Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó—một buổi chiều tưởng như bình thường, nhưng lại trở thành bước ngoặt khiến tôi không bao giờ nhìn gia đình mình như trước nữa.
Chị gái tôi đi công tác xa ba ngày. Chị nhờ tôi qua nhà chăm anh rể vì anh đang ốm. Chuyện này vốn không có gì lạ. Từ trước tới nay, tôi và chị rất thân nhau, kiểu thân đến mức có thể chia sẻ mọi thứ, kể cả những chuyện nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Anh rể cũng luôn đối xử với tôi như em gái ruột. Vì vậy khi chị gọi điện nhờ, tôi không hề do dự.
Tôi đến nhà chị vào khoảng 5 giờ chiều. Trời bắt đầu chuyển tối, gió thổi nhẹ qua hàng cây trước cửa. Căn nhà im lặng một cách lạ lùng. Bình thường, mỗi lần tôi đến, chị tôi sẽ ríu rít chạy ra đón, còn anh rể thì cười nói vui vẻ. Nhưng hôm nay chỉ có tiếng ho khẽ vọng ra từ trong phòng ngủ.
Tôi bước vào, khẽ gọi:
“Anh ơi, em qua rồi.”
Không có tiếng trả lời ngay lập tức. Một lát sau, giọng anh rể yếu ớt vang lên:
“Em vào đây… anh đang ở trong phòng.”
Tôi hơi ngập ngừng. Không hiểu sao lúc đó, trong lòng tôi bỗng có cảm giác gì đó không ổn. Nhưng rồi tôi vẫn bước vào.
Cánh cửa phòng mở ra, mùi thuốc và mùi ẩm mốc phả vào mũi. Anh rể nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, tóc hơi rối. Trông anh thực sự mệt mỏi. Tôi tiến lại gần, đặt túi đồ xuống.
“Anh uống thuốc chưa? Em có mua cháo với ít trái cây…”
Anh không trả lời ngay. Anh nhìn tôi—một ánh nhìn khiến tôi thấy khó hiểu. Không phải là ánh nhìn của một người anh rể dành cho em gái vợ.
Tôi bắt đầu thấy không thoải mái.
“Anh sao vậy?” – tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
Anh chậm rãi ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường. Một tay anh đưa lên xoa trán, như thể đang rất đau đầu. Nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi tôi.
“Em… ngồi xuống đi. Anh có chuyện muốn nhờ.”
Tôi kéo chiếc ghế gần đó, ngồi xuống, nhưng khoảng cách vẫn đủ xa để tôi cảm thấy an toàn.
“Chuyện gì vậy anh?”
Anh im lặng một lúc lâu. Căn phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Rồi anh nói, giọng khàn khàn:
“Anh biết nói ra chuyện này… không đúng. Nhưng anh không còn ai để nhờ…”
Tôi bắt đầu thấy lo lắng.
“Anh cứ nói đi, nếu giúp được em sẽ giúp.”
Anh cúi đầu, hai tay siết chặt lấy nhau. Một lúc sau, anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi:
“Anh nghi ngờ… chị em không còn yêu anh nữa.”
Câu nói đó khiến tôi bất ngờ, nhưng chưa đến mức khiến tôi hoảng.
“Anh nghĩ nhiều rồi. Chị em chỉ bận công việc thôi mà.”
Anh lắc đầu.
“Không phải. Dạo này cô ấy lạnh nhạt với anh lắm. Về nhà cũng không nói chuyện nhiều. Anh ốm như thế này mà cô ấy vẫn đi công tác… em không thấy lạ sao?”
Tôi im lặng. Thật ra, tôi cũng từng cảm nhận được sự thay đổi giữa hai người họ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến mức nghiêm trọng như vậy.
Anh rể tiếp tục:
“Anh cần biết… cô ấy có người khác hay không.”
Tôi nhíu mày:
“Ý anh là sao?”
Anh hít một hơi sâu, rồi nói chậm rãi:
“Anh muốn em… giúp anh kiểm tra điện thoại của chị em.”
Tôi sững người.
“Anh nói gì vậy? Em không thể làm chuyện đó.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa cầu xin, vừa tuyệt vọng.
“Anh không còn cách nào khác. Anh không thể tự kiểm tra vì cô ấy rất cảnh giác. Nhưng em thì khác… em là em gái, cô ấy sẽ không nghi ngờ.”
Tôi đứng bật dậy.
“Không, em không làm được. Đây là chuyện riêng của hai người.”
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng.
Anh rể bỗng nắm lấy cổ tay tôi.
“Anh xin em.”
