CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng dùng chiếc SUV do vợ đứng tên để đưa người phụ nữ khác đi khắp nơi. Đến ngày vợ mời đủ hai bên gia đình đến công bố ly hôn, tất cả đều chết lặng khi nhận ra “người thứ ba” lại là một gương mặt chẳng hề xa lạ…
Minh Châu là nữ doanh nhân nổi tiếng tại Đà Nẵng. Ở tuổi ba mươi hai, cô đã gây dựng được hệ thống thẩm mỹ viện hoạt động ổn định, mang lại nguồn thu đáng mơ ước. Công việc thành công, kinh tế dư dả nhưng cô vẫn luôn mong có một mái ấm đúng nghĩa.
Trong một lần tham dự hội thảo giáo dục, Châu quen Khánh – giáo viên trung học, hiền lành, nói chuyện nhẹ nhàng và tạo cảm giác đáng tin cậy. Thu nhập của Khánh chỉ ở mức trung bình, nhưng điều đó chưa bao giờ là rào cản với Châu. Cô tin rằng sự chân thành mới là nền tảng của hôn nhân.
Sau hơn một năm yêu nhau, họ tổ chức đám cưới trong sự chúc phúc của người thân. Từ khi về chung một nhà, Châu gần như gánh vác toàn bộ kinh tế gia đình. Cô thanh toán tiền mua căn hộ, lo mọi chi phí sinh hoạt và còn mua tặng chồng một chiếc SUV trị giá gần hai tỷ đồng để tiện đi làm. Không chỉ vậy, cô còn bỏ tiền sửa sang lại căn nhà cũ của bố mẹ chồng ở quê.
Ba năm đầu trôi qua khá êm đềm. Nhưng rồi Khánh dần thay đổi. Anh thường xuyên lấy lý do họp chuyên môn hoặc công tác đột xuất để về nhà rất muộn. Điện thoại luôn đặt chế độ im lặng, mỗi khi có cuộc gọi lại lặng lẽ bước ra ban công nghe máy. Trên áo anh đôi lúc còn phảng phất mùi nước hoa không phải của vợ.
Châu nhiều lần muốn hỏi thẳng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô hy vọng mình chỉ đang suy diễn.
Cho đến một chiều cuối tuần, sau khi kết thúc buổi làm việc sớm, Châu vô tình bắt gặp chiếc SUV quen thuộc đỗ trước một khu nghỉ dưỡng ngoại ô. Từ xa, cô nhìn thấy Khánh bước xuống xe rồi vòng sang mở cửa cho một cô gái trẻ ăn mặc sành điệu. Hai người cười nói vui vẻ, cô gái còn tự nhiên ngồi vào ghế lái, tạo dáng chụp ảnh với chiếc xe như thể đó là tài sản của mình.
Châu không lao tới đánh ghen. Cô bình tĩnh lấy điện thoại ghi lại toàn bộ hình ảnh rồi lặng lẽ rời đi.
Buổi tối hôm ấy, Khánh vẫn trở về với vẻ mặt bình thản, còn hỏi vợ đã ăn cơm chưa. Châu chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
– Cuối tuần này em muốn mời bố mẹ hai bên sang nhà ăn bữa cơm. Anh nhớ sắp xếp thời gian nhé.
Khánh hơi khựng lại vài giây rồi gật đầu, hoàn toàn không biết rằng mọi chuyện đã được vợ chuẩn bị.
Đúng hẹn, hai bên gia đình đều có mặt. Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ. Sau khi mọi người dùng xong bữa, Châu rót trà mời từng người rồi cầm điều khiển tivi.
Màn hình lập tức hiện lên hàng loạt bức ảnh và đoạn video ghi lại cảnh Khánh thân mật với người phụ nữ lạ trên chính chiếc xe do Châu bỏ tiền mua.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Mẹ Khánh ôm ngực vì sốc, còn cha anh chỉ biết cúi đầu. Bố mẹ Châu thì giận đến mức không nói thành lời.
Khánh tái mét, lắp bắp giải thích rằng chỉ là đồng nghiệp thân thiết, nhưng những hình ảnh ôm vai, nắm tay và cùng nhau vào khu nghỉ dưỡng đã thay anh trả lời tất cả.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Người giúp việc bước ra mở cửa. Một cô gái trẻ xuất hiện với vẻ mặt bối rối. Khi nhìn thấy mọi người đông đủ, cô đứng khựng lại.
Mẹ Khánh bất ngờ thốt lên:
– Hương… sao lại là cháu?
Không khí trong phòng như đông cứng.
Thì ra Hương chính là con gái của người bạn thân nhiều năm của mẹ Khánh. Từ nhỏ, cô từng nhiều lần sang nhà chơi, gọi bố mẹ Khánh bằng bác. Sau khi lên thành phố làm việc, Hương vô tình gặp lại Khánh và biết anh đã có gia đình. Ban đầu chỉ là những lần nhờ đưa đón, rồi dần dần cả hai vượt quá giới hạn.
Đứng trước ánh mắt thất vọng của mọi người, Hương bật khóc. Cô thú nhận mình từng nhiều lần muốn chấm dứt vì áy náy, nhưng Khánh luôn hứa sẽ sớm ly hôn để đến với cô.
Nghe đến đó, Châu bình tĩnh lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ.
– Đây là đơn ly hôn đã có chữ ký của tôi. Ngoài ra còn có toàn bộ giấy tờ chứng minh căn hộ và chiếc xe đều được mua bằng tài sản riêng của tôi trước và trong thời kỳ hôn nhân. Tôi không muốn tranh cãi thêm nữa. Hôm nay mời mọi người đến chỉ để mọi việc được rõ ràng.
Khánh vội vàng níu tay vợ xin một cơ hội sửa sai, nhưng Châu chỉ khẽ lắc đầu.
– Người làm vỡ chiếc gương có thể xin lỗi, nhưng chiếc gương ấy sẽ không bao giờ nguyên vẹn như trước.
Những lời nói bình thản ấy khiến Khánh chết lặng. Anh hiểu rằng mình đã đánh mất người phụ nữ luôn hết lòng vì mình.
Ít tuần sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Chiếc SUV được Châu bán lại cho một người khác, còn số tiền thu được cô dùng để mở thêm một cơ sở kinh doanh mới. Cô không còn bận tâm đến quá khứ, dành toàn bộ thời gian cho sự nghiệp và gia đình.
Về phần Khánh, sau khi mất cả hôn nhân lẫn sự tin tưởng của hai bên gia đình, anh mới nhận ra rằng điều quý giá nhất không phải là những cuộc vui nhất thời, mà là người đã từng âm thầm ở phía sau, sẵn sàng cùng mình xây dựng một mái ấm. Nhưng khi anh hiểu ra điều đó, mọi thứ đã trở thành quá muộn.