Triệu phú số//c khi thấy c//ô b//é bán rau có vết bớt đỏ trên tay giống hệt vợ cũ, bí mật đằng sau khiến anh r//ơi l//ệ…
Hùng, 42 tuổi, là triệu phú nổi tiếng thành phố. Anh sở hữu chuỗi nhà hàng, siêu thị, bất động sản khắp nơi. Mỗi ngày, anh mặc vest chỉn chu, bước xuống từ xe sang, được mọi người kính nể. Nhưng trong lòng anh luôn có một khoảng trống không gì lấp đầy.
Sáu năm trước, Hùng từng có tất cả: sự nghiệp đang lên và người vợ hiền lành anh hết mực yêu thương – Mai. Họ k/ết h/ôn sau ba năm yêu nhau, cùng thuê căn hộ nhỏ bắt đầu xây dựng gia đình. Mai có vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái, anh từng nói đùa: “Đây là dấu hiệu định mệnh để anh nhận ra em giữa vạn người.”
Nhưng chỉ sau một năm cưới, Mai đột nhiên b/ỏ đ/i. Hôm đó, anh về nhà thì thấy vali biến mất, bàn ăn lạnh ngắt. Cô để lại lá thư vỏn vẹn: “Xi/n lỗ/i anh, em không thể tiếp tục bên anh nữa. Hãy quên em đi.” Hùng s/uy sụ/p, thuê người tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả. Anh đổ dồn vào công việc để khỏa lấp n/ỗi đ/au, rồi thành triệu phú lúc nào không hay.
Một trưa nắng gắt, trên đường khảo sát đất xây siêu thị mới ở ngoại thành, xe anh dừng trước chợ nhỏ. Tài xế xuống mua nước, Hùng ngồi trong xe nhìn vô thức ra đường. Bất chợt, anh thấy một cô bé khoảng 5 tuổi, da ngăm, tóc cột gọn gàng, đang ngồi bên rổ rau muống nhỏ. Điều khiến anh choáng váng là mu bàn tay trái của bé có vết bớt đỏ giống hệt vết bớt của Mai.
Tim anh đập thình thịch. Anh mở cửa xe, bước vội tới, giọng ru/n r/un:
– Con… con tên gì? Mẹ con đâu?…
Hùng như không còn nghe thấy chính giọng mình nữa. Anh quỳ sụp xuống bên rổ rau muống, đôi mắt dán chặt vào mu bàn tay trái của cô gái nhỏ. Vết bớt đỏ như cánh hoa, từng đường nét, từng góc cạnh… giống hệt vết bớt mà anh đã khắc sâu vào ký ức của mình. Cả thế giới xung quanh bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại anh và hình ảnh quen thuộc đến đau lòng ấy.
Cô gái nhỏ, khoảng 5 tuổi, giật mình trước hành động đột ngột của người đàn ông lạ. Đôi mắt đen láy ngước lên nhìn Hùng đầy sợ sệt, rụt rè nép sát vào rổ rau. Bàn tay nhỏ bé có vết bớt, cô bé cố giấu đi một cách bản năng.
Hùng không để ý đến ánh mắt cảnh giác của cô bé. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vết bớt, ngón tay run rẩy như chạm vào một bảo vật đã mất từ lâu. Anh thì thầm, giọng nói như vỡ vụn:
– Vết bớt này… giống hệt…
Giọng nói ấy như lưỡi dao xoáy vào tim Hùng. Anh bàng hoàng, cảm giác như một dòng điện chạy dọc sống lưng, kéo theo cả hy vọng lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Mai đã bỏ đi sáu năm, giờ đây một cô bé có vết bớt y hệt vợ anh xuất hiện trước mắt. Liệu đây có phải là… Anh không dám nghĩ tiếp, chỉ biết lòng mình đang đau nhói vì vô vàn câu hỏi không lời đáp.
Cô gái nhỏ nhìn chằm chằm vào bàn tay Hùng đang chạm vào mình, đôi mắt cảnh giác hơn. Cô bé lập tức rụt tay lại, áp sát vào người, như thể muốn biến mất khỏi tầm mắt của người đàn ông xa lạ này.
Hùng vội vàng rút tay lại, gương mặt thoáng nét hối lỗi khi thấy cô bé sợ hãi. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Một nụ cười gượng gạo, méo mó hiện trên môi Hùng, anh muốn tạo cảm giác thân thiện nhưng khóe môi vẫn run rẩy không kiểm soát. Giọng nói của anh, mặc dù đã cố gắng hạ thấp, vẫn mang theo một sự căng thẳng lạ lùng, như thể có điều gì đó đang nghẹn lại trong cổ họng.
“Con đừng sợ chú,” Hùng khẽ nói, hai tay giơ lên nhẹ nhàng như muốn chứng minh mình vô hại. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào cô bé, từng nét nhỏ trên gương mặt non nớt ấy như đang kể một câu chuyện mà anh khao khát được nghe. Sự sốt ruột hiện rõ trong ánh mắt Hùng, nhưng anh cố kìm nén, không muốn dọa cô bé thêm nữa. “Chú chỉ muốn hỏi, mẹ con đâu rồi?”