Cái nắm tay đó khiến tôi giật mình. Tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy—yếu đuối, tuyệt vọng, và… có chút gì đó khiến tôi không thoải mái.
Tôi rút tay ra ngay lập tức.
“Anh bỏ tay ra đi.”
Anh buông tay, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.
“Em không hiểu đâu… nếu anh không biết sự thật, anh sẽ phát điên mất.”
Tôi quay mặt đi, cố giữ bình tĩnh.
“Dù có chuyện gì, hai người cũng nên tự nói chuyện với nhau. Em không nên xen vào.”
Tôi tưởng câu chuyện sẽ dừng lại ở đó.
Nhưng không.
Anh rể bỗng nói thêm một câu, khiến tôi chết lặng:
“Hay là… em giúp anh theo cách khác.”

Tôi quay lại, tim đập mạnh.
“Cách gì?”
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi nói, giọng trầm xuống:
“Anh muốn biết… cảm giác của người phụ nữ khi không còn yêu chồng mình là như thế nào.”
Tôi không hiểu ngay.
“Ý anh là gì?”
Anh tiến lại gần hơn, từng bước một. Tôi lùi lại theo phản xạ.
“Anh muốn… em giả vờ là chị em.”
Câu nói đó như một cú tát thẳng vào mặt tôi.
“Anh điên rồi à?”
Tôi gần như hét lên.
Anh vội vàng giải thích:
“Không phải như em nghĩ! Anh chỉ muốn nói chuyện… gần gũi hơn… để hiểu cảm giác đó.”
Nhưng cách anh nhìn tôi lúc đó khiến tôi không thể tin được lời giải thích ấy.
Tôi cảm thấy sợ.
Thật sự sợ.
“Em về đây.”
Tôi quay người định bước đi, nhưng anh chặn lại.
“Em nghe anh nói hết đã!”
“Không có gì để nói nữa hết!”
Giọng tôi run lên.
“Anh đang vượt quá giới hạn rồi!”
Anh đứng im, như bị dội một gáo nước lạnh. Gương mặt anh biến sắc, vừa xấu hổ, vừa đau đớn.
Một lúc lâu sau, anh lùi lại, ngồi xuống giường.
“Ừ… anh xin lỗi.”
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Tôi đứng đó, tay vẫn run.
Một phần trong tôi muốn bỏ đi ngay lập tức. Nhưng một phần khác lại thấy… thương hại.
Dù sao, anh cũng đang ốm. Và có thể, anh thực sự đang rối loạn.
Tôi hít sâu.
“Anh nghỉ ngơi đi. Em để cháo ở đây. Khi nào khỏe hơn… hai người nói chuyện với nhau.”
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng, không dám nhìn lại.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Những gì xảy ra cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Ánh mắt của anh rể, câu nói của anh… tất cả khiến tôi cảm thấy vừa khó chịu, vừa bối rối.
Tôi tự hỏi: có phải anh thật sự chỉ đang tuyệt vọng? Hay là… anh đã vượt quá giới hạn từ lâu mà tôi không nhận ra?
Ngày hôm sau, chị tôi gọi điện.
“Em qua chăm anh giúp chị nhé, anh đỡ hơn chưa?”
Tôi im lặng vài giây.
“Anh đỡ rồi chị ạ.”
“Thế thì tốt. Chị về sớm nhất có thể.”
Tôi định nói cho chị biết tất cả.
Nhưng rồi… tôi lại không nói.
Tôi không biết mình sợ điều gì—sợ phá vỡ gia đình họ, hay sợ chính bản thân mình phải đối diện với sự thật.
Ba ngày sau, chị tôi trở về.
Tôi không sang nhà chị nữa.
Một tuần trôi qua.
Rồi một tháng.
Mọi thứ dường như trở lại bình thường. Chị tôi vẫn sống với anh rể, vẫn đăng những bức ảnh hạnh phúc lên mạng xã hội. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Ngoại trừ tôi.
Cho đến một ngày, chị tôi tìm đến tôi, mắt đỏ hoe.
“Em… chị muốn hỏi em một chuyện.”
Tôi nhìn chị, tim chợt thắt lại.
“Chuyện gì vậy chị?”
Chị ngập ngừng, rồi hỏi:
“Trong lúc chị đi công tác… anh ấy có nói gì lạ không?”
Tôi chết lặng.
Hóa ra… chị cũng cảm nhận được điều gì đó.
Tôi nhìn chị—người chị mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi đứng trước một lựa chọn khó khăn đến vậy:
Nói ra sự thật… hay tiếp tục im lặng?
Câu trả lời của tôi hôm đó… đã thay đổi tất cả.