Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã ch/ê vợ b//án cá h/ôi h/ám liền đ//ạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua
Đêm trao chức trưởng phòng, văn phòng rộn tiếng cười nói, rượu bia. Anh Dũng đứng giữa đám người, áo vest mới căng, môi cười tủm tỉm — lòng tràn tự hào. Ba năm trước anh còn ở vị trí nhân viên, giờ thì thăng lên trưởng phòng, phòng ban do anh điều hành. Người ta đến bắt tay, chúc mừng, đưa ly rượu.
Nhưng niềm kiêu hãnh ấy không chỉ vì chức vụ. Anh vẫn luôn mang trong lòng một nỗi mặc cảm và một tham vọng: vươn lên, thoát khỏi cái quá khứ “quê mùa” của vợ. Hương — vợ anh — từ ngày lấy chồng vẫn ngày ngày dậy sớm bán cá ở chợ đầu mối, mồ hôi, mùi biển, những đồng tiền lấm lem mà Hương góp vào để vợ chồng có chút vốn. Anh thầm nghĩ: mình phải cho cô ấy biết thế nào là “đẳng cấp”.
Về tới nhà, anh khoe chức với vợ. Hương mừng, mắt rạng rỡ vì anh được thăng — đó là mừng của cô, không phải mừng của địa vị. Cô ôm anh, thì thầm:
— “Anh cố gắng lắm rồi. Em tự hào về anh.”
Anh đáp bằng một nụ cười khác, lạnh hơn:
— “Ừ. Giờ mình phải sống cho xứng với vị trí. Em bớt lôi thôi cái mùi cá ấy ra. Người ta nhìn vào—người ta nghĩ thế nào?”
Hương im, đôi tay hơi run. Cô biết mình thơm mùi biển, biết nghề mình bẩn, nhưng tiền của cô — tiền những phiên chợ sớm — đã giúp họ mua chiếc ô tô mới mà giờ đây anh coi như “bằng chứng” của thăng tiến. Đêm ấy, giữa niềm vui, lời nói của anh như mũi kim đâm vào tim cô.
Sáng hôm sau, khi anh lái xe mới về qua chợ, anh dừng xe bước xuống như để cả cái chợ ấy thấy anh sang trọng cỡ nào chứ không phải chàng mà 8 năm trươc vẫn chở cá ra chợ cho vợ bán. Đúng là cả chợ phải trầm trồ. Vợ anh đang bán cá có người tới gọi:
Chị Hương ơi, anh Dũng lái ô tô đến đón chị về ăn mừng kìa. Dọn hàng về đi ăn nhà hàng thôi, ngồi đây bán cá gì nữa.
Thế là Hương hấp tấp dọn đồ phi thật nhanh ra bên ngoài. Còn một ít cá chưa bán hết cô mang về cho hàng xóm luôn. Họ toàn là những người tốt bụng mà. Thế nhưng giữa bao ánh mắt bao người anh bỗng nổi nóng bừng bừng khi thấy vợ đang ôm rổ cá chạy tới. Anh cố tình mở toang cửa ông tô để vợ ngã nhào về phía sau, cá rơi tung tóe dưới nền đường:
Ai cho cô lên ô tô mới mua của tôi hả. Tôi cấm. Người tanh ngòm như cô không bao giờ được bước chân lên cái ô tô này đâu… ![]()
![]()
![]()
Tiếng quát chát chúa của Dũng xé tan không khí xô xào, nhộn nhịp nơi cổng chợ đầu mối.
Rổ cá rô phi lóc bốp rơi xuống mặt đường nhựa nhem nhuốc, văng tung tóe. Mấy con cá nhảy tanh tách trên vệt nước đục ngầu. Hương ngã nhào ra sau, bàn tay gầy gộc bấu chặt lấy khoảng đất lạnh, đầu gối đập mạnh xuống đường đau nhói. Bụi bẩn và vảy cá bám lem luốc lên chiếc áo sơ mi cũ đã phai màu mà cô vội vã khoác vào để đi “ăn mừng” cùng chồng.
Xung quanh, hàng trăm ánh mắt của bà con tiểu thương — những người vừa vài phút trước còn trầm trồ, mừng cho Hương có người chồng thành đạt — giờ đây đồng loạt đanh lại. Tiếng xì xào ngưng bặt, nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng và phẫn nộ.
