Thắng à,” Chị Mai bắt đầu, giọng cô rõ ràng và dứt khoát, vang vọng khắp Phòng khách, “anh nói tôi chi tiêu hoang phí, chỉ 3 triệu tiền ăn mà không đủ. Vậy để tôi giải thích rõ ràng một chút.”
Anh Thắng nuốt khan, sống lưng Anh Thắng lạnh toát. Anh Thắng cảm thấy mọi ánh mắt trong Phòng khách như những mũi kim châm vào Anh Thắng. Anh Thắng cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng trái tim Anh Thắng đập thình thịch trong lồng ngực.
“Anh nói anh lo chi phí điện nước, sữa con, học phí con, còn tôi chỉ việc nội trợ và lo ăn uống,” Chị Mai tiếp tục, không một chút biểu cảm. “Đúng, anh đưa tôi 3 triệu đồng mỗi tháng cho khoản tiền ăn. Anh nghĩ với 3 triệu đó, tôi có thể nuôi sống cả nhà ba người lớn và Thằng Tũn không?”
Anh Thắng nhíu mày, định đáp lại nhưng một cái liếc mắt của Mẹ vợ khiến Anh Thắng im bặt. Mẹ vợ đang lật giở những trang giấy, nét mặt Mẹ vợ dần trở nên nghiêm trọng.
“Ba triệu đồng,” Chị Mai nói, nhấn mạnh từng chữ. “Tiền gạo, tiền mắm muối, gia vị cơ bản đã hết gần một triệu. Thằng Tũn đang tuổi ăn, tôi phải mua thêm thịt cá, trứng sữa cho con để con phát triển. Riêng khoản đó đã thêm 500 nghìn.”
Chị Mai đưa tay chỉ vào tập tài liệu trên tay Mẹ vợ. “Trong đó là hóa đơn, ghi chép chi tiết từng món đồ tôi mua, từ mớ rau, cân thịt, cho đến từng gói mì tôm. Tôi ghi chép cẩn thận từng ngày, từng đồng.”
Anh Thắng đứng lặng người. Anh Thắng chưa bao giờ nghĩ Chị Mai lại có thể tỉ mỉ đến thế. Anh Thắng nhớ lại những bữa cơm đạm bạc: cơm nhão, canh rau ngót loãng, cà pháo, rau muống luộc. Anh Thắng vẫn cho rằng Chị Mai lười biếng, không biết tính toán.
“Ba triệu đồng không đủ, Anh Thắng,” Chị Mai nói, giọng cô không còn vẻ điềm tĩnh nữa mà pha chút chua chát. “Tiền rau củ quả tươi sống, thịt cá tươi, trái cây cho Thằng Tũn, cộng thêm những khoản phát sinh như khi nhà có khách bất chợt, hay có việc giỗ chạp, cúng kiến nhỏ… tôi đều phải tự bỏ tiền túi ra bù vào.”
Mẹ chồng Anh Thắng cũng ngẩng lên, đôi mắt Mẹ chồng nhìn Anh Thắng đầy vẻ thất vọng. Mẹ vợ của Anh Thắng thì đã nắm chặt tập giấy tờ, gân tay Mẹ vợ nổi lên rõ rệt.
“Anh có biết mỗi tháng tôi phải dùng hết bao nhiêu tiền riêng của tôi để duy trì những bữa ăn mà anh gọi là ‘đạm bạc’ đó không?” Chị Mai nhìn thẳng vào Anh Thắng. “Hơn một triệu, Anh Thắng ạ. Hơn một triệu mỗi tháng tôi phải tự bỏ ra, để đảm bảo cái nhà này không phải ăn mắm ăn muối cả tuần.”
Một cảm giác lo lắng khủng khiếp dâng lên trong lòng Anh Thắng. Anh Thắng bắt đầu hiểu ra vấn đề, nhưng một linh cảm xấu còn lớn hơn ập đến. Anh Thắng biết, những gì Chị Mai vừa nói chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chắc chắn có điều gì đó kinh khủng hơn đang chờ đợi Anh Thắng. Khuôn mặt Anh Thắng trắng bệch.
Anh Thắng đứng lặng người, khuôn mặt trắng bệch. Anh Thắng vẫn còn chấn động bởi những lời Chị Mai vừa nói về việc cô phải bù tiền ăn mỗi tháng. Nhưng dường như đó chỉ là sự khởi đầu. Mẹ vợ, lúc này đã không thể kiềm chế nổi sự phẫn nộ, lật nhanh thêm vài trang giấy nữa, bàn tay bà run rẩy dừng lại ở một trang có nhiều nét mực đỏ và ghi chú cẩn thận.
“Anh Thắng!” Mẹ vợ gằn giọng, tiếng bà rung lên vì căm giận, vang vọng khắp Phòng khách. Bà chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào một dòng chữ viết tay nhỏ trên trang giấy, nơi ghi rõ một khoản tiền kèm theo ghi chú cẩn thận. “Cậu nhìn đây! Đây là cái gì?!”
Anh Thắng nheo mắt nhìn theo, tim Anh Thắng đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Dòng chữ trên giấy là: “Tiền học thêm Toán cho Thằng Tũn – 800.000 VNĐ.” Anh Thắng cứng họng, toàn thân Anh Thắng như đóng băng. Anh Thắng nhớ rằng Anh Thắng đã từng hùng hồn tuyên bố sẽ lo toàn bộ học phí và các khoản học thêm cho Thằng Tũn, nhưng rồi Anh Thắng lại vô tâm quên bẵng đi việc đó, hoặc tệ hơn, cố tình phớt lờ vì nghĩ Chị Mai sẽ tự xoay sở.
“Tiền học thêm của Thằng Tũn! Mà cậu nói cậu lo rồi đó hả?!” Mẹ vợ tiếp tục, giọng bà bỗng lên cao hơn, đầy sự mỉa mai và khinh thường. Mẹ chồng Anh Thắng sững sờ, đôi mắt Mẹ chồng kinh ngạc nhìn Anh Thắng, lộ rõ vẻ thất vọng tột độ.