Cô gái nhỏ vẫn im lặng, đôi mắt đen láy đảo quanh quất, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc giữa dòng người tấp nập của khu chợ. Ánh nhìn của cô bé lướt qua Hùng, đầy cảnh giác rồi lại quay đi, như thể muốn tránh né mọi câu hỏi. Cô bé ngập ngừng, rụt rè nép sát hơn vào rổ rau, tấm lưng nhỏ nhắn cong lại, tựa hồ đang cố gắng thu mình lại hết mức có thể. Trái tim Hùng thắt lại, anh nhận ra sự hoảng sợ của cô bé và tự trách mình vì đã quá đột ngột. Sự chờ đợi càng làm nỗi sợ hãi và hy vọng trong lòng anh xoáy mạnh hơn. Cô bé cứ nhìn quanh, như thể đang đợi ai đó sẽ đến giải cứu mình khỏi người đàn ông xa lạ này.
Hùng vẫn kiên nhẫn, cố gắng tìm lời lẽ trấn an cô bé, nhưng ánh mắt cảnh giác của cô bé không hề suy giảm. Cô bé liên tục liếc nhìn xung quanh, như thể đang đợi ai đó sẽ đến giải cứu mình khỏi người đàn ông xa lạ này. Đúng lúc đó, từ sâu bên trong khu chợ, một NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN bước ra. Bà ta trông có vẻ mệt mỏi, trên tay xách một chiếc túi vải cũ kỹ. Ánh mắt bà lướt qua đám đông rồi dừng lại ngay chỗ Hùng và cô bé. Một sự nghi ngờ rõ rệt hiện lên trên gương mặt khắc khổ của bà.
Người phụ nữ trung niên nhìn chằm chằm Hùng, không chút thiện cảm. Giọng bà cất lên, có chút gai góc, vang vọng trong không gian ồn ào của chợ.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
Ông tìm ai?
Hùng giật mình. Anh quay phắt lại, bắt gặp ánh mắt đầy chất vấn của người phụ nữ. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Hùng. Tia hy vọng như một đốm lửa nhỏ vừa bùng lên, nhưng ngay lập tức, nỗi lo lắng, sự bồn chồn cũng theo đó mà tràn về, siết chặt lồng ngực anh. Hùng biết, đây có thể là manh mối quan trọng, nhưng cũng có thể là rào cản lớn nhất.
Hùng hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự bối rối ban đầu. Anh đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người phụ nữ trung niên. Cô gái nhỏ bán rau vẫn đứng im lặng nép sau chiếc bàn rau, đôi mắt mở to dõi theo từng cử chỉ của người lớn.
HÙNG
(Giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng pha lẫn sự nôn nóng)
Tôi xin lỗi đã làm phiền. Tôi là Hùng.
Người phụ nữ trung niên không hề mảy may tỏ ra thiện cảm. Bà ta vẫn giữ nguyên ánh mắt dò xét, như thể Hùng là một kẻ lừa đảo đang định giở trò. Bà ta không nói gì, chỉ chờ đợi. Hùng cảm nhận rõ sự đề phòng toát ra từ bà, nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải làm rõ chuyện này. Hùng chậm rãi cúi xuống, dịu dàng chỉ tay vào vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của cô gái nhỏ.
HÙNG
(Giọng nói hơi run rẩy, ánh mắt không rời vết bớt)
Tôi… tôi xin lỗi, nhưng tôi thấy vết bớt trên tay cháu bé… nó giống hệt vết bớt của vợ cũ tôi. Vợ tôi cũng có một vết bớt y hệt, ở đúng vị trí này. Tôi có thể… có thể hỏi về mẹ của cháu không?
Từng lời của Hùng thốt ra đều mang theo sự căng thẳng tột độ. Trong anh là một cuộc chiến nội tâm dữ dội giữa tia hy vọng le lói và nỗi sợ hãi tột cùng về câu trả lời. Anh sợ hãi phải đối mặt với một sự thật đau lòng, nhưng cũng không thể ngừng hy vọng về một phép màu. Người phụ nữ trung niên nghe xong lời Hùng, gương mặt bà lập tức biến sắc. Ánh mắt đề phòng càng trở nên gay gắt, xen lẫn vẻ khó chịu ra mặt. Bà ta bất ngờ đứng chắn trước cô gái nhỏ, như một tấm lá chắn bảo vệ.
Người phụ nữ trung niên không hề chần chừ. Bà ta lao tới, ôm chặt lấy cô gái nhỏ bán rau vào lòng, như thể Hùng là một mối đe dọa thực sự. Cô gái nhỏ bán rau, với đôi mắt vẫn còn ngơ ngác, rụt rè nép sát vào người phụ nữ, tìm kiếm sự che chở. Ánh mắt của người phụ nữ trung niên trừng trừng nhìn Hùng, sự đề phòng đã biến thành vẻ cứng rắn, lạnh lùng.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Giọng nói dứt khoát, vang lên đầy kiên quyết)
Ông nhầm người rồi! Vết bớt thì có gì lạ đâu? Bao nhiêu người có vết bớt giống nhau. Đây là con tôi! Ông không cần hỏi han gì nữa.
Từng lời bà ta nói ra như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang tràn đầy hy vọng của Hùng. Anh đứng sững sờ, cảm giác thất vọng tràn trề cuộn trào trong lồng ngực. Linh cảm của anh, thứ đã dẫn dắt anh đến đây, giờ đây lại bị phủ nhận một cách phũ phàng. Một nỗi đau thắt lại, trộn lẫn với sự tức giận vì bị từ chối. Hùng nhìn chằm chằm vào hai mẹ con, cố gắng tìm kiếm thêm bất kỳ dấu hiệu nào, nhưng người phụ nữ trung niên đã quay lưng lại, cố tình che chắn cô gái nhỏ bán rau. Bà ta rõ ràng không muốn anh tiếp cận thêm một bước nào nữa.
HÙNG
(Giọng nói khàn đặc, cố gắng níu kéo)
Xin lỗi, nhưng… tôi chỉ muốn tìm hiểu…
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Không quay lại, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát)
Không có gì để tìm hiểu hết. Xin ông hãy đi cho. Chúng tôi không quen biết ông.
Sự kiên quyết từ chối của người phụ nữ trung niên như một bức tường vững chắc chặn đứng mọi nỗ lực của Hùng. Anh vẫn không thể rời đi. Trực giác mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn, một bí mật đang được che giấu. Anh biết, bằng mọi giá, anh không thể bỏ cuộc.
Hùng đứng im, cảm giác tuyệt vọng dâng trào nhưng anh biết mình không thể bỏ cuộc. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Trong lúc đó, người phụ nữ trung niên vẫn đang quay lưng lại, ôm chặt cô gái nhỏ bán rau, như thể sẵn sàng bảo vệ con bé bằng cả tính mạng.
HÙNG
(Giọng nói kiên quyết hơn, nhưng vẫn pha lẫn sự cầu xin)
Xin cô… xin cô hãy nghe tôi một chút.
Người phụ nữ trung niên không quay lại, vai bà run lên nhè nhẹ, có lẽ là vì căng thẳng. Hùng hiểu rằng sự thô lỗ sẽ chỉ khiến bà thêm đề phòng. Anh nhanh chóng rút từ ví ra một tấm danh thiếp, loại danh thiếp được in ấn sang trọng, trên đó có tên anh và chức danh Giám đốc của chuỗi siêu thị và nhà hàng lớn.
HÙNG
(Giọng nói mềm mỏng hơn, đưa tấm danh thiếp ra phía trước)
Tôi không có ý xấu. Tôi là Hùng, giám đốc tập đoàn Hùng Thịnh. Tôi chỉ muốn tìm hiểu sự thật.
Người phụ nữ trung niên khẽ liếc nhìn qua vai, ánh mắt bà dừng lại trên tấm danh thiếp một thoáng rồi lại nhanh chóng quay đi. Sự nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng có một chút gì đó lưỡng lự hiện lên trong ánh mắt bà. Hùng nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Anh quyết định đánh cược tất cả.
HÙNG
(Giọng nói nghẹn ngào, sự tuyệt vọng không thể che giấu)
Tôi biết việc này nghe có vẻ khó tin, nhưng vợ tôi… vợ tôi đã biến mất sáu năm trước. Sau một năm cưới nhau, cô ấy đột nhiên rời đi, không một lời giải thích rõ ràng, chỉ để lại một lá thư nói rằng cô ấy không thể tiếp tục.
Người phụ nữ trung niên siết chặt vòng tay quanh cô gái nhỏ bán rau. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn Hùng với đôi mắt to tròn, ngơ ngác.
HÙNG
(Ánh mắt Hùng nhìn thẳng vào vết bớt trên mu bàn tay trái của cô bé, rồi chuyển sang người phụ nữ, cầu xin)
Vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái… đó là dấu hiệu duy nhất tôi có để tìm cô ấy. Cô bé… cô bé có vết bớt giống hệt vợ tôi. Xin cô, xin hãy cho tôi một cơ hội để tìm hiểu. Tôi van nài cô. Sự biến mất của Mai… nó đã hủy hoại cuộc đời tôi.
Sự tuyệt vọng hiện rõ ràng trong từng lời Hùng nói, trong từng đường nét trên khuôn mặt anh. Đôi mắt anh đỏ hoe, mệt mỏi, như chứa đựng nỗi đau của sáu năm tìm kiếm vô vọng. Người phụ nữ trung niên từ từ quay hẳn người lại. Bà ta nhìn thẳng vào Hùng, ánh mắt cảnh giác không mất đi, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút bối rối, một chút dao động. Bà nhìn Hùng, rồi lại nhìn xuống cô gái nhỏ đang nép vào lòng mình, vết bớt đỏ tươi trên mu bàn tay trái của cô bé như một bằng chứng không thể chối cãi. Trái tim bà đập thình thịch, một cảm giác bất an len lỏi.
Người phụ nữ trung niên nhìn Hùng với vẻ mặt vẫn còn chút cảnh giác, rồi ánh mắt bà dịu đi khi nhìn xuống vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của cô gái nhỏ. Cô bé vẫn nép chặt vào lòng bà, đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn Hùng. Người phụ nữ thở dài một tiếng, nặng nề, như trút đi gánh nặng của một bí mật được chôn giấu. Ánh mắt bà phức tạp, trộn lẫn giữa sự thương hại, lo lắng và một chút gì đó khó hiểu.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Giọng nói khẽ khàng, như thì thầm, nhưng đủ để Hùng nghe rõ)
Cô bé… không có cha.
Hùng giật mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh nín thở, chờ đợi những lời tiếp theo. Người phụ nữ trung niên khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô gái nhỏ, ánh mắt xa xăm.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình)
Mẹ nó… cũng không phải là người tôi quen biết lâu.
Những lời nói của người phụ nữ trung niên như một cú đấm mạnh giáng vào lồng ngực Hùng. Anh chấn động, cảm thấy tim mình đập mạnh đến muốn vỡ tung. Cảm giác quen thuộc xen lẫn đau đớn mà anh đã trải qua sáu năm qua bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hùng nhận ra có điều gì đó không ổn, một sự thật khủng khiếp đang bị che giấu. Anh nhìn thẳng vào người phụ nữ, ánh mắt kiên định, cố gắng đọc vị bà. Người phụ nữ trung niên lảng tránh ánh mắt anh, ôm chặt cô bé hơn. Sự lúng túng và bối rối hiện rõ trên gương mặt bà, càng củng cố thêm suy nghĩ của Hùng: bà ta có vẻ đang che giấu một phần sự thật, một sự thật có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Hùng cảm thấy máu trong người anh như đông lại. Anh biết, anh phải tìm hiểu cho đến cùng.
Hùng cảm thấy máu trong người anh như đông lại. Anh biết, anh phải tìm hiểu cho đến cùng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng đang dần tan biến. Ánh mắt Hùng sắc lạnh, xuyên thấu nhìn vào người phụ nữ trung niên, không cho phép bà trốn tránh.
HÙNG
(Giọng nói dằn từng chữ, đầy uy quyền, nhưng ẩn chứa sự mất kiên nhẫn tột độ)
Nếu cô bé không phải là con của bà… và bà cũng không quen biết mẹ ruột của cháu lâu… vậy thì xin hãy nói cho tôi biết, mẹ ruột của cháu là ai? Bà ta đang ở đâu?
Người phụ nữ trung niên giật mình, sắc mặt tái mét. Bà ôm chặt cô gái nhỏ hơn nữa, như một tấm lá chắn vô hình. Đôi mắt bà đảo qua đảo lại, không dám đối diện với ánh nhìn chất vấn của Hùng. Hơi thở của bà trở nên gấp gáp, từng thớ thịt trên gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Hùng nhận thấy sự thay đổi rõ rệt này, càng tin chắc mình đã chạm đến một bí mật động trời.
HÙNG
(Tiếng nói gần như gằn lên, đầy sức nặng và sự tuyệt vọng)
Chắc chắn có liên quan đến vợ tôi! Xin hãy nói cho tôi biết! Bà đang giấu điều gì?
Hùng tiến thêm một bước, khiến người phụ nữ lùi lại theo phản xạ, lưng chạm vào tường. Cô gái nhỏ trong vòng tay bà khẽ rụt rè, đôi mắt to tròn nhìn Hùng với vẻ sợ hãi. Hùng nhìn vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của cô bé, lòng anh quặn thắt. Anh gần như mất bình tĩnh hoàn toàn, chỉ muốn xé toạc tấm màn bí ẩn đang che giấu sự thật. Người phụ nữ trung niên cúi gằm mặt, đôi môi run rẩy như muốn thốt ra điều gì đó, nhưng rồi lại mím chặt lại, nước mắt bắt đầu chực trào ra. Bà ta đang đứng giữa lằn ranh của sự thật và một nỗi sợ hãi khủng khiếp nào đó.
Người phụ nữ trung niên bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào làm rung chuyển cả thân thể bà. Ánh mắt sợ hãi tột độ cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là sự bất lực và nỗi dằn vặt khôn cùng. Cô gái nhỏ bán rau ngơ ngác nhìn mẹ nuôi, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên má bà, thầm thì hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao thế?”
HÙNG
(Giọng Hùng trầm xuống, nhưng sự căng thẳng không hề giảm bớt. Anh biết mình đã gần chạm tới sự thật.)
Nói đi! Bà biết điều gì? Xin bà đấy, hãy nói cho tôi biết!
Hùng gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu, gần như cầu xin. Người phụ nữ trung niên nhắm nghiền mắt lại, như muốn xua đi một hình ảnh ám ảnh nào đó, rồi bà thở dài, đưa tay run rẩy lau nước mắt. Bà ngẩng đầu lên, nhìn Hùng bằng ánh mắt tuyệt vọng.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, nhưng từng lời thốt ra như một gánh nặng được trút bỏ)
Thật ra… cô bé này… không phải con của tôi… Mẹ ruột nó… bà ấy gửi gắm cho tôi… cách đây năm năm rồi…
Hùng đứng sững lại. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Năm năm?” Từ ngữ đó vang vọng trong đầu anh như một tiếng chuông báo động. Anh siết chặt nắm tay, cố gắng nén lại sự hỗn loạn đang bùng lên bên trong.
HÙNG
(Giọng Hùng vang lên, đầy rẫy sự thôi thúc)
Năm năm trước? Người phụ nữ nào? Cô ta đã nói gì?
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Bà kể, từng lời nói như khắc sâu vào không khí nặng nề)
Năm năm trước, có một người phụ nữ đến đây. Cô ấy trông rất tiều tụy, xanh xao lắm… Cô ấy nói bị bệnh nặng, không thể nuôi con được nữa… Cô ấy nhờ tôi chăm sóc bé… và để lại một khoản tiền nhỏ… Cố dặn tôi phải giữ kín chuyện này…
Từng lời nói của người phụ nữ trung niên như một nhát dao sắc lẹm cứa vào trái tim Hùng. Năm năm. Sự trùng khớp về thời gian khiến mọi giác quan của Hùng tê liệt. Anh lùi lại một bước, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang đổ sập xuống. Mọi thứ… mọi mảnh ghép rời rạc trong tâm trí anh đột nhiên như được sắp xếp lại. Sự biến mất của Mai. Vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của cô gái nhỏ bán rau… Tất cả đang dần sáng tỏ, nhưng theo một cách tàn nhẫn và đau đớn đến không ngờ. Hùng cảm thấy máu trong người anh như đông lại, một cú sốc lớn đánh úp lấy anh, mạnh mẽ hơn bất kỳ cú sốc nào anh từng trải qua. Mai. Cô gái nhỏ bán rau. Và sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ.
Máu trong người Hùng như đông lại, một cú sốc lớn đánh úp lấy anh, mạnh mẽ hơn bất kỳ cú sốc nào anh từng trải qua. Mai. Cô gái nhỏ bán rau. Và sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ. Anh hít một hơi thật sâu, nén lại cơn đau thắt nơi lồng ngực. Sự choáng váng nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn khát thông tin dữ dội, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong bóng tối.
HÙNG
(Giọng Hùng run rẩy, nhưng đầy dồn dập. Anh không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa.)
Người phụ nữ đó… trông như thế nào? Đặc điểm nhận dạng của cô ấy? Bà có nhớ không? Cô ấy có… có vết bớt nào không? Trên tay chẳng hạn?
Người phụ nữ trung niên giật mình trước câu hỏi dồn dập của Hùng. Ánh mắt bà bối rối đảo quanh, cố gắng lục lọi trong trí nhớ những ký ức đã ngủ yên suốt năm năm. Cô gái nhỏ bán rau nép vào lòng bà, cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Bà cố gắng nhớ lại, đưa tay lên trán xoa xoa, giọng yếu ớt)
Vết bớt… Vết bớt sao? Để tôi… tôi nhớ lại đã…
HÙNG
(Hùng tiến thêm một bước, đôi mắt anh dán chặt vào bà, như sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.)
Cô ấy mặc quần áo thế nào? Lúc đó cô ấy đi hướng nào? Và… quan trọng nhất… cô ấy có để lại lời nhắn gì không? Bất kỳ lời nào cho tôi… cho Hùng này?
Người phụ nữ trung niên nhắm nghiền mắt lại, cố gắng tái hiện lại hình ảnh người phụ nữ năm xưa. Những mảnh ký ức rời rạc chập chờn như ngọn nến trước gió. Bà khẽ lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng thêm hoang mang. Thời gian đã làm mờ đi quá nhiều thứ.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Bà mở mắt ra, ánh mắt vô vọng. Bà xin lỗi bằng ánh nhìn.)
Tôi… tôi không nhớ rõ lắm nữa. Đã lâu quá rồi… Năm đó cô ấy trông rất nhợt nhạt, yếu ớt… Mặc một bộ đồ cũ kỹ màu xám thì phải… Còn vết bớt… tôi không để ý… Cô ấy chỉ nói… cô ấy chỉ nói bị bệnh nặng, không sống được bao lâu nữa… rồi vội vàng rời đi… không để lại bất kỳ lời nhắn nào khác…
Từng lời nói của người phụ nữ trung niên như những nhát dao cứa vào trái tim Hùng, kéo anh từ đỉnh cao của hy vọng xuống vực sâu của tuyệt vọng. “Không nhớ rõ… không để ý… không lời nhắn.” Những từ đó vang vọng trong đầu anh, bóp nghẹt mọi hơi thở. Hùng đứng sững lại, cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực. Tia hy vọng mong manh vừa lóe lên lại vụt tắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng anh. Mai… cô ấy đã ở đâu? Và tại sao cô ấy lại rời đi trong im lặng như vậy?
Người phụ nữ trung niên nhìn Hùng, ánh mắt đầy sự áy náy và một nỗi buồn khó tả. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt Hùng, một thoáng xúc động trỗi dậy trong lòng bà. Bà khẽ thở dài, định nói thêm lời xin lỗi nhưng rồi, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu bà, như một tia sét đánh ngang qua màn đêm tối tăm của ký ức.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Bà đột ngột dừng lại, đôi mắt mở to. Bàn tay bà vô thức đưa lên túi áo ngực, nơi bà thường cất giữ những kỷ vật nhỏ. Giọng bà vỡ òa trong sự sực nhớ.)
Khoan đã… không phải là không có gì… Cô ấy… cô ấy có để lại một thứ…
Hùng ngẩng phắt dậy, máu trong người anh như dồn nén lại, căng thẳng tột độ. Anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trung niên, không dám chớp mắt. Toàn thân Hùng cứng đờ, mỗi tế bào trong cơ thể anh đều dồn vào khoảnh khắc này, hy vọng mong manh nhất lại bùng lên dữ dội.
Người phụ nữ trung niên luống cuống lục lọi trong túi áo, đôi tay run rẩy bới tìm giữa những mảnh vải sờn cũ. Cuối cùng, bà rút ra được một chiếc kẹp tóc nhỏ, cũ kỹ và bạc màu. Chiếc kẹp được làm từ kim loại đơn giản, đã ngả màu thời gian, nhưng trên đó, một chữ cái “M” được khắc tinh xảo vẫn hiện lên rõ ràng, dù hơi mờ nét. Bà nâng niu chiếc kẹp tóc, đưa về phía Hùng, ánh mắt chứa đựng sự thật đau đớn.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Giọng bà yếu ớt, từng lời như được thốt ra từ một giấc mơ xa xăm, nhưng lại chân thật đến lạnh người.)
Cô ấy chỉ để lại cái này… và bảo tôi sau này nếu cô bé lớn lên, hãy nói mẹ nó tên Mai.
“Mai.” Cái tên quen thuộc, tưởng chừng đã bị thời gian chôn vùi, bỗng vang vọng trong đầu Hùng, đập mạnh vào màng nhĩ anh như một tiếng sét. Chiếc kẹp tóc với chữ “M”, cái tên Mai… là bằng chứng không thể chối cãi. Trái tim Hùng như ngừng đập, một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân anh tê dại. Hùng choáng váng, lùi lại một bước, đôi mắt dại đi. Mọi mảnh ghép đau đớn giờ đây đã khớp lại một cách hoàn hảo, vẽ nên một sự thật tàn khốc mà anh chưa từng dám đối mặt. Mai… vợ anh… cô ấy đã không biến mất. Cô ấy đã bỏ lại con mình, đứa con gái của Hùng.
Hùng choáng váng, lùi lại một bước, đôi mắt dại đi. Mọi mảnh ghép đau đớn giờ đây đã khớp lại một cách hoàn hảo, vẽ nên một sự thật tàn khốc mà anh chưa từng dám đối mặt. Mai… vợ anh… cô ấy đã không biến mất. Cô ấy đã bỏ lại con mình, đứa con gái của Hùng.
Hùng nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ đang đứng nép mình bên người phụ nữ trung niên, đôi mắt anh mờ đi bởi những dòng nước mắt đang cuộn trào. Một cơn bão cảm xúc ập đến, xé nát trái tim Hùng. Hạnh phúc đến tột cùng khi tìm thấy máu mủ của mình, nhưng cùng lúc đó là nỗi đau đớn xé lòng khi nhận ra sự thật đằng sau sự biến mất của Mai. Anh không thể tin nổi, đứa bé thơ ngây này… chính là con anh.
Hùng từ từ quỳ xuống, đôi tay run rẩy dang ra. Anh tiến lại gần cô gái nhỏ, không nói nên lời. Cô bé, thấy người đàn ông xa lạ với khuôn mặt đầy nước mắt, có chút bối rối nhưng không hề sợ hãi. Có lẽ, cô bé cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ ánh mắt đang ngập tràn yêu thương và đau khổ kia.
Hùng ôm chặt lấy cô gái nhỏ vào lòng, một cái ôm siết đến nghẹt thở như thể anh sợ hãi cô bé sẽ tan biến. Khuôn mặt anh vùi vào mái tóc mềm mại của cô bé, nước mắt anh tuôn như suối, ướt đẫm vai áo con gái. Anh nhìn sâu vào đôi mắt thơ ngây, trong veo của đứa bé, và rồi, một vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của cô bé hiện ra, hoàn toàn trùng khớp với vết bớt của Mai, càng khẳng định sự thật không thể chối cãi.
HÙNG
(Giọng anh vỡ òa, nghẹn ngào trong tiếng nấc, từng lời như bị xé ra từ lồng ngực.)
Mai… con gái của anh…
Hùng vỡ òa trong cảm xúc, vừa hạnh phúc tột cùng khi tìm lại được giọt máu của mình, vừa đau đớn đến tận xương tủy vì những bí mật mà Mai đã giấu kín. Cô gái nhỏ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy một vòng tay ấm áp và một dòng nước mặn mặn thấm vào da thịt. Cô bé hơi rụt rè nhưng vẫn để mặc cho Hùng ôm ấp, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường như đang lấp đầy khoảng trống trong lòng. Cô bé ngẩng đầu nhìn Hùng, đôi mắt to tròn, không chút vương vấn thắc mắc.
Hùng từ từ buông cô gái nhỏ ra, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn người phụ nữ trung niên, khuôn mặt anh tái nhợt vì xúc động và những câu hỏi dồn dập trong tâm trí. Người phụ nữ đứng đó, ánh mắt vừa thương cảm vừa chất chứa nỗi lo lắng khó tả. Cô gái nhỏ vẫn nép vào chân bà, đôi mắt trong veo nhìn hai người lớn, dường như không hiểu hết được sự nặng nề của không khí xung quanh.
HÙNG
(Giọng Hùng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như cứa vào tim anh.)
Cô ơi… cô ấy… Mai… cô ấy có nói lý do vì sao phải bỏ lại con không? Tại sao cô ấy lại làm vậy?
Hùng đưa tay ôm lấy đầu, đôi vai run lên bần bật. Nỗi đau khi tìm thấy con gái xen lẫn sự phẫn nộ, hoang mang về hành động của Mai khiến anh gần như gục ngã. Anh cần một lời giải thích, một lý do đủ lớn để biện minh cho sự biến mất và cả sự từ bỏ này.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, ánh mắt bà nhìn Hùng đầy ái ngại. Bà liếc nhìn cô gái nhỏ một cái, rồi lại nhìn Hùng, dường như đang cân nhắc điều gì đó.)
Chuyện này… nó phức tạp lắm, anh Hùng ạ.
HÙNG
(Hùng nắm chặt tay, nhìn thẳng vào mắt bà, giọng cầu xin.)
Xin cô! Cô hãy nói cho tôi biết. Tôi cần biết sự thật. Tất cả mọi thứ.
Người phụ nữ trung niên chần chừ. Bà cắn môi, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi khi nhớ lại những chuyện đã qua. Bà lại nhìn về phía cô gái nhỏ, như muốn che chở đứa bé khỏi một bí mật kinh khủng nào đó. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, bà hạ giọng, đôi mắt liếc nhìn xung quanh một cách cảnh giác, như thể sợ có ai đó đang nghe lén.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Thì thầm, từng lời như bị đè nén, nhưng lại chứa đựng một sự kinh hoàng.)
Cô Mai… cô ấy đã không hề muốn bỏ con đâu. Cô ấy… cô ấy bị ép buộc. Bị ép đến đường cùng… bởi một người rất nguy hiểm.
Hùng đứng sững lại, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Ép buộc? Ai? Tại sao? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, nhưng trước mắt anh chỉ còn lại gương mặt hãi hùng của người phụ nữ, cùng với những lời bà vừa nói ra, chúng như những lưỡi dao sắc bén xé nát mọi suy đoán của anh về Mai.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Ánh mắt bà nhìn Hùng đầy xót xa, bà khẽ lắc đầu như muốn xóa đi một sự hiểu lầm đau đớn.)
Không phải ai khác đâu, anh Hùng. “Người nguy hiểm” mà tôi nói… chính là căn bệnh quái ác đang hành hạ cô Mai. Cô ấy không bị ai ép buộc phải rời đi, mà là bị ép buộc bởi chính số phận, bởi cơn bạo bệnh.
Hùng chết sững, gương mặt anh tái mét, mọi màu sắc như rút cạn. Căn bệnh hiểm nghèo? Cái gì cơ? Não Hùng trống rỗng, không thể tiếp nhận thêm bất cứ thông tin nào nữa.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
(Bà tiếp tục, giọng nói nghẹn ngào, những lời của Mai như vọng về qua bà.)
Sáu năm trước… sau khi cưới anh được một năm, cô Mai đã được chẩn đoán mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Cô ấy đã suy sụp hoàn toàn, nhưng điều cô ấy lo lắng nhất không phải là bản thân mình, mà là anh. Cô ấy nói: “Cô ấy nói bị bệnh nặng, không muốn trở thành gánh nặng cho ông. Cô ấy chỉ mong ông quên cô ấy và sống tốt.”. Cô ấy không muốn Hùng phải chịu khổ, không muốn anh phải chứng kiến cô ấy dần lụi tàn…
Những lời người phụ nữ thốt ra như một lưỡi kiếm lạnh lùng, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo bấy lâu trong tâm trí Hùng. Hùng sững sờ, cảm thấy một nỗi đau xé lòng vì sự hy sinh thầm lặng của Mai. Hùng lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt anh đỏ ngầu, vừa giận vừa thương Mai đến tột cùng. Giận vì cô đã giấu anh, đã tự mình gánh chịu tất cả, đã buông tay anh dễ dàng đến vậy. Nhưng trên hết, là nỗi thương xót vô hạn cho người phụ nữ mà anh yêu, người đã một mình chống chọi với bệnh tật và chọn cách rời đi để anh được bình yên. Hùng đưa tay che mặt, lồng ngực đau nhói, cảm giác như tất cả sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn. Cô gái nhỏ nép vào chân người phụ nữ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn Hùng, dường như cảm nhận được nỗi đau lớn đang nhấn chìm người đàn ông trước mặt.
Hùng từ từ hạ tay xuống khỏi mặt, đôi mắt anh vẫn đỏ ngầu nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng rực lửa của sự quyết tâm. Anh nhìn xuống cô gái nhỏ, ánh mắt dừng lại ở vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay trái của con bé, và rồi, như một dòng điện chạy qua, anh hiểu ra tất cả. Nỗi đau trong anh không biến mất, nhưng nó đã nhường chỗ cho một ý chí sắt đá.
HÙNG
(Giọng anh vẫn còn hơi khàn, nhưng đầy kiên định)
Mai… em đã một mình gánh chịu quá nhiều. Tôi đã quá mù quáng.
Người phụ nữ trung niên im lặng quan sát, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má bà.
Hùng quỳ xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cô gái nhỏ vào lòng. Con bé ban đầu hơi rụt rè, nhưng rồi nép chặt vào hơi ấm quen thuộc, tựa như tìm thấy một bến bờ bình yên mà con bé hằng mong ước.
HÙNG
(Ôm chặt cô gái nhỏ, giọng anh vang lên đầy mạnh mẽ, không còn chút yếu đuối nào. Ánh mắt Hùng rực lửa, nhìn thẳng về phía trước)
Tôi sẽ tìm ra Mai! Bằng mọi giá! Dù cô ấy có còn sống… hay đã mất. Tôi phải biết sự thật, phải bù đắp cho những gì mình đã bỏ lỡ! Và cô bé… con gái của tôi… tôi sẽ chăm sóc tốt cho con. Cả bà nữa, Người phụ nữ trung niên, tôi hứa sẽ lo cho bà. Không ai phải chịu khổ nữa.
Anh siết chặt cô gái nhỏ hơn, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim nhỏ bé đang đập trong vòng tay mình. Cô gái nhỏ ôm chặt lấy Hùng, vùi đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm của cha, một hơi ấm an toàn, vững chãi mà con bé hằng khao khát. Anh sẽ không bao giờ buông tay con bé nữa.
Hùng đứng dậy, ánh mắt cương nghị. Anh nhìn Người phụ nữ trung niên, gật đầu chắc chắn.
HÙNG
Bà và con bé không cần phải ở đây nữa. Tôi sẽ lo cho cả hai.
