CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cha tôi đã lén lút qua lại với người phụ nữ sống ngay cạnh nhà suốt mười lăm năm, thậm chí còn có với bà ta hai cô con gái.
Điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải chuyện cha phản bội mẹ.
Mà là suốt từng ấy năm, mẹ tôi chưa từng một lần khóc lóc, đánh ghen hay làm náo loạn gia đình.
Mãi đến sinh nhật lần thứ 62 của mẹ, tôi mới hiểu…
Sự im lặng của bà chưa bao giờ có nghĩa là bà yếu đuối.
Tôi tên là Lâm Tử Yên, 32 tuổi, hiện là luật sư tại một văn phòng ở Thượng Hải.
Mẹ tôi, Trần Tú Lan, 62 tuổi, từng là giáo viên trung học cơ sở. Sau khi nghỉ hưu, bà sống khá giản dị, ngày ngày chăm cây, đọc sách và thỉnh thoảng đi bộ quanh khu dân cư.
Cha tôi, Lâm Quốc Vinh, 63 tuổi, trước khi nghỉ hưu từng giữ chức vụ quản lý tại một cơ quan quy hoạch đô thị.
Hai người kết hôn gần bốn mươi năm.
Nhưng nếu nói cuộc hôn nhân ấy thực sự tồn tại trong bao lâu thì có lẽ chỉ khoảng một nửa.
Bởi từ khi tôi mười tuổi, cha mẹ đã bắt đầu ngủ riêng.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm đó.
Gia đình bên cạnh chuyển đến một khu dân cư mới ở ngoại ô Thượng Hải. Họ mang họ Hà.
Người đàn ông trong nhà kinh doanh vật liệu xây dựng, thường xuyên phải đi các tỉnh làm ăn. Vợ ông ta ở nhà chăm sóc hai cô con gái.
Cô chị tên Hà Mộng Dao, hơn em gái ba tuổi.
Cô em là Hà Mộng Kỳ.
Hai chị em đều xinh xắn, hoạt bát và thường xuyên sang nhà tôi chơi.
Ngay những ngày đầu tiên, cha tôi đã tỏ ra đặc biệt nhiệt tình với gia đình hàng xóm.
Đường ống nước nhà họ bị rò, cha tôi sang sửa.
Bóng đèn hỏng, ông sang thay.
Xe của họ hết ắc-quy, cha tôi cũng chẳng ngại mang dụng cụ sang giúp.
Có hôm ông còn chủ động đưa hai cô con gái nhà họ đi học.
Mẹ tôi khi ấy chỉ cười, vừa nhặt rau vừa nói:
“Nhà mới chuyển tới, ông giúp được gì thì giúp. Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau.”
Tôi còn nhỏ, chẳng nghĩ gì nhiều.
Tôi chỉ thấy cha mình là người tốt bụng.
Cho đến vài năm sau, tôi mới bắt đầu nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Khi Hà Mộng Dao vào cấp hai, cha tôi mua cho cô ta một chiếc máy tính xách tay mới.
Tôi lúc ấy cũng đang cần máy để học, nhưng cha chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì đắt tiền như vậy.
Khi Hà Mộng Kỳ còn học tiểu học, cha lại bỏ tiền đăng ký cho cô bé một khóa toán nâng cao thuộc loại đắt nhất trong khu vực.
Mẹ tôi một lần không nhịn được nữa, hỏi:
“Anh lo cho con nhà người ta còn kỹ hơn con gái mình.”
Cha tôi vẫn bình thản:
“Bố nó quanh năm đi làm xa. Hai mẹ con họ sống cũng chẳng dễ dàng gì.”
Một câu nói nghe rất có tình.
Mẹ tôi không tranh luận.
Bà chỉ im lặng tiếp tục nấu cơm.
Khi ấy tôi mới mười lăm tuổi.
Nhưng tôi đã đủ lớn để nhận ra ánh mắt cha dành cho Hà Mộng Dao không giống ánh mắt của một người chú dành cho con gái hàng xóm.
Có một thứ gì đó rất khó gọi tên.
Một sự thân mật vượt quá giới hạn.
Tôi từng bắt gặp cha đứng ngoài sân nhìn cô ấy rất lâu.
Cô gái lúc đó đang phơi quần áo, hoàn toàn không biết có người đang nhìn mình.
Tôi đứng sau cánh cửa, sống lưng lạnh toát.
Đó không phải ánh mắt của một người cha.
Cũng chẳng phải ánh mắt của một người chú.
Đó là ánh mắt của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ.
Tôi đã muốn nói với mẹ.
Nhưng cuối cùng lại không dám.
Tôi sợ mẹ đau lòng.
Sợ gia đình tan vỡ.
Sợ một ngày nào đó mẹ sẽ khóc trước mặt tôi.
Nhưng nhiều năm sau tôi mới hiểu…
Có lẽ lúc ấy người duy nhất chưa biết sự thật chỉ có tôi.
Mẹ tôi biết tất cả.
Sinh nhật 18 tuổi của Hà Mộng Dao, cha tôi mua tặng cô ta một sợi dây chuyền vàng.
Tôi vô tình nhìn thấy chiếc hộp trên bàn.
Mẹ cũng nhìn thấy.
Bà hỏi:
“Bao nhiêu tiền vậy?”
Cha tôi không hề đỏ mặt:
“Hai nghìn tệ thôi. Đồng nghiệp nhờ tôi mua giúp.”
Mẹ chỉ “ừ” một tiếng rồi quay vào phòng.
Tôi biết chiếc dây chuyền đó.
Đó là sản phẩm của Châu Đại Phúc.
Hai nghìn tệ thậm chí còn chẳng đủ để mua