Chị Mai đứng đó, vẫn giữ vẻ im lặng đáng sợ, nhưng đôi mắt Chị Mai giờ đây không còn sự điềm tĩnh nữa mà chứa đựng một sự tổn thương sâu sắc, một vết rạn vỡ trong tâm hồn mà Anh Thắng chưa bao giờ thấy rõ đến thế.
“Cậu có biết,” Mẹ vợ nói, giọng bà đột nhiên hạ xuống, trầm hơn, nặng trĩu, nhưng mỗi chữ thốt ra như một nhát dao găm thẳng vào Anh Thắng. “Cậu có biết vợ cậu phải tằn tiện đến mức nào để có số tiền này không?!”
Cả căn phòng Phòng khách chìm trong một sự im lặng chết người. Chỉ còn tiếng Anh Thắng nuốt khan, sự xấu hổ, hối hận và sợ hãi dâng lên cuồn cuộn trong Anh Thắng. Anh Thắng cảm thấy tất cả ánh mắt của họ hàng hai bên đang đổ dồn vào Anh Thắng, ánh mắt không phải của sự thấu hiểu hay cảm thông, mà là sự khinh miệt tột độ. Anh Thắng lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng.
Anh Thắng, cảm thấy bị dồn vào chân tường, nuốt khan. Anh Thắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoảng loạn lướt qua Mẹ vợ, Chị Mai rồi đến Mẹ chồng.
ANH THẮNG
(Giọng yếu ớt, cố gắng biện minh)
Con… con thật sự không cố ý quên. Lúc đó con… con nghĩ là…
Mẹ chồng, người từ đầu vẫn luôn giữ vẻ mặt sững sờ thất vọng, đột ngột lên tiếng. Tiếng bà tuy không lớn nhưng dứt khoát, cắt ngang lời Anh Thắng như một nhát kiếm sắc lạnh.
MẸ CHỒNG
(Nhìn thẳng vào Anh Thắng, ánh mắt đau lòng xen lẫn giận dữ)
Thôi đủ rồi, Thắng! Cậu còn định biện minh đến bao giờ nữa?
Anh Thắng cứng họng. Anh Thắng muốn nói thêm nhưng nhìn vào đôi mắt Mẹ chồng, Anh Thắng biết không có lời nào có thể cứu vãn được tình thế này.
MẸ CHỒNG
(Giọng bà run run, nhưng mỗi lời nói ra đều nặng trĩu)
Con bé Mai… nó đã làm gì nên tội để cậu đối xử tệ bạc như thế hả? Một mâm cơm đạm bạc nó cố gắng lo cho cả nhà, cậu lại nỡ lòng nào hất tung đi!
Bà dừng lại, thở hắt ra, ánh mắt liếc nhìn Chị Mai đang đứng im lặng, bờ vai hơi run run. Mẹ chồng quay lại nhìn Anh Thắng, giọng bà khẽ run lên nhưng vẫn đầy sự kiên quyết.
MẸ CHỒNG
Cậu có biết không… đồng tiền đi liền khúc ruột! Con bé nó đã phải tằn tiện đến mức nào để có từng đồng một, để lo cho cái gia đình này, để cho Thằng Tũn được bằng bạn bằng bè.
Anh Thắng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Mẹ chồng.
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu ngao ngán, chua xót)
Cậu không biết trân trọng vợ mình, cậu không biết trân trọng những gì nó đã hy sinh. Cậu đã sai lầm nghiêm trọng rồi, Thắng ạ!
Tiếng thở dài của Mẹ chồng vang vọng trong căn phòng. Anh Thắng cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, mọi lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh Thắng đứng đó, cô độc giữa ánh mắt phán xét của tất cả mọi người.
Tiếng thở dài của Mẹ chồng vang vọng trong căn phòng. Anh Thắng cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, mọi lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh Thắng đứng đó, cô độc giữa ánh mắt phán xét của tất cả mọi người. Không khí trong phòng đặc quánh sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc và nhịp thở nặng nề của Anh Thắng.
Chị Mai, nãy giờ vẫn đứng yên lặng, chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt cô không còn sự sợ hãi hay yếu đuối, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi cùng cực và sự thất vọng sâu sắc. Cô nhìn thẳng vào Anh Thắng, rồi lướt qua Mẹ chồng, Mẹ vợ và những người họ hàng đang sững sờ.
CHỊ MAI
(Giọng cô tuy nhỏ nhưng rõ ràng, từng lời như cứa vào không khí)
Mẹ nói đúng, Thắng ạ. Con đã phải tằn tiện từng đồng. Nhưng không phải để ăn chơi, hay để “bằng bạn bằng bè” như mẹ nói…
Anh Thắng ngước lên, ánh mắt hoang mang. Mọi người nín thở chờ đợi. Chị Mai hít một hơi sâu, đôi môi run nhẹ.
CHỊ MAI
(Tiếp tục, giọng cô giờ đây pha chút cay đắng)
Ba triệu tiền ăn mỗi tháng… con đã dùng nó, từng đồng một, cộng thêm tiền con đi làm thêm sau lưng anh… để trả một khoản nợ khẩn cấp của gia đình anh.
Cả căn phòng chết lặng. Anh Thắng đứng hình, khuôn mặt tái mét. Anh Thắng nhìn Chị Mai chằm chằm, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mẹ chồng và Mẹ vợ cũng sững sờ.
ANH THẮNG
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Nợ… nợ gì cơ? Anh… anh đâu có biết…
Chị Mai gật đầu, một nụ cười chua chát hiện trên môi.
CHỊ MAI
(Nhìn thẳng vào mắt Anh Thắng, ánh mắt vừa buồn vừa thất vọng)
Đúng vậy. Anh không hề hay biết. Bởi vì anh quá bận lo cho công việc, quá bận với những cuộc nhậu nhẹt, và quá bận để quan tâm đến việc ở nhà có chuyện gì. Khoản nợ mà em trai anh, thằng Tùng, đã vay nặng lãi để làm ăn thua lỗ. Ba mẹ anh đã tìm đến con, van xin con giúp đỡ, vì không muốn anh phải lo lắng, không muốn anh phải bán mảnh đất tổ tiên… Con đã hứa với ba mẹ là sẽ lo liệu.