Dũng đứng tựa vào cánh cửa chiếc xe Mazda CX-5 màu trắng bóng lộn, gương mặt co quắp vì tức giận. Anh ta rút chiếc khăn giấy cao cấp từ trong túi áo vest ra, tỉ mỉ lau vệt nước bắn vào thân xe sang trọng, ánh mắt nhìn vợ như nhìn một sinh vật bẩn thỉu.
“Cô xem lại bản thân mình đi!” — Dũng hất hàm, giọng khinh khỉnh cố tình nói to cho cả chợ nghe thấy. — “Cả cái chợ này người ta nhìn vào, người ta cười vào mặt tôi! Một Trưởng phòng như tôi lại đi chở một cô vợ bán cá tanh ngòm, nhếch nhác trên chiếc xe đắt tiền này sao? Cô làm xấu mặt tôi vừa thôi chứ!”
Hương ngẩng đầu lên. Đầu gối cô trầy xước, rát buốt, nhưng cơn đau ấy chẳng là gì so với hàng ngàn mũi dao đang đâm nát trái tim cô. 8 năm trước, chính người đàn ông này từng chở từng thùng cá nặng gầy cả vai, từng nắm lấy bàn tay tanh mùi biển của cô mà thề thốt: “Sau này có tiền, anh sẽ mua xe đẹp chở em đi khắp nơi, không để em phải khổ nữa.”
Giờ đây, anh ta có chức, có xe, và thứ đầu tiên anh ta muốn vứt bỏ… lại chính là cô.
Hương chậm rãi đứng dậy. Cô không khóc. Những giọt nước mắt nghẹn ngào chực trào ra đã bị sự tủi hờn và lòng tự trọng đè nén lại. Cô nhìn thẳng vào mắt Dũng, giọng cất lên bình thản đến mức chính cô cũng phải kinh ngạc:
“Chiếc xe này… là của riêng một mình anh sao, Dũng?”
Dũng khựng lại một chút, gương mặt hơi biến sắc nhưng rồi lại vênh váo: “Tôi đứng tên cavet! Lương Trưởng phòng của tôi trả trả góp hằng tháng! Không của tôi thì của ai? Cô bỏ được vài đồng lẻ bán cá mà đòi nhận là xe của cô à?”
“Được. Xe của anh.” — Hương gật đầu, nở một nụ cười chua chát. Cô cúi xuống nhặt lại chiếc rổ trống, không lau vết bẩn trên áo, bước lùi lại một bước khỏi chiếc xe bóng lộn. — “Anh lái xe sang của anh đi đi. Từ nay về sau, tôi vĩnh viễn không bao giờ bước chân lên chiếc xe này nữa. Và cả căn nhà đó nữa.”
Nói rồi, Hương quay lưng bước thẳng vào trong chợ, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Dũng hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm: “Làm màu! Tối về lại mò về quỳ xin lỗi chứ gì!” Anh ta nhảy lên xe, nhấn ga phóng đi, để lại một làn khói đen gầm rống nơi cổng chợ.
CHƯƠNG MỘT. SỰ BẤT BỜ CỦA NHỮNG ĐỒNG TIỀN “LẤM LEM”
Dũng trở về nhà khi trời đã tối mịt. Hôm nay ở công ty anh ta liên hoan lớn, được sếp tổng khen ngợi, đồng nghiệp nịnh hót khiến cái ego của vị tân Trưởng phòng nở rộ hơn bao giờ hết. Anh ta đinh ninh về đến nhà sẽ thấy Hương quỳ lụy, khóc lóc xin lỗi vì đã làm anh ta “mất mặt” ban sáng.
Thế nhưng, căn nhà 3 tầng khang trang chìm trong tĩnh mịch. Không có mùi cơm canh nghi ngút, cũng không có bóng dáng người vợ đi ra đón.
Trên bàn phòng khách đặt sẵn một tờ giấy A4 cùng một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Dũng nhíu mày bước lại gần. Tờ giấy trên bàn là Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký nắn ngót của Hương.
“Cô ta điên rồi à?!” — Dũng chửi thề một tiếng, đập mạnh tay xuống bàn. Anh ta cầm chiếc hộp gỗ mở ra. Bên trong không phải tài sản gì giá trị, mà là một xấp sổ sách ghi chép cẩn thận từng khoản thu nhập trong 8 năm qua, cùng một xấp giấy tờ ngân hàng.
Kèm theo đó là một lá thư ngắn của Hương:
“Anh Dũng,
Anh nghĩ chiếc xe 1 tỷ kia và căn nhà này là do một mình anh tạo dựng sao? Anh quên mất rằng 3 năm trước, khi anh thất nghiệp, vỡ nợ vì đầu tư coin thua lỗ, ai là người đã đứng ra trả khoản nợ 400 triệu cho anh?
Anh quên mất tiền đối ứng 50% để mua chiếc xe Mazda kia — tròn 500 triệu đồng — lấy từ đâu ra sao? Đó là tiền tết kiệm 8 năm trời tôi dậy từ 3 giờ sáng, hứng từng trận gió lạnh ngoài biển, chịu đựng cái mùi cá mà anh chê khinh bỉ để tích góp từng đồng.
Anh đứng tên xe, đứng tên nhà vì tôi tin anh là chồng. Nhưng anh đã coi sự hy sinh của tôi là vẩn đục. Đơn ly hôn tôi đã ký. Khoản tiền 500 triệu tôi đóng góp mua xe và 1 tỷ tiền xây căn nhà này, luật sư của tôi sẽ làm việc để đòi lại nguyên vẹn.”
Dũng đọc xong, toàn thân run rẩy. Anh ta vội vàng lục tìm giầy tờ nhà đất và sao kê ngân hàng. Lúc này anh ta mới sực nhớ ra, những ngày tháng anh ta bay nhảy, phấn đấu lên chức Trưởng phòng, mọi sinh hoạt phí, tiền trả nợ, tiền tích lũy gia đình đều do một tay Hương gánh vác. Lương nhân viên 15 triệu của anh ta trước đây chỉ đủ cho anh ta ăn diện, xã giao và trả góp chiếc xe!
Báo đáp cho sự hy sinh âm thầm ấy, anh ta đã thẳng chân đạp cô xuống đống bùn lầy trước mặt hàng trăm người.
CHƯƠNG HAI. BẢN ẢN CỦA KẺ SỐNG ẢO
Sáng hôm sau, sự việc Hương bị chồng sĩ dỏm đạp xuống xe ngay tại chợ đầu mối bị một tiểu thương quay clip lại và đăng tải lên mạng xã hội với tiêu đề: “Bản chất của kẻ vừa lên chức Trưởng phòng: Chê vợ bán cá hôi hám, hất ngã vợ giữa chợ”.
Đoạn video nhanh chóng bùng nổ, đạt hàng triệu lượt xem chỉ sau một đêm. Cư dân mạng sục sôi phẫn nộ, nhanh chóng truy tìm ra danh tính của Dũng cùng công ty nơi anh ta đang làm việc.
Hàng ngàn bình luận chỉ trích đổ dồn vào trang cá nhân của Dũng và Fanpage của công ty:
-
“Kẻ vô ơn, bạc nghĩa! Không có mồ hôi nước mắt của người vợ bán cá thì lấy đâu ra xe sang cho anh ta đi!”
-
“Loại đàn ông này lên làm Trưởng phòng thì công ty đó cũng chẳng ra gì!”
-
“Tẩy chay công ty này! Đuổi việc kẻ bội bạc đi!”
Sáng thứ Hai, khi Dũng vừa diện bộ vest lịch lãm lái chiếc Mazda đến công ty với gương mặt rạng rỡ, anh ta bị bảo vệ chặn ngay tại cửa.
“Anh Dũng, Ban Giám đốc mời anh lên phòng họp gấp,” — Bảo vệ nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ ra mặt.
Trong phòng họp, Giám đốc Tổng gạt phăng tập hồ sơ dự án xuống bàn, mặt đỏ gay vì tức giận:
“Dũng! Cậu có biết hành vi vô đạo đức của cậu đã ảnh hưởng thế nào đến uy tín công ty không?! Khách hàng lớn nhất của chúng ta vừa hủy hợp đồng trị giá 20 tỷ vì không muốn hợp tác với một kẻ bội bạc, ngược đãi người vợ đã cùng mình vượt qua khó khăn!”
“Sếp… sếp nghe em giải thích! Đó chỉ là chuyện gia đình…” — Dũng cuống quýt quỳ rụt xuống.
“Không giải thích gì hết!” — Sếp tổng đập bàn. — “Họp Hội đồng quản trị đã quyết định: Thu hồi quyết định bổ nhiệm Trưởng phòng và sa thải cậu ngay lập tức! Công ty chúng tôi không thể chứa chấp một kẻ thiếu đạo đức làm ảnh hưởng đến hình ảnh tập đoàn!”
Dũng chết đứng tại chỗ. Mới hai ngày trước, anh ta còn đứng trên đỉnh cao của sự tự hào, được người đời tâng bốc. Giờ đây, chỉ vì sự ngạo mạn và hẹp hòi của bản thân, anh ta đã tự tay đập tan sự nghiệp mà mình vất vả gây dựng.
CHƯƠNG BA. SỰ LỘT XÁC VÀ BÀI HỌC BÌNH YÊN
Sau khi rời khỏi căn nhà đầy kỷ niệm đau thương, Hương không gục ngã. Cô dùng số tiền tiết kiệm riêng nhỏ còn lại và sự giúp đỡ của bà con chợ đầu mối để thuê một gian hàng lớn, quy hoạch thành chuỗi cửa hàng cung cấp hải sản sạch, có niêm yết giá và đóng gói hút chân không hiện đại.
Với bản tính siêng năng, thật thà và uy tín tích lũy suốt 8 năm, thương hiệu “Hải Sản Sạch Cô Hương” nhanh chóng phát triển rực rỡ. Cô không chỉ bán ở chợ mà còn đổ buôn cho các nhà hàng, khách sạn lớn trong thành phố.
Một năm sau, tòa án giải quyết xong vụ ly hôn. Với đầy đủ bằng chứng chuyển tiền và sao kê ngân hàng, tòa phán quyết Dũng phải hoàn trả cho Hương 1,5 tỷ đồng tiền đóng góp tài sản chung. Để có tiền trả cho Hương và thanh toán khoản nợ vay mua xe khi đã bị mất việc, Dũng buộc phải bán tống bán tháo chiếc Mazda trắng cùng căn nhà 3 tầng, quay trở lại căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp như thời sinh viên.
Anh ta đi xin việc khắp nơi nhưng không công ty nào nhận vì bê bối vô ơn năm xưa vẫn còn lưu trên mạng. Từ một “Tân Trưởng phòng” phong độ, Dũng trở thành một kẻ thẫn thờ, chạy xe ôm công nghệ qua ngày để kiếm từng đồng trả nợ.
Một chiều mưa tầm tã.
Dũng mặc chiếc áo mưa tiện lợi rách rưới, đứng trú mưa dưới hiên một trung tâm thương mại lớn.
Từ trong sảnh, một chiếc xe SUV sang trọng màu đen đỗ lại. Bác tài xế bước xuống ân cần mở cửa. Hương bước ra trong bộ áo dài cách tân trang nhã, sang trọng. Cô giờ đây là chủ của chuỗi 3 cửa hàng hải sản lớn, gương mặt rạng rỡ, tự tin và tràn đầy sức sống.
Dũng trợn ngược mắt, định lao ra gọi: “Hương ơi! Anh sai rồi…”
Nhưng khi thấy ánh mắt bình thản, không một chút gợn sóng của Hương lướt qua mình như nhìn một người xa lạ, Dũng khựng lại. Anh ta nhìn xuống bộ dạng nhếch nhác, ướt nhẹp của mình, rồi nhìn chiếc xe sang trọng của Hương — chiếc xe được mua bằng chính những đồng tiền chân chính, sạch sẽ do cô tự tay làm ra.
Dũng gục đầu xuống vô-lăng chiếc xe máy cùi cọc, nước mắt hòa lẫn nước mưa mặn chát.
Anh ta đã từng chê mùi cá trên người vợ là hôi hám, để rồi giờ đây mới nhận ra: Mùi mồ hôi của sự lao động chân chính bao giờ cũng thơm tho hơn cái vỏ bọc sang trọng nhưng thối nát của một kẻ bội bạc, vô ơn!