Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Đi xe hơn 400 cây số từ thành phố biển về quê nội nghỉ lễ, vừa nhìn thấy mâm cơm mẹ chồng chuẩn bị, tôi lập tức thu dọn đồ đạc, dắt hai con ra xe quay lại thành phố ngay trong đêm…

Posted on 22/07/2026 by BTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Đi xe hơn 400 cây số từ thành phố biển về quê nội nghỉ lễ, vừa nhìn thấy mâm cơm mẹ chồng chuẩn bị, tôi lập tức thu dọn đồ đạc, dắt hai con ra xe quay lại thành phố ngay trong đêm…

Gia đình tôi sống ở một thành phố ven biển, còn quê chồng nằm tận một huyện miền núi cách đó hơn 400 cây số. Mỗi lần về thăm ông bà nội, cả nhà đều phải chuẩn bị từ sáng sớm. Hai vợ chồng thay nhau lái xe, còn hai đứa trẻ là bé Tí và con gái út Miu thì háo hức ngồi phía sau, liên tục hỏi bao giờ mới đến nơi.

Sau gần mười tiếng chen chúc trên đường, xe chúng tôi cuối cùng cũng dừng trước căn nhà cũ của bố mẹ chồng. Vừa nhìn thấy cánh cổng quen thuộc, hai đứa nhỏ đã phấn khích nhảy xuống.

“Bà ơi! Tụi con về rồi! Cây khế còn không bà? Con muốn hái quả!”

Bé Miu cũng chạy theo anh trai, chỉ tay về phía vườn: “Con muốn hái ổi nữa!”

Thế nhưng, chưa kịp bước vào sân, mẹ chồng tôi – bà Lan – đã cau mày quát:

“Không được hái gì hết! Cây cối vừa mới phun thuốc sáng nay đấy. Đứa nào ăn vào rồi đau bụng thì đừng có trách bà!”

Hai đứa nhỏ lập tức đứng khựng lại.

Bé Tí ngơ ngác hỏi:

“Nhưng bà biết hôm nay chúng con về mà. Sao bà lại phun thuốc đúng hôm nay?”

Câu hỏi ngây thơ của thằng bé khiến tôi hơi sững người. Tôi vội kéo con vào trong, khẽ nhắc:

“Con đừng nói thế, vào nhà chào ông bà đi.”

Tôi không muốn ngay ngày đầu tiên về quê, mẹ chồng đã cho rằng các con tôi hỗn láo. Hơn nữa, tôi luôn tự nhủ rằng người già đôi khi chỉ vô tình nói những câu khó nghe, miễn sao trong lòng vẫn thương con cháu là được.

Nhưng đến bữa tối, tôi mới hiểu, có những sự lạnh nhạt không phải là vô tình.

Mà là thói quen.

Sau một ngày dài ngồi xe, cả nhà ai cũng mệt rã rời. Hai đứa nhỏ đã đói đến mức liên tục hỏi bao giờ được ăn cơm. Tôi cứ nghĩ mẹ chồng chắc đã chuẩn bị một bữa cơm tươm tất, dù không cần cầu kỳ thì ít nhất cũng có vài món mà bọn trẻ thích.

Thế nhưng khi bà Lan bê mâm cơm ra, tôi đứng lặng mất vài giây.

Trên bàn chỉ có một đĩa trứng kho, một bát lạc rang, đĩa rau luộc và chút canh đã nguội. Nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra món trứng kho kia có lẽ đã được nấu từ buổi trưa, phần nước kho đã keo lại thành một lớp màng mỏng.

Mẹ chồng tôi đặt bát xuống, thản nhiên nói:

“Nhà quê ăn uống đơn giản thế thôi. Có gì ăn nấy. Trên thành phố chúng mày ăn uống sung sướng quen rồi, về đây phải tập tiết kiệm. Với lại ăn nhiều thịt cá làm gì, không tốt cho sức khỏe.”

Tôi cố nở một nụ cười:

“Vâng, mẹ. Món gì cũng được ạ.”

Bà Lan ngồi xuống, còn cười như thể vừa nghĩ ra một chuyện rất hay:

“Đúng rồi. Lần này về quê, mẹ sẽ cho hai mẹ con giảm cân luôn. Trẻ con bây giờ ăn uống nhiều quá, mới tí tuổi đã béo phì.”

Tôi nhìn sang hai đứa con.

Bé Miu mới sáu tuổi, cả ngày đi đường chỉ ăn tạm mấy chiếc bánh. Bé Tí thì sáng sớm đã dậy từ bốn giờ, đến giờ bụng đói meo. Vậy mà trước mặt chúng, bữa tối chỉ có vài món nguội lạnh.