Những lời của Chị Mai như những nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Thắng. Anh Thắng lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Hóa ra, sự “tằn tiện” bấy lâu nay của vợ anh không phải vì keo kiệt, mà vì một gánh nặng to lớn mà anh, người chồng, lại hoàn toàn vô tâm không hề hay biết. Cái sự “hy sinh” mà Mẹ chồng vừa nhắc tới, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, tàn khốc hơn gấp vạn lần.
Đầu óc Anh Thắng quay cuồng. Anh lảo đảo lùi thêm một bước nữa, như thể một lực vô hình vừa xô mạnh vào lồng ngực anh. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do để phủ nhận những gì Chị Mai vừa nói, nhưng mọi giác quan của anh đều tê liệt. Khoản nợ? Tùng? Anh nhớ loáng thoáng những cuộc gọi gấp gáp của em trai anh cách đây hơn một năm, những lời cầu cứu mơ hồ về việc làm ăn thua lỗ, nhưng khi đó ba mẹ anh đã trấn an rằng mọi chuyện đã được giải quyết. Anh Thắng đã tin vào điều đó, bởi anh “bận” quá, bận đến mức không buồn đào sâu.
ANH THẮNG
(Giọng khản đặc, như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng)
Không… không thể nào… Ba mẹ nói… đã xong rồi mà…
Chị Mai khẽ lắc đầu, nụ cười chua chát trên môi càng rõ nét.
CHỊ MAI
(Ánh mắt đượm buồn nhìn vào Anh Thắng)
Xong rồi ư? Anh Thắng có bao giờ hỏi ba mẹ “xong” bằng cách nào không? Anh có bao giờ hỏi con có đủ tiền để xoay sở việc nhà với ba triệu đồng không? Anh có bao giờ nghĩ, tại sao một bữa cơm chỉ có canh rau ngót, cà pháo, rau muống luộc lại phải ăn mãi sao?
Những câu hỏi của Chị Mai như những cú đấm liên tiếp vào lý trí Anh Thắng. Anh nhìn Mẹ chồng, người mà cách đây ít phút còn lớn tiếng chỉ trích vợ anh. Giờ đây, gương mặt Mẹ chồng trắng bệch, đôi môi mím chặt, ánh mắt tránh né. Bà quay mặt đi, như thể không dám đối diện với sự thật phơi bày. Anh Thắng biết, những lời Chị Mai nói là thật. Nỗi hổ thẹn, cảm giác tội lỗi bắt đầu dâng trào, nhấn chìm anh trong một hố sâu tuyệt vọng.
Mẹ vợ nãy giờ im lặng, đôi mắt đỏ hoe nhìn con gái mình. Một giọt nước mắt lăn dài trên má bà. Bà nắm chặt tay Chị Mai, ánh mắt vừa xót xa vừa oán giận nhìn Anh Thắng.
ANH THẮNG
(Lắp bắp, đầu óc trống rỗng)
Em… em… sao em không nói với anh? Tại sao em lại giấu anh?
CHỊ MAI
(Cười khẩy, nhưng khóe mắt ướt đẫm)
Nói? Nói để anh lại nói “chuyện nhà anh để anh lo, em không cần quan tâm” sao? Nói để anh lại cho rằng em đang “vẽ vời”, “làm quá lên” như mọi lần sao? Anh Thắng có bao giờ thực sự lắng nghe em nói không? Anh có bao giờ nhìn thấy những vết sẹo do anh vô tâm gây ra không?
Anh Thắng không thể trả lời. Anh đứng chết lặng, những lời nói của Chị Mai như chiếc gương phản chiếu toàn bộ sự ích kỷ, vô tâm của anh trong suốt thời gian qua. Ba triệu đồng mỗi tháng anh đưa, anh nghĩ là đủ. Anh nghĩ chỉ cần lo điện nước, sữa con, học phí con là anh đã tròn trách nhiệm. Anh đã tự vỗ ngực cho rằng mình là người chồng, người cha mẫu mực. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là ảo vọng. Vợ anh, người phụ nữ yếu đuối mà anh nghĩ luôn phải dựa dẫm vào anh, lại âm thầm gánh vác một khoản nợ khổng lồ, một gánh nặng mà đáng lẽ ra phải thuộc về anh, người đàn ông trong gia đình. Cảm giác hối hận dâng lên mạnh mẽ, trộn lẫn với sự xấu hổ tột cùng khi anh nhận ra mình đã đối xử với Chị Mai tệ bạc đến mức nào. Những ánh mắt dò xét, phán xét từ họ hàng hai bên như ngàn mũi kim châm vào da thịt Anh Thắng. Anh Thắng nhắm mắt lại, một sự day dứt không tên đang cào xé tâm can anh.
Anh Thắng vẫn đứng chết lặng, tâm can bị cào xé bởi sự hối hận. Mắt anh nhắm nghiền, những hình ảnh về sự vô tâm của mình xẹt qua như một thước phim quay chậm. Sự im lặng căng như dây đàn trong phòng khách chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc nặng nề của Anh Thắng và tiếng nấc nghẹn của Mẹ vợ.
Chị Mai, với đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn kiên định, khẽ lùi lại một bước, đưa tay vào chiếc túi xách cũ kỹ treo trên ghế sofa. Cô rút ra một tập giấy tờ dày cộp, những xấp biên lai chồng chất được giữ gọn gàng bằng một sợi dây chun đã cũ. Cô đặt chúng mạnh xuống chiếc bàn kính giữa phòng, tạo ra một tiếng động chói tai, vang vọng khắp căn phòng đang chìm trong sự ngượng nghịu và bất an.
ANH THẮNG
(Mở mắt ra, nhìn đăm đăm vào tập giấy tờ, tròng mắt giãn ra vì kinh ngạc)
Cái gì đây…?