Anh gọi Tài xế, ra hiệu cho xe đến đón. Chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa chợ, gây chú ý cho vài tiểu thương còn lại. Hùng nhẹ nhàng bế cô gái nhỏ trên tay, con bé nép vào lòng anh, mắt vẫn còn ngái ngủ. Người phụ nữ trung niên đi theo sau, lòng nặng trĩu nhưng cũng pha lẫn niềm hy vọng mới mẻ.
Trên xe, Hùng nhanh chóng thực hiện vài cuộc điện thoại.
HÙNG
(Nói qua điện thoại, giọng dứt khoát)
Chuẩn bị một căn hộ cao cấp, đầy đủ tiện nghi, có người giúp việc và mọi thứ cần thiết. Sẵn sàng trong vòng một giờ. Tôi sẽ chuyển Người phụ nữ trung niên và con gái tôi đến đó. Đảm bảo an toàn và thoải mái nhất.
Sau đó, anh cúp máy, quay sang Tài xế.
HÙNG
Sáng mai, đưa tôi và con bé đến ngân hàng. Tôi cần mở một tài khoản tiết kiệm riêng cho con.
Tài xế gật đầu, lái xe về phía khu căn hộ cao cấp. Ngay trong đêm đó, Người phụ nữ trung niên và cô gái nhỏ đã có một nơi ở mới, ấm cúng và tiện nghi hơn hẳn cái chòi rách nát nơi chợ. Hùng nhìn con gái nhỏ ngủ say trên chiếc giường êm ái, vết bớt đỏ như cánh hoa trên mu bàn tay nhỏ bé của con bé hiện rõ dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ. Lòng anh thắt lại vì ân hận, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
HÙNG
(Thầm thì, vuốt ve mái tóc con)
Cha sẽ không bao giờ để con phải chịu khổ nữa. Không bao giờ.
Ngày hôm sau, Hùng đích thân đưa cô gái nhỏ đến ngân hàng. Anh mở một tài khoản tiết kiệm khổng lồ, đảm bảo cho tương lai của con gái, bất kể điều gì xảy ra. Mọi thủ tục được hoàn tất nhanh chóng dưới sự hỗ trợ đặc biệt của ngân hàng dành cho khách hàng VIP.
Trở về từ ngân hàng, Hùng ngồi vào bàn làm việc, ánh mắt sắc như dao. Trước mặt anh là bản đồ thành phố và danh bạ những người có thể giúp anh tìm kiếm.
HÙNG
(Nói với chính mình, giọng lạnh lùng)
Mai, em ở đâu? Anh sẽ tìm ra em. Anh sẽ sửa chữa tất cả.
Anh bắt đầu lên kế hoạch chi tiết. Đầu tiên là liên hệ với các thám tử tư giỏi nhất, huy động mọi mối quan hệ trong giới giang hồ lẫn những kẻ có ảnh hưởng trong xã hội ngầm. Anh cần thông tin, dù là nhỏ nhất, về Mai trong sáu năm qua. Anh không chỉ muốn tìm Mai, anh muốn biết sự thật đằng sau lá thư rời đi đầy bí ẩn đó. Anh nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất trước khi Mai biến mất, từng ánh mắt, từng câu nói, từng sự thay đổi dù là li ti trong tâm trạng của cô. Hùng biết, hành trình này sẽ dài, khó khăn, và có thể đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng anh không còn sợ hãi. Nỗi đau và sự ân hận đã biến thành sức mạnh. Anh sẽ không bỏ cuộc. Bởi vì giờ đây, anh không chỉ tìm vợ cũ, anh đang tìm lại một phần trái tim và cả gia đình anh đã đánh mất.
***
Đêm dần buông, ánh trăng vắt ngang qua khung cửa sổ, chiếu rọi căn phòng làm việc tĩnh lặng của Hùng. Anh ngước nhìn lên bức ảnh cũ, nơi Mai vẫn cười tươi tắn, rạng rỡ bên cạnh anh, mái tóc đen nhánh buông dài, đôi mắt long lanh đầy hạnh phúc. Thời gian trôi qua đã sáu năm, tựa như một giấc mơ dài đầy ám ảnh. Anh từng nghĩ mình đã mất tất cả, đã lạc lối trong sự giàu có vật chất và nỗi cô đơn bủa vây. Giờ đây, có lẽ chính cô gái nhỏ đã thắp lên ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong tâm hồn anh. Sự xuất hiện của con bé không chỉ là một phép màu, mà còn là lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn những điều đáng để chiến đấu, đáng để tin tưởng.
Hùng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận sự bình yên hiếm hoi len lỏi trong trái tim mình, một sự bình yên không đến từ tiền bạc hay quyền lực, mà đến từ sự chấp nhận quá khứ và niềm tin vào tương lai. Anh không còn là người đàn ông mù quáng vì tham vọng, không còn là kẻ vô tâm đã bỏ lỡ những điều quý giá nhất. Những vết sẹo trong tâm hồn anh vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn rỉ máu. Thay vào đó, chúng trở thành bài học, là minh chứng cho sự trưởng thành, cho một khởi đầu mới. Dù Mai có ở đâu, dù cuộc đời có thử thách anh đến mức nào, Hùng tin rằng anh đã sẵn sàng đối mặt. Anh sẽ không bao giờ cho phép mình đánh mất gia đình một lần nữa, bởi lẽ, đó mới chính là tài sản quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, như một lời thì thầm về sự tha thứ, về tình yêu vô điều kiện và về một ngày mai tươi sáng đang chờ đợi.