Tôi vẫn cố nuốt từng miếng cơm.

Nhưng trong lòng thì nghẹn đắng.

Bé Tí cúi đầu ăn được vài miếng rồi ngẩng lên hỏi:

“Mẹ ơi, sao không có tôm vậy? Mẹ bảo về quê bà, con sẽ được ăn tôm sông mà?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã lên tiếng:

“Ăn mấy thứ đó làm gì? Tôm cá vừa đắt vừa nhiều cholesterol. Ở nhà bà ăn lạc với rau là đủ rồi.”

Thằng bé im bặt.

Một lúc sau, nó khẽ hỏi:

“Nhưng mẹ bảo bà biết con thích ăn tôm mà…”

Câu nói ấy khiến bàn ăn im lặng.

Tôi nhìn con trai, rồi lại nhìn mẹ chồng. Bà Lan chỉ cúi xuống gắp rau, vẻ mặt hoàn toàn bình thản, như thể chẳng có chuyện gì đáng nói.

Đêm hôm đó, hai đứa trẻ ngủ chung một chiếc giường nhỏ trong căn phòng cũ. Vì trời nóng, chúng trằn trọc mãi không ngủ được. Bé Miu cứ ôm bụng, nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi, con đói…”

Tôi bật đèn lên, mở túi đồ ăn mang theo thì chỉ còn vài chiếc bánh quy. Tôi chia cho con, nhưng nhìn hai đứa vừa ăn vừa uống nước cầm hơi, lòng tôi đau nhói.

Tôi bước ra ngoài phòng khách.

Lúc ấy, chồng tôi – anh Minh – đang ngồi nói chuyện với mẹ.

Tôi nghe thấy mẹ chồng nói:

“Con xem, vợ con bây giờ được chiều quá rồi. Về nhà chồng mà còn đòi hỏi. Mẹ có gì cho ăn nấy, chứ chẳng lẽ phải chạy ra chợ mua hải sản cho chúng nó?”

Tôi đứng ngoài cửa, không bước vào.

Anh Minh im lặng một lúc rồi nói:

“Nhưng bọn trẻ đi đường cả ngày rồi, mẹ. Tí lại rất thích ăn tôm…”

Mẹ chồng lập tức gắt lên:

“Con trai có vợ rồi là quên mẹ. Mẹ nuôi con lớn từng này, giờ con vì mấy đứa trẻ mà trách mẹ à?”

Tôi chờ anh Minh phản bác.

Nhưng anh chỉ im lặng.

Sự im lặng ấy còn khiến tôi thất vọng hơn cả những lời nói của mẹ chồng.

Tôi quay trở lại phòng.

Đêm ấy, tôi gần như không ngủ.

Sáng hôm sau, mọi chuyện càng khiến tôi không thể chịu đựng được nữa.

Hai đứa nhỏ dậy sớm, háo hức chạy ra vườn tìm ông bà. Bé Tí vừa đưa tay định hái một quả ổi thì mẹ chồng từ trong nhà chạy ra quát lớn:

“Đã bảo không được hái rồi còn gì! Đúng là trẻ con thành phố, chẳng biết nghe lời!”

Thằng bé giật mình, tay buông xuống.

Bé Miu sợ hãi nép sau lưng tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo hai con vào nhà. Sau đó, tôi mở tủ lạnh định lấy chút sữa cho bọn trẻ uống. Nhưng bên trong chỉ có vài chai nước lọc và mấy bó rau.

Tôi đứng chết lặng.

Hôm qua, trước khi về, tôi đã gọi điện báo rõ cả nhà sẽ đến vào buổi tối. Tôi còn cẩn thận hỏi mẹ chồng có cần mua gì mang về không. Bà nói:

“Không cần, ở nhà mẹ lo được.”

Tôi đã tin câu nói đó.

Tôi đã nghĩ, dù mẹ chồng không thích tôi, thì ít nhất bà vẫn thương cháu.

Nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

Đúng lúc ấy, điện thoại của mẹ chồng đặt trên bàn bỗng sáng màn hình. Một tin nhắn hiện lên từ cô em chồng:

“Mẹ ơi, trưa nay con với các cháu về nhé. Mẹ mua giúp con ít tôm cua, thịt bò với hoa quả nhé. Bọn trẻ nhà con thích ăn.”

Mẹ chồng trả lời ngay:

“Ừ, mẹ biết rồi. Mẹ đi chợ mua đầy đủ cho. Cháu ngoại về thì phải ăn ngon chứ.”

Tôi nhìn tin nhắn ấy, cả người lạnh đi.

Tôi không hề cố ý đọc trộm điện thoại của bà. Nhưng những dòng chữ kia quá rõ ràng.