CHỊ MAI
(Giọng nói đầy chua xót và căm phẫn, từng từ như xiên vào tim Anh Thắng)
Đây là “gia đình” mà anh nghĩ em không cần quan tâm. Đây là những thứ mà anh cho rằng em “vẽ vời”, “làm quá lên” đấy, Anh Thắng. Anh nhìn đi! Biên lai trả nợ hàng tháng cho Tùng, giấy tờ thế chấp vay mượn từ khắp nơi để bù vào lỗ hổng của em trai anh. Rồi những khoản chi tiêu nhỏ nhặt mà anh chưa bao giờ bận tâm, từ tiền thuốc cho Mẹ chồng ốm vặt, tiền sửa mái nhà dột cho ba mẹ anh ở quê, cho đến cả những bữa ăn đạm bạc mà anh chê bai!
Cô chỉ thẳng vào tập giấy tờ, những ngón tay run rẩy nhưng vẫn đầy sức mạnh. Cả Mẹ chồng và họ hàng hai bên đều cúi gằm mặt, không dám nhìn vào những bằng chứng không thể chối cãi. Các biên lai thanh toán, giấy xác nhận chuyển khoản, những con số chi tiết được ghi chép cẩn thận, như một bản cáo trạng không lời tố cáo sự thờ ơ của Anh Thắng và gánh nặng Chị Mai đã âm thầm gánh vác.
CHỊ MAI
(Nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua Anh Thắng đầy khinh miệt và tổn thương)
Anh nghĩ 3 triệu đồng tiền ăn mỗi tháng anh đưa là nhiều sao? Anh nghĩ lo chi phí điện nước, sữa con, học phí con là anh đã tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha ư? Anh nghĩ chỉ cần làm chừng đó là anh đã có thể tự hào vỗ ngực là người đàn ông trụ cột gia đình sao? Anh Thắng… anh nghĩ ba triệu đó là nhiều sao, trong khi em… em phải âm thầm gánh cả gia đình anh, cả một khoản nợ khổng lồ mà anh thậm chí còn không buồn tìm hiểu?
Một làn sóng xì xào bắt đầu lan ra khắp phòng khách. Những tiếng thì thầm, những câu cảm thán nhẹ bẫng nhưng đầy sức nặng cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách, găm thẳng vào tai Anh Thắng. Họ hàng hai bên, từ lúc đầu còn bàng hoàng im lặng, giờ đây đã bắt đầu cất lên những lời nói đầy cảm thán và thương cảm.
HỌ HÀNG 1
(Thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt nhìn Chị Mai đầy trìu mến)
Trời đất ơi, con bé Mai nó hiền lành mà chịu đựng giỏi quá! Một mình gánh vác đủ thứ, vậy mà thằng Thắng nó…
HỌ HÀNG 2
(Gật gù, ánh mắt liếc xéo về phía Anh Thắng)
Ai mà ngờ được, nhìn nó bảnh bao vậy chứ vô tâm hết sức. Mấy triệu bạc mà đã vênh váo, trong khi vợ nó còng lưng lo cho cả nhà chồng. Thật không đáng mặt đàn ông!
Mẹ vợ, vẫn còn đỏ hoe mắt, nhưng giờ đây ánh nhìn bà dành cho con gái mình đầy sự tự hào và xót xa. Bà khẽ vươn tay, đặt lên vai Chị Mai như một sự an ủi, động viên. Chị Mai không đáp lời, nhưng bờ vai cô cứng lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Anh Thắng, như một lời chất vấn không lời.
Những ánh mắt ấy, từng cái nhìn soi mói, trách móc của họ hàng như những mũi kim sắc nhọn đâm vào da thịt Anh Thắng. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng. Khuôn mặt anh tái mét, nóng bừng lên vì xấu hổ. Anh Thắng cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai, đôi bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Mỗi lời thì thầm, mỗi tiếng thở dài của họ hàng đều như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn đang tan vỡ của anh.
ANH THẮNG
(Suy nghĩ nội tâm, giọng chua chát, thầm rủa chính mình)
Khốn nạn! Mình đã làm cái quái gì thế này?
Anh ước có một cái hố sâu ngay dưới chân để anh có thể lao xuống, biến mất khỏi những ánh mắt phán xét, những lời trách móc đang bủa vây lấy anh. Mẹ chồng, nãy giờ vẫn im lặng cúi đầu, giờ đây cũng khẽ thở dài, bà nhìn con trai mình với ánh mắt đầy thất vọng và đau khổ. Bà biết, mọi lời biện minh lúc này đều vô nghĩa. Chị Mai đã vạch trần tất cả, không chừa lại cho Anh Thắng bất kỳ đường lui nào.
CHỊ MAI
(Giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng chất chứa sự lạnh lẽo)
Anh Thắng, anh còn gì để nói không? Hay anh nghĩ rằng những gì em vừa trình bày chỉ là “vẽ vời”, là “làm quá lên” như anh vẫn thường nói?
Câu hỏi của Chị Mai như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tâm can Anh Thắng, khiến anh giật mình ngẩng đầu. Anh nhìn vào đôi mắt của Chị Mai, rồi lại nhìn những khuôn mặt thất vọng, khinh bỉ xung quanh. Tất cả đều như một tấm gương phản chiếu sự tệ bạc, vô trách nhiệm của chính anh. Anh muốn nói, muốn hét lên rằng mình sai rồi, rằng mình hối hận, nhưng cổ họng anh khô khốc, không một lời nào có thể thoát ra. Anh chỉ cảm thấy mình trần trụi, bị phơi bày hoàn toàn trước mặt mọi người, không còn chút liêm sỉ nào.
Anh Thắng cứng họng, không thể thốt ra lấy một lời. Anh nuốt khan, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, cầu mong một sự cứu vãn vô vọng. Không khí trong phòng khách đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Mẹ vợ nhìn thẳng vào Anh Thắng, ánh mắt bà không còn sự tức giận bùng nổ mà thay vào đó là sự kiên quyết lạnh lùng. Bà hít một hơi thật sâu, giọng nói vang vọng, dứt khoát như một lời phán quyết cuối cùng.
MẸ VỢ
(Giọng mạnh mẽ, rõ ràng, không chút khoan nhượng)
Anh Thắng! Tôi nói cho anh biết. Mọi chuyện đến nước này, tôi không thể để con gái tôi và cháu ngoại tôi phải chịu đựng thêm nữa.
Anh Thắng ngẩng phắt đầu, sắc mặt tái mét, dường như không tin vào tai mình. Chị Mai vẫn im lặng, nhưng đôi vai cô hơi run lên, đôi mắt hướng về mẹ với vẻ biết ơn và tin tưởng.
MẸ VỢ
(Tiếp tục, giọng ngày càng đanh thép)
Từ giờ phút này, Mai và thằng Tũn sẽ tạm thời về nhà tôi ở một thời gian.
Một làn sóng xì xào mạnh hơn bao giờ hết lan ra khắp phòng khách. Họ hàng hai bên gật gù tán thành, những ánh mắt nhìn Anh Thắng đầy vẻ hả hê và khinh thường. Anh Thắng cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, cơ thể anh cứng đờ. Anh muốn phản đối, muốn níu kéo, nhưng không thể.
MẸ VỢ
(Nhấn mạnh từng lời, ngón tay bà chỉ thẳng vào mặt Anh Thắng)
Đây không phải là hờn dỗi vu vơ! Đây là để cho cậu có thời gian mà suy nghĩ lại! Suy nghĩ thật kỹ về những gì cậu đã làm, về thái độ của cậu, về cách cậu đối xử với vợ mình!
Anh Thắng há hốc miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Mẹ chồng khẽ cúi đầu, bà biết bà không thể can thiệp vào lúc này. Quyết định của Mẹ vợ là hoàn toàn chính đáng.
MẸ VỢ
(Ánh mắt bà xoáy sâu vào Anh Thắng, lời nói là một mệnh lệnh không thể chối cãi)
Cậu phải biết quý trọng và đối xử tử tế với vợ mình! Vợ là người cùng mình gánh vác, không phải cái gai trong mắt để cậu muốn chọc thì chọc, muốn hành hạ thì hành hạ!
Chị Mai khẽ hít một hơi, cuối cùng cũng ngước nhìn Anh Thắng. Đôi mắt cô không còn sự đau khổ, chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng và một quyết tâm không lay chuyển. Anh Thắng đứng chết trân tại chỗ, nhìn Mẹ vợ, rồi nhìn Chị Mai, cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ dưới chân mình. Anh nhận ra, lời nói của Mẹ vợ không phải là lời đe dọa, mà là một hành động dứt khoát, cắt đứt mọi hy vọng của anh về việc mọi chuyện sẽ lại như cũ.
Chị Mai chậm rãi đứng dậy, từng cử chỉ đều chất chứa sự nặng nề của một quyết định. Cô đưa tay ôm lấy Thằng Tũn vào lòng, siết nhẹ như thể muốn truyền cho con sức mạnh và sự bình yên. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Chị Mai, những dòng nước mắt mặn chát nhưng cô không hề khóc thành tiếng. Cổ họng cô nghẹn lại, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự kiên cường đã tôi luyện trong tuyệt vọng.
Cô ngước nhìn Anh Thắng. Đôi mắt cô không còn sự yêu thương, không còn cả sự giận dữ hay tổn thương ban đầu. Chỉ còn lại một cái nhìn lạnh lẽo, đầy thất vọng đến tột cùng và sự cay đắng sâu thẳm mà anh đã gây ra. Cái nhìn ấy như một lời kết án không cần ngôn từ, nói lên tất cả những gì anh đã đánh mất.
Anh Thắng đứng chết lặng, đón nhận ánh mắt ấy như một lưỡi dao cứa vào tim. Anh muốn nói, muốn níu kéo, nhưng lời nói nào có thể sửa chữa được ngần ấy tổn thương?
Chị Mai khẽ hít một hơi, quay lưng lại với người đàn ông mà cô từng yêu thương. Cô ôm Thằng Tũn thật chặt, từng bước chân vững vàng nhưng đầy đau đớn, bắt đầu bước về phía cửa, rời khỏi ngôi nhà mà cô từng xem là tổ ấm.
Chị Mai bước được vài bước, Anh Thắng như bừng tỉnh từ cơn mê. Một sự hoảng loạn tột độ ập đến. Anh lao tới, vươn tay chộp lấy cánh tay Chị Mai.
“Mai! Em đi đâu? Đừng đi mà Mai! Anh xin em!” Anh Thắng lắp bắp, giọng nói vừa giận dữ, vừa van nài.
Nhưng trước khi Anh Thắng kịp níu giữ, một bàn tay rắn rỏi đã vung lên, chặn đứng anh lại. Mẹ vợ đứng chắn giữa Anh Thắng và Chị Mai, ánh mắt bà rực lửa giận dữ và thất vọng.
“Cứ để nó về đi, Thắng!” Bà kiên quyết, giọng nói vang lên đanh thép giữa sự im lặng chết chóc của phòng khách. “Cậu cần phải học cách làm một người chồng đúng nghĩa, đừng chỉ biết đổ lỗi và gây tổn thương!”
Anh Thắng sững sờ, cảm thấy như một cú tát thẳng vào mặt. Anh nhìn Mẹ vợ, rồi lại nhìn bóng lưng Chị Mai đang tiếp tục bước về phía cửa, ôm chặt Thằng Tũn. Chị Mai không hề quay đầu lại.
Bóng Chị Mai và Thằng Tũn khuất dần sau cánh cửa chính. Căn nhà rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng đến lạ, tiếng gió lùa qua khe cửa như lời than vãn. Anh Thắng đứng bất động, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung sau khi bị Mẹ vợ ngăn lại. Anh quay người, ánh mắt lờ mờ quét qua phòng khách lạnh lẽo, rồi dừng lại ở căn bếp/phòng ăn, nơi mâm cơm đổ nát vẫn còn ngổn ngang trên sàn nhà.
Cơm nhão, canh rau ngót loãng, cà pháo, rau muống luộc… tất cả giờ đây trộn lẫn vào nhau một cách thảm hại, như chính cuộc hôn nhân của anh vậy. Một cảm giác uất nghẹn dâng lên cổ họng Anh Thắng. Anh lảo đảo bước về phía đó, mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Mùi cơm canh nguội lạnh xộc vào mũi, ám ảnh hơn bất kỳ lời trách móc nào. Anh Thắng nhìn chằm chằm vào đống đổ nát, những mảng bám dính trên nền gạch như một lời tố cáo không lời. Anh cúi gằm mặt, lòng trĩu nặng sự hối hận và tủi nhục. Cứ như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim anh.
