CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình đủ can đảm kể lại câu chuyện này. Thế nhưng càng cố chôn chặt trong lòng, ký ức về ngày hôm ấy càng hiện rõ. Đó cũng là ngày tôi hiểu rằng, đôi khi làm dâu không chỉ cần sự nhẫn nhịn mà còn phải biết giữ lấy lòng tự trọng của chính mình.
Mẹ chồng tôi – bà Lan – vốn là người rất coi trọng thể diện. Bà thích mỗi dịp trong nhà có việc là sân trước sân sau đông kín người, họ hàng và hàng xóm qua lại rôm rả để ai cũng xuýt xoa rằng gia đình bà ăn nên làm ra, cuộc sống sung túc hơn trước.
Chồng tôi tên Minh, là con trai cả trong nhà. Anh làm kỹ sư ở thành phố với mức lương ổn định. Trong mắt mẹ, việc con trai có công việc tốt luôn là niềm hãnh diện lớn nhất, vì thế hễ có dịp là bà lại tổ chức cỗ bàn linh đình để tiếp đãi bà con, coi như một cách khẳng định vị thế của gia đình.
Hôm đó là ngày giỗ cụ nội.
Từ sáng sớm, mẹ đã tất bật gọi điện mời họ hàng gần xa, hàng xóm thân thiết và cả những người quen cũ. Sau khi tính đi tính lại, danh sách khách đúng hai mươi người.
Nghe đến con số ấy, tôi bắt đầu thấy lo lắng.
Ngôi nhà ở quê không rộng, căn bếp nhỏ chỉ đủ hai người xoay xở nấu nướng, bàn ghế còn phải đi mượn thêm mới đủ chỗ cho khách. Nhưng điều khiến tôi chết lặng lại đến ngay sau đó.
Mẹ lấy trong túi ra một xấp tiền đã cũ, đếm rất kỹ rồi rút đúng một tờ một trăm nghìn đồng, đặt vào tay tôi.
– Con mang số tiền này ra chợ mua đồ về nấu cỗ cho hai mươi người nhé.
Tôi ngơ ngác, tưởng mình nghe nhầm.
– Mẹ nói… chỉ có một trăm nghìn thôi ạ?
Bà lập tức sa sầm mặt.
– Thế còn muốn bao nhiêu? Hồi xưa mẹ chỉ cần vài chục nghìn cũng làm được mâm cơm tử tế. Làm dâu thì phải biết tính toán, đừng có tiêu pha hoang phí.
Tôi lặng người, chẳng biết đáp lại thế nào.
Đúng lúc ấy, Minh đang cùng mấy người họ hàng dựng mái che ngoài sân. Nghe thấy cuộc đối thoại, anh chỉ quay vào nói với tôi một câu:
– Em cố xoay xở đi, đừng để mẹ khó chịu.
Nói xong, anh lại tiếp tục công việc, như thể chuyện đó hoàn toàn bình thường.
Tôi cầm tờ tiền bước ra chợ mà lòng nặng trĩu.
Đứng trước quầy thực phẩm, tôi chỉ biết thở dài. Giá thịt lợn hôm ấy gần bằng cả số tiền tôi đang cầm. Gà thả vườn thì hơn hai trăm nghìn một con, cá, tôm hay rau củ cũng đều không hề rẻ.
Một trăm nghìn để lo bữa cơm cho hai mươi người.
Dù có khéo vun vén đến đâu thì điều đó cũng là chuyện bất khả thi.
Tôi mở chiếc ví mang theo.
Bên trong vẫn còn vài triệu đồng tiền lương vừa nhận mấy hôm trước.
Chỉ cần bỏ thêm tiền của mình, mọi việc sẽ êm đẹp. Mâm cỗ sẽ đầy đủ, khách khứa không ai chê trách. Mẹ chồng vẫn giữ được thể diện, còn chồng tôi cũng chẳng phải ngại với họ hàng.
Nhưng đúng lúc ấy, rất nhiều ký ức bỗng ùa về.
Suốt mấy năm làm dâu, từ những dịp giỗ chạp, cưới xin đến lễ Tết, tôi đều âm thầm lấy tiền riêng để bù vào những khoản thiếu hụt. Chưa ai từng biết điều đó. Mẹ chồng vẫn luôn tự hào khoe với mọi người rằng bà khéo thu vén nên mới có những mâm cỗ tươm tất.
Còn tôi, ngoài việc lặng lẽ đứng sau căn bếp, chưa từng nhận được một lời cảm ơn.
Ngược lại, chỉ cần món ăn sơ suất đôi chút hay thiếu trước hụt sau, người đầu tiên bị trách móc vẫn luôn là tôi.
Giữa khu chợ đông người, tôi chợt mỉm cười.
Lần này, tôi quyết định sẽ không dùng một đồng tiền của mình nữa.
Tôi cầm đúng một trăm nghìn mà mẹ đưa, mua ít rau, vài bìa đậu phụ, một ít trứng, thêm chút đậu phộng và gia vị. Tất cả vừa khít số tiền trong tay. Nhìn chiếc làn thưa thớt, tôi biết chắc bữa cơm hôm nay sẽ không thể giống như những lần trước.
Đến trưa, khi khách đã có mặt gần đủ, mâm cơm được bày lên khiến ai nấy đều bất ngờ. Không còn những đĩa gà luộc, thịt kho hay tôm hấp như mọi năm, thay vào đó chỉ là những món ăn dân dã, đạm bạc.
Mẹ chồng tái mặt.
Bà kéo tôi vào bếp, hạ giọng nhưng đầy tức giận:
– Sao cô nấu thế này? Khách đông thế mà chỉ có từng này món?
Tôi bình tĩnh lấy tờ tiền còn vài nghìn tiền lẻ đặt lên bàn.
– Mẹ đưa con đúng một trăm nghìn. Con đã chi tiêu đúng số tiền đó, không dám dùng thêm đồng nào vì sợ mẹ bảo con hoang phí.
Lời nói của tôi vừa dứt thì mấy người cô bác đứng gần đó cũng nghe thấy.
Không gian bỗng im lặng.
Một bác lớn tuổi khẽ hỏi:
– Chỉ có một trăm nghìn mà bảo con dâu lo cỗ cho hai mươi người thật sao?
Mẹ chồng đỏ bừng mặt nhưng không biết phải giải thích thế nào.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, sự thật được nói ra trước mặt tất cả mọi người.
Một vài người họ hàng quay sang trách bà quá khắt khe, số khác lại lên tiếng bênh vực tôi vì ai cũng hiểu giá cả bây giờ đã khác rất nhiều. Ngay cả Minh cũng đứng lặng, nhìn mâm cơm rồi nhìn sang tôi với vẻ áy náy.
Chiều hôm đó, khi khách đã về gần hết, anh chủ động xin lỗi tôi. Anh thú nhận rằng trước đây cứ nghĩ tôi luôn sẵn sàng lo liệu mọi việc nên chưa bao giờ hỏi xem tôi đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền. Đến lúc tận mắt chứng kiến mọi chuyện, anh mới nhận ra suốt thời gian qua mình đã vô tâm đến mức nào.
Vài ngày sau, anh đề nghị từ nay mọi khoản chi tiêu cho gia đình sẽ được bàn bạc rõ ràng, còn những dịp giỗ chạp hay lễ Tết sẽ có ngân sách cụ thể chứ không để một mình tôi âm thầm gánh vác nữa.
Mẹ chồng vẫn không nói lời xin lỗi, nhưng từ đó bà cũng không còn đưa cho tôi những khoản tiền vô lý rồi bắt phải “liệu mà làm” như trước.
Với tôi, điều quý giá nhất không phải việc ai đúng ai sai, mà là sau ngày hôm ấy, tôi hiểu rằng sự hy sinh chỉ thực sự có ý nghĩa khi được trân trọng. Nếu cứ mãi im lặng chịu đựng, người khác sẽ mặc nhiên xem đó là trách nhiệm của mình. Đôi khi, chỉ cần dám nói ra sự thật đúng lúc, chúng ta mới có thể giữ được sự tôn trọng dành cho chính bản thân.