CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nữ Doanh Nhân Thành Đạt Trở Về Sau Nhiều Năm, Chết Lặng Khi Bắt Gặp Chồng Cũ Lặng Lẽ Chăm Sóc người mẹ già yếu của mình
Chiếc SUV màu xám bạc chậm rãi rẽ vào con đường bê tông nhỏ dẫn về vùng quê ven sông. Sau cơn mưa đêm, hai bên đường còn đọng những vũng nước lấp lánh dưới nắng sớm. Sau vô lăng là Hoài An, nữ doanh nhân nổi tiếng với khối tài sản khổng lồ, người đã nhiều năm sống giữa những tòa cao ốc, những chuyến công tác nước ngoài và các thương vụ trị giá hàng trăm tỷ đồng.
Đã gần năm năm kể từ lần cuối cô trở về quê. Cuộc sống nơi thành phố xa hoa khiến ký ức về ngôi làng nhỏ dần chìm vào quên lãng. Trong tâm trí Hoài An, quê hương chỉ còn là một mảnh ký ức cũ kỹ mà cô hiếm khi muốn nhắc đến.
Xe dừng trước căn nhà cấp bốn nằm nép mình cuối con ngõ nhỏ. Bức tường đã bạc màu, nhiều chỗ bong tróc, mái ngói phủ đầy rêu xanh sau những mùa mưa dầm. Khoảng sân trước cỏ mọc cao ngang mắt cá chân, chiếc ghế gỗ cũ đặt dưới gốc khế đã mục gần hết. Không khí phảng phất mùi thuốc nam hòa lẫn với mùi ẩm của căn nhà lâu ngày chưa được sửa sang.
Hoài An khẽ chau mày. Hàng tháng cô đều chuyển cho mẹ một khoản tiền không nhỏ, vậy mà nơi ở của bà vẫn chẳng khá hơn là bao.
Nghe tiếng xe, bà con hàng xóm kéo sang. Bác Năm ở sát bên cười mừng:
— Con An về rồi đó hả? Mấy hôm nay mẹ con yếu lắm, sốt liên tục, cứ nhắc tên con suốt.
Hoài An chỉ khẽ gật đầu thay lời chào rồi bước nhanh vào trong. Cô luôn nghĩ rằng bổn phận của mình đã được hoàn thành bằng việc chu cấp đầy đủ tiền bạc. Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ cũ mở ra, căn phòng tối, tiếng quạt máy cũ kêu rin rít cùng mùi thuốc sắc nồng nặc khiến lòng tự tin của cô bỗng chốc chùng xuống.
Định cất tiếng gọi mẹ thì Hoài An bất ngờ nghe thấy từ căn phòng phía trong vang lên tiếng ho yếu ớt, xen lẫn giọng nói trầm ấm của một người đàn ông:
— Mẹ ráng uống hết chén thuốc này nhé, để nguội sẽ khó uống hơn.
Cô bước vội tới rồi khựng lại ngay ngưỡng cửa.
Trên chiếc giường gỗ đơn sơ, mẹ cô – bà Thanh Mai – đang tựa lưng vào chiếc gối cũ với gương mặt xanh xao vì bệnh. Nhưng điều khiến Hoài An sững người không phải là dáng vẻ tiều tụy của mẹ, mà là người đàn ông đang ngồi cạnh bà.
Đức Huy, chồng cũ của cô.
Anh mặc bộ quần áo công nhân đã sờn vai, đôi bàn tay chai sần cẩn thận thổi từng muỗng cháo rồi nhẹ nhàng đưa đến miệng bà Thanh Mai. Mỗi lần bà ho, anh lập tức đặt bát xuống, vỗ nhẹ lên lưng, lấy khăn lau khóe miệng và ân cần hỏi han như thể đó là việc anh vẫn làm mỗi ngày suốt nhiều năm qua.
Hoài An cảm thấy cổ họng nghẹn cứng.
Đó chính là người đàn ông năm xưa cô từng lạnh lùng quay lưng. Trong mắt cô khi ấy, Đức Huy chỉ là một người hiền lành, chịu thương chịu khó nhưng cả đời không thể khá lên vì chỉ biết làm việc chân tay. Còn cô thì không ngừng tiến về phía trước, xây dựng sự nghiệp, bước chân vào giới doanh nhân thành đạt. Khoảng cách về suy nghĩ và lối sống ngày càng lớn, cuối cùng cô chủ động ký vào đơn ly hôn, tin rằng rời bỏ anh là quyết định đúng đắn nhất.
Phát hiện Hoài An đứng trước cửa, Đức Huy hơi giật mình. Ánh mắt anh lướt qua cô trong vài giây rồi nhanh chóng trở lại bình thản. Không một lời trách móc, cũng chẳng hề tỏ vẻ bất ngờ, anh chỉ tiếp tục đút từng thìa cháo cho bà Thanh Mai như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bầu không khí trong căn phòng bỗng trở nên nặng nề đến khó thở.
Hoài An siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu trong tay. Trong khi đó, bà Thanh Mai vừa nhìn thấy con gái đã đỏ hoe mắt, nở nụ cười yếu ớt:
— An… con về rồi sao? Mẹ cứ ngỡ không còn cơ hội gặp con nữa…
Nhưng Hoài An gần như không nghe thấy lời mẹ. Ánh mắt cô chỉ dừng lại nơi Đức Huy.
Cô cất giọng lạnh lùng, từng chữ như phủ đầy băng giá:
— Anh… tại sao lại có mặt ở đây?
Đức Huy từ tốn đặt bát cháo xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường rồi chậm rãi đứng lên. Anh nhìn Hoài An bằng ánh mắt bình thản, không oán trách cũng chẳng hề tự hào.
Khẽ thở dài, anh đáp:
— Vì bác gái cần có người ở bên. Chỉ vậy thôi.
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến Hoài An bỗng cảm thấy lòng mình chùng xuống. Cô chưa biết suốt những năm mình mải mê theo đuổi thành công, người đàn ông từng bị cô xem là “không có tương lai” lại lặng lẽ thay cô chăm sóc người mẹ già từng ngày, từng bữa cơm, từng viên thuốc.
Ngoài hiên, cơn gió chiều khẽ thổi qua hàng cau, mang theo mùi hương đồng nội quen thuộc. Đó cũng là khoảnh khắc Hoài An bắt đầu nhận ra rằng có những giá trị không thể đo bằng tiền bạc, và có những món nợ ân tình, dù sở hữu cả gia tài cũng chưa chắc đã có thể trả hết.