Cháu ngoại về, bà sẵn sàng đi chợ mua tôm cua.

Còn cháu nội của bà đi hơn 400 cây số về thăm, bà lại bảo ăn rau với lạc là đủ.

Đến lúc đó, tôi mới hiểu vì sao mẹ chồng không mua gì.

Không phải vì quê nghèo.

Cũng chẳng phải vì bà không biết các con tôi thích ăn gì.

Mà bởi vì bà không muốn chuẩn bị.

Tôi quay vào phòng, thu dọn quần áo của hai đứa nhỏ.

Anh Minh nhìn thấy liền ngạc nhiên:

“Em làm gì vậy?”

“Tối nay em đưa các con về thành phố.”

Anh sững người:

“Về ngay trong đêm? Em điên à? Hơn 400 cây số đấy!”

Tôi nhìn thẳng vào anh:

“Em biết. Hôm qua chúng ta đã mất gần mười tiếng để về đây. Nhưng em không muốn các con phải ở lại một nơi mà chúng luôn cảm thấy mình là người thừa.”

Anh Minh im lặng.

Tôi không khóc, cũng không lớn tiếng. Tôi chỉ kể cho anh nghe chuyện tin nhắn của mẹ.

Anh nghe xong, sắc mặt dần thay đổi.

Một lúc sau, anh bước ra phòng khách hỏi mẹ:

“Mẹ mua tôm cua cho em gái à?”

Mẹ chồng khựng lại.

“Ừ thì em con về. Có gì đâu?”

“Thế tại sao hôm qua các con con về, mẹ không mua nổi một món chúng thích?”

Bà Lan lập tức nổi giận:

“Con đang trách mẹ đấy à? Mẹ nuôi con khôn lớn, giờ con vì vợ con mà quay sang chất vấn mẹ?”

Anh Minh nắm chặt tay.

“Mẹ, con không trách mẹ vì một bữa cơm. Nhưng con không thể chấp nhận việc mẹ luôn đối xử với con của con như thể chúng là người ngoài.”

Câu nói ấy khiến bà Lan sững người.

Tôi cứ nghĩ bà sẽ tiếp tục mắng chửi.

Nhưng không.

Bà chỉ ngồi im một lúc lâu.

Sau đó, bà quay mặt đi, giọng nhỏ hơn:

“Chúng nó là cháu nội của mẹ. Mẹ có bao giờ coi chúng là người ngoài đâu…”

Tôi nhìn bà, nhẹ nhàng nói:

“Nếu mẹ thật sự thương các cháu, mẹ không cần phải nấu mâm cơm sang trọng. Chỉ cần mẹ hỏi chúng muốn ăn gì, hoặc để dành cho chúng một quả ổi, một quả xoài thôi cũng được. Bọn trẻ không cần những thứ đắt tiền. Chúng chỉ cần cảm giác rằng bà mong chúng về.”

Mẹ chồng im lặng.

Bé Tí đứng sau lưng tôi, khẽ kéo tay áo:

“Mẹ ơi, mình về thật à?”

Tôi cúi xuống ôm con:

“Ừ. Về nhà mình.”

Lần đầu tiên, anh Minh không ngăn tôi.

Anh tự tay xếp đồ vào cốp xe.

Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, mẹ chồng bỗng từ trong bếp đi ra. Trên tay bà là một túi đồ.

Bà đưa cho bé Tí một hộp bánh, rồi lại lấy thêm mấy quả ổi trong túi đưa cho bé Miu.

“Bà… hôm qua bà nói quả này có thuốc mà?”

Bé Miu ngây thơ hỏi.

Mẹ chồng khựng lại, rồi thở dài:

“Bà… nói dối đấy. Thật ra bà chưa phun thuốc.”

Tôi và anh Minh cùng sững người.

Bà Lan cúi đầu:

“Bà chỉ sợ các cháu hái hết quả trong vườn. Năm nay cây ít quả quá… Bà định để dành bán.”

Bé Tí nghe xong liền hỏi:

“Thế bà không muốn cho chúng con ăn à?”

Câu hỏi đơn giản ấy khiến mẹ chồng đỏ hoe mắt.

Bà quay mặt đi, giọng run run:

“Muốn chứ…”

“Vậy sao bà không nói?”

Thằng bé hỏi tiếp.

Không ai trả lời.

Mẹ chồng ngồi xuống chiếc ghế trước hiên, lặng lẽ lau nước mắt. Một lúc sau, bà mới nói:

“Bà cứ nghĩ các cháu ở thành phố ăn ngon quen rồi, về quê chắc chẳng thích đồ nhà bà. Bà… cũng không biết phải làm sao để các cháu vui.”