Anh Thắng nhớ lại vẻ mặt sững sờ, sợ hãi của Thằng Tũn, đôi mắt đỏ hoe của Chị Mai, và sự tức giận tột độ của Mẹ vợ. Anh nhớ lại những lời nói đầy cay nghiệt mà anh đã ném vào vợ mình, những lời lẽ mà giờ đây vang vọng trong đầu anh như những lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt. “3 triệu tiền ăn mỗi tháng”… anh đã quá vô tâm, quá thiển cận. Anh chỉ lo chi phí điện nước, sữa con, học phí con, nhưng lại quên mất giá trị của một bữa cơm gia đình, một sự sẻ chia và thấu hiểu.
Anh Thắng nhắm chặt mắt, cảm thấy một dòng nước nóng hổi chảy xuống gò má. Anh đã sai rồi. Anh đã mắc phải một sai lầm khủng khiếp, một sự vô tâm không thể tha thứ. Giờ đây, mọi thứ tan hoang. Cái gia đình nhỏ bé mà anh vẫn nghĩ là hiển nhiên, đã vụn vỡ ngay trước mắt. Anh đã làm gì vậy? Anh đã biến hạnh phúc thành tro tàn bằng chính đôi tay mình.
Mẹ chồng bước đến bên Anh Thắng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Ánh mắt bà vừa xót xa vừa chất chứa nỗi thất vọng. Anh Thắng giật mình, ngẩng đầu lên nhìn mẹ. Đôi mắt anh đỏ hoe, tràn ngập sự hối hận và tủi nhục. Mùi cơm canh nguội lạnh vẫn quẩn quanh, càng làm anh thêm day dứt.
MẸ CHỒNG
(Giọng dịu dàng nhưng kiên quyết)
Con trai… mẹ biết giờ con đang rất đau khổ. Nhưng con có nghĩ đến nỗi đau mà Mai phải chịu đựng không? Suốt bao năm qua, con đã đối xử với con bé như thế nào? Con có thực sự trân trọng nó không?
ANH THẮNG
(Ngập ngừng, giọng nghẹn lại)
Con… con sai rồi mẹ ạ. Con không biết mình lại tệ bạc đến vậy. Con đã quá vô tâm…
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu nhẹ, ánh mắt nghiêm nghị)
Con đã quá vô tâm, quá coi thường giá trị của một người vợ hiền. Mai là một cô gái tốt, chịu thương chịu khó. Con nghĩ một mình con lo tiền điện nước, sữa con, học phí con là đủ sao? Còn những bữa cơm gia đình, còn sự ấm áp, sự thấu hiểu mà một người vợ mang lại? Con có bao giờ thực sự lắng nghe Mai chưa? Hay con chỉ nhìn vào những con số khô khan?
Anh Thắng cúi gằm mặt, từng lời nói của mẹ chồng như nhát dao cứa vào lòng anh. Anh nhận ra sự thiển cận của mình.
MẸ CHỒNG
(Tiếp tục, giọng trầm hơn, nhưng vẫn không kém phần dứt khoát)
Vợ hiền thì sang, cậu đừng để mất đi phúc phần của mình! Con có biết không, phúc đức của một gia đình nằm ở người phụ nữ vun vén. Con để mất đi Mai, con sẽ mất đi tất cả đấy. Con phải thay đổi, Thắng ạ. Phải thay đổi cách ứng xử, cách suy nghĩ của mình. Con hiểu chưa? Con phải học cách nhìn nhận giá trị của vợ mình, của gia đình mình, trước khi quá muộn.
Anh Thắng không nói được lời nào, chỉ gật đầu thật chậm, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Anh cảm thấy như một đứa trẻ vừa bị tát một cái thật đau, nhưng đó là cái tát cần thiết để anh tỉnh ngộ. Mẹ chồng nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt bà vừa trách móc vừa chất chứa sự mong mỏi và đau đáu. Bà thở dài, rồi nhẹ nhàng xoa đầu con trai. Căn bếp vẫn ngổn ngang mâm cơm đổ nát, nhưng trong tâm hồn Anh Thắng, một sự đổ nát lớn hơn đang bắt đầu được dọn dẹp, từng mảnh vỡ của sự hối hận và nhận ra sai lầm chất chồng.
Sau khi Mẹ chồng thở dài rời đi, để lại Anh Thắng giữa căn bếp ngổn ngang tàn tích bữa cơm, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy ngôi nhà. Tiếng ồn ào giận dữ của Mẹ vợ, tiếng thở dài của họ hàng, tất cả dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh Thắng ngồi sụp xuống sàn lạnh lẽo, giữa những mảnh bát đĩa vỡ vụn và vũng cơm canh vương vãi. Mùi thức ăn nguội lạnh, chua loét xộc thẳng vào mũi, như nhắc nhở về tội lỗi vừa gây ra.
Anh Thắng cảm thấy cô đơn đến tận cùng. Căn nhà mà anh từng nghĩ là của mình, là nơi anh có quyền làm chủ, giờ đây chỉ còn là một không gian lạ lẫm, lạnh lẽo. Anh ngẩng đầu nhìn quanh. Cánh cửa phòng ngủ của Chị Mai vẫn đóng im lìm, như một bức tường vô hình ngăn cách anh với mọi thứ. Thằng Tũn có lẽ đã được ai đó đưa đi, hoặc đã ngủ thiếp đi trong một góc nào đó, tránh xa khung cảnh hỗn loạn này.
Từng lời nói của Mẹ chồng, của Mẹ vợ, của họ hàng, và đặc biệt là những lời trách móc im lặng của Chị Mai bắt đầu vang vọng trong đầu Anh Thắng. Anh nhớ lại những lần Chị Mai nhẹ nhàng đề nghị “Anh bớt hút thuốc đi, tiền để dành cho con”, hay “Anh ơi, tháng này mình hơi eo hẹp, em sẽ cố gắng chi tiêu tiết kiệm hơn”. Anh đã phớt lờ tất cả, cho rằng đó là những lời than vãn vô nghĩa.
Anh nhớ lại Chị Mai đã từng cố gắng biến “3 triệu tiền ăn” ít ỏi của anh thành những bữa cơm đầy đủ nhất có thể. Cơm nhão, canh rau ngót loãng, cà pháo, rau muống luộc… Anh đã coi đó là sự thiếu khéo léo của vợ, là sự yếu kém trong việc quản lý tài chính. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết: Chị Mai đã phải xoay sở thế nào, đã phải cân đong đo đếm từng đồng bạc lẻ để hai bố con anh có cơm ăn. Anh chỉ lo tiền điện nước, sữa con, học phí con, nghĩ rằng mình đã làm tròn bổn phận. Nhưng còn những bữa ăn, còn sự chăm sóc hằng ngày, còn những đêm Chị Mai thức khuya may vá, làm thêm, bán hàng online để có thêm chút tiền mua cho Thằng Tũn bộ quần áo mới, hay mua thêm lạng thịt cho bữa cơm chiều? Anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy, hoặc cố tình không muốn thấy.
Anh Thắng ngẩng mặt lên trần nhà, mắt chớp chớp. Một giọt, rồi hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Anh không thể kìm nén được nữa. Anh đã quá ngu ngốc, quá vô tâm, quá tàn nhẫn. Anh đã đánh đổi một người vợ hiền thục, một mái ấm gia đình bằng sự ích kỷ và mù quáng của mình. Nước mắt cứ thế tuôn ra, hòa cùng mùi cơm canh nồng nặc, chảy xuống cằm, thấm vào chiếc áo sơ mi vẫn còn vương vết bẩn. Anh khóc không thành tiếng, chỉ có những tiếng nức nở nghẹn ngào trong lồng ngực. Cả căn nhà im ắng giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thầm tủi của người đàn ông vừa nhận ra sai lầm tày đình của mình. Anh Thắng cảm thấy hoàn toàn kiệt sức, cả thể xác lẫn tâm hồn, như một con thuyền đã mất phương hướng giữa biển khơi.
Anh Thắng quệt ngang dòng nước mắt mặn chát, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng. Cảm giác kiệt sức dần tan đi, thay vào đó là một sự thức tỉnh đau đớn nhưng rõ ràng. Anh ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ tan tành trên sàn bếp, rồi lướt qua cánh cửa phòng ngủ đóng kín của Chị Mai. Đột nhiên, một luồng ý nghĩ mạnh mẽ xộc thẳng vào tâm trí Anh Thắng: “Không thể cứ thế này mãi được! Mình đã sai, sai quá rồi.”
Sự hối hận và tủi hổ như những nhát dao đâm vào lồng ngực Anh Thắng, nhưng lần này, nó không còn làm anh gục ngã mà như một cú sốc điện, đánh thức anh dậy. Anh Thắng siết chặt nắm đấm, cảm nhận từng thớ thịt căng lên. “Mình phải làm lại!” Anh thì thầm, giọng khàn đặc, đầy quyết tâm. Bóng dáng Chị Mai tảo tần, gầy gò, cùng khuôn mặt ngây thơ của Thằng Tũn hiện lên rõ mồn một. Anh Thắng nhớ lại những bữa cơm đạm bạc, nhớ những lần Chị Mai lén lút may vá đêm khuya để có thêm đồng ra đồng vào. Anh đã quá vô tâm, quá tàn nhẫn khi gạt bỏ những hy sinh đó chỉ bằng một cái hất tay.
“Anh sẽ phải xin lỗi em, Mai ạ,” Anh Thắng tự nhủ, ánh mắt bỗng trở nên kiên định đến lạ. Anh biết, lời xin lỗi thôi là chưa đủ. Anh phải chứng minh bằng hành động, bằng cả cuộc đời mình rằng anh xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của Chị Mai. Anh Thắng đứng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy nhưng bước chân đã vững vàng hơn. Anh nhìn xuống vũng cơm canh vương vãi, như nhìn thấy chính cuộc đời mình đang ngổn ngang. Một quyết tâm sắt đá hình thành trong lòng người đàn ông: Anh thề sẽ không bao giờ để Chị Mai phải chịu khổ, phải tủi thân thêm bất kỳ một lần nào nữa.
Anh Thắng lảo đảo bước ra khỏi bếp, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đây lại ánh lên một tia kiên định đến đáng sợ. Phòng khách chìm trong bầu không khí nặng nề, tiếng xì xào to nhỏ của họ hàng hai bên bỗng tắt hẳn khi thấy anh xuất hiện. Mẹ vợ và Mẹ chồng đều ngồi trên ghế sofa, gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng và giận dữ.
MẸ VỢ
(Đứng dậy, giọng lạnh như băng)
Đến nước này thì không còn gì để nói nữa. Anh Thắng, anh xem lại đi, anh đã đối xử với con gái tôi như thế nào? Thật quá đáng!
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu ngao ngán, nhìn Anh Thắng với ánh mắt đau lòng)
Thắng à, mẹ thật không ngờ con lại có thể hành xử hồ đồ đến thế. Con làm mẹ mất mặt với thông gia, với họ hàng quá rồi.
Một vài người Họ hàng hai bên bắt đầu đứng dậy, chuẩn bị ra về. Ánh mắt họ nhìn Anh Thắng đầy vẻ dò xét, thương hại, xen lẫn cả sự khinh miệt. Anh Thắng chỉ cúi gằm mặt, không dám đối diện. Mỗi cái nhìn như một nhát dao đâm vào lòng anh.
HỌ HÀNG (1)
(Xì xào với người bên cạnh)
Đúng là không thể chấp nhận được. Tội nghiệp con bé Mai.
HỌ HÀNG (2)
(Thở dài)
Chắc là phải cho nó một bài học nhớ đời.
Mẹ vợ tiến lại gần Anh Thắng, ánh mắt rực lửa.
MẸ VỢ
(Kiềm chế giọng nhưng vẫn đầy uy lực)
Tôi đưa con Mai và cháu Tũn về nhà tôi một thời gian. Anh nên suy nghĩ thật kỹ về những gì mình đã làm. Khi nào anh thực sự hối lỗi, thực sự thay đổi, thì hãy đến gặp chúng tôi.
Anh Thắng ngẩng phắt dậy, đôi mắt hoảng hốt nhìn Mẹ vợ.
ANH THẮNG
Mẹ ơi, con… con xin mẹ… đừng đưa Mai và Tũn đi mà. Con biết lỗi rồi, con thề sẽ thay đổi.
MẸ VỢ
(Quay lưng đi, kiên quyết)
Lời nói suông thì dễ. Hành động mới là quan trọng.
Mẹ vợ gật đầu ra hiệu cho Mẹ chồng. Mẹ chồng chỉ thở dài, không nói thêm lời nào, bà vỗ nhẹ vai Anh Thắng rồi quay bước đi theo thông gia và Họ hàng hai bên ra cửa. Cánh cửa Ngôi nhà của Anh Thắng và Chị Mai từ từ khép lại, từng tiếng chân xa dần trên lối đi. Căn nhà bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại Anh Thắng đứng trơ trọi.
Anh Thắng chạy vội ra cửa, cố gắng gọi với theo.
ANH THẮNG
Mai ơi! Tũn ơi! Đừng đi mà!
Nhưng chỉ có tiếng gió xào xạc đáp lại. Anh nhìn thấy bóng dáng Chị Mai gầy gò, tay dắt Thằng Tũn nhỏ bé, bước lên chiếc xe của gia đình Mẹ vợ. Thằng Tũn quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe nhìn Anh Thắng với vẻ ngơ ngác, như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khoảnh khắc ánh mắt hai cha con chạm nhau, một nỗi đau xé lòng ập đến Anh Thắng. Anh nhìn thấy sự tổn thương, nỗi sợ hãi trong mắt con, và sự kiệt quệ trên khuôn mặt vợ.
Chiếc xe lăn bánh, dần dần khuất hút sau hàng cây. Anh Thắng đứng chết lặng trước Ngôi nhà của Anh Thắng và Chị Mai, cơ thể run rẩy từng hồi. Căn nhà trống trải, lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Mảnh vụn cơm canh vương vãi trong bếp như một vết nhơ không thể xóa nhòa. Tiếng cười đùa của Thằng Tũn, tiếng Chị Mai lầm lũi làm việc, tất cả đều biến mất, để lại một khoảng trống rỗng đến cùng cực.
Anh Thắng lảo đảo quay vào, bước chân nặng trĩu. Anh ngã vật xuống ghế sofa trong Phòng khách, tay ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra không ngừng. Nước mắt lã chã rơi qua kẽ tay. Cảm giác hối hận, tủi nhục, và nỗi đau mất mát đang cào xé tâm can anh. Anh đã tự tay phá hủy gia đình mình, tự tay đẩy những người thân yêu nhất ra xa. Hình ảnh Chị Mai gầy gò, ánh mắt thất vọng của Mẹ vợ, cái thở dài của Mẹ chồng, và đặc biệt là ánh mắt ngơ ngác của Thằng Tũn, tất cả cứ thay nhau hiện về, giày vò tâm trí anh.
Anh Thắng siết chặt nắm đấm, để móng tay in hằn vào lòng bàn tay. Anh biết, đây không phải là lúc để gục ngã. Đây là cái giá anh phải trả cho sự vô tâm, độc đoán của mình. Nhưng chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất này, quyết tâm thay đổi trong Anh Thắng lại càng trở nên sắt đá hơn bao giờ hết. Anh đã mất tất cả, và giờ đây, anh phải làm lại từ con số không, phải chứng minh rằng anh xứng đáng được tha thứ. Anh phải giành lại gia đình mình.
* * *
Những ngày sau đó trôi qua như một thước phim chậm rãi và nặng nề đối với Anh Thắng. Căn nhà của Anh Thắng và Chị Mai, từng tràn ngập tiếng cười nói và hơi ấm, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, vọng lại tiếng lòng cô độc của anh. Mỗi buổi sáng thức dậy, thay vì hình ảnh Chị Mai tảo tần chuẩn bị bữa sáng hay tiếng Thằng Tũn bi bô gọi “bố ơi”, anh chỉ đối mặt với sự im lặng đến đáng sợ. Mâm cơm đạm bạc mà anh từng khinh thường giờ đây trở thành nỗi day dứt khôn nguôi, anh ước chỉ một lần được ăn lại bữa cơm ấy với gia đình trọn vẹn. Nỗi nhớ vợ con cồn cào như lửa đốt, từng phút giây trôi qua đều là sự giày vò.
Anh Thắng bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác. Anh lao vào công việc một cách điên cuồng, không còn những trận nhậu nhẹt thâu đêm hay những buổi tụ tập vô bổ. Anh đọc sách, tìm hiểu về cách làm cha, làm chồng, về cách quản lý tài chính gia đình. Anh nhận ra rằng, số tiền 3 triệu anh đưa Chị Mai mỗi tháng, hay chi phí điện nước, sữa con, học phí con mà anh tự cho là đủ đầy, hóa ra lại quá ít ỏi so với gánh nặng mà Chị Mai một mình gánh vác. Anh chợt hiểu ra giá trị của sự hy sinh, của những bữa cơm giản dị mà Chị Mai đã cố gắng vun vén bằng tất cả tình yêu thương. Anh bắt đầu tiết kiệm từng đồng, sửa sang lại căn nhà, dọn dẹp sạch sẽ những tàn tích của sự tức giận và vô tâm mà anh đã gây ra. Mỗi viên gạch lát lại, mỗi mảng tường được sơn mới, đều là một lời xin lỗi thầm lặng, một lời hứa sẽ chuộc lỗi. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng anh sẵn sàng đối mặt. Anh sẽ thay đổi, không phải vì ai khác, mà vì chính gia đình anh, vì Chị Mai và Thằng Tũn, những người anh yêu thương hơn cả bản thân mình. Đó là bài học đắt giá nhất mà cuộc đời đã dạy cho Anh Thắng.