Tôi nhìn bà.

Có thể bà đã ích kỷ.

Có thể bà thiên vị.

Có thể những lời nói vô tâm của bà đã khiến các con tôi tổn thương.

Nhưng lần đầu tiên, tôi nhìn thấy vẻ lúng túng của một người bà không biết cách thể hiện tình yêu.

Tôi không đưa các con về ngay tối hôm đó nữa.

Tôi bảo anh Minh lái xe đến chợ huyện mua một ít tôm, thịt và đồ ăn cho bọn trẻ. Còn tôi ở lại cùng mẹ chồng chuẩn bị bữa trưa.

Mẹ chồng ban đầu vẫn ngượng ngùng, nhưng sau đó bà bắt đầu hỏi:

“Thằng Tí thích ăn tôm chiên hay tôm hấp?”

“Miu có ăn được hành không con?”

Tôi lần lượt trả lời.

Đến bữa trưa, trên bàn có tôm, thịt kho, canh rau và cả đĩa ổi được cắt sẵn. Hai đứa nhỏ vui vẻ ăn uống, vừa ăn vừa kể chuyện ở trường.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh, liên tục gắp thức ăn cho chúng.

Bé Tí ăn được một con tôm liền cười toe:

“Bà ơi, lần sau con về, bà nhớ để dành tôm cho con nhé!”

Mẹ chồng bật cười:

“Ừ, bà nhớ rồi. Lần sau con về, bà sẽ mua nhiều hơn.”

Tôi nhìn cảnh ấy, trong lòng vẫn còn chút buồn.

Bởi tôi hiểu, một bữa cơm ngon không thể xóa hết những tổn thương trước đó.

Nhưng ít nhất, sau chuyến đi dài hơn 400 cây số ấy, cuối cùng chúng tôi cũng nói ra được những điều đã giấu trong lòng quá lâu.

Từ sau hôm đó, mẹ chồng bắt đầu thay đổi từng chút một. Bà không còn cấm các cháu hái quả trong vườn. Mỗi lần chúng tôi gọi điện báo sắp về, bà đều hỏi trước:

“Các cháu muốn ăn gì? Để bà đi chợ.”

Còn anh Minh cũng dần hiểu rằng, gia đình không thể giữ được bằng sự im lặng.

Nhiều tháng sau, vào một dịp nghỉ lễ khác, tôi lại đưa hai con về quê. Lần này, vừa nhìn thấy xe dừng trước cổng, mẹ chồng đã chạy ra đón.

Bà cầm trên tay một rổ tôm còn tươi, phía sau là cả rổ xoài chín.

Bé Tí vừa xuống xe đã reo lên:

“Bà ơi! Có tôm thật này!”

Mẹ chồng cười lớn:

“Có chứ! Lần này bà mua từ sáng sớm rồi. Phần của cháu nội bà, không ai được ăn mất đâu!”

Tôi đứng bên cạnh, bất giác mỉm cười.

Có những gia đình không tan vỡ vì một mâm cơm nguội.

Nhưng cũng có những mâm cơm tưởng như rất nhỏ lại khiến người ta nhận ra mình đã tổn thương bao lâu.

May mắn là lần này, chúng tôi đã không chọn cách im lặng.

Bởi đôi khi, điều người thân cần không phải là những món ăn đắt tiền hay những món quà lớn lao.

Mà chỉ là một câu hỏi giản dị:

“Con về rồi à? Con muốn ăn gì, để mẹ nấu cho.”

Bài viết mới

  • Ông nội của cậu bé bán vé số rong ruổi khắp các con phố, người cha nằm bất động trên giường suốt nhiều năm, còn bà nội ngày ngày đẩy xe rau ngoài chợ để nuôi cháu trưởng thành
  • Đi xe hơn 400 cây số từ thành phố biển về quê nội nghỉ lễ, vừa nhìn thấy mâm cơm mẹ chồng chuẩn bị, tôi lập tức thu dọn đồ đạc, dắt hai con ra xe quay lại thành phố ngay trong đêm…
  • Thay mẹ làm tạp vụ một ngày, tôi vô tình chạm mặt người đàn ông ở tầng 16 – vị tổng giám đốc nổi tiếng lạnh như băng
  • Chồng lạnh lùng đuổi mẹ con tôi ra khỏi căn nhà, nhất quyết đòi ly hôn. Một năm sau, tôi chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt tại nhà chồng cũ
  • Biết con dâu lén gửi tiền về quê cho bố mẹ đẻ, tôi dúi thêm 10 triệu rồi nói: “Báo hiếu cha mẹ thì phải đàng hoàng

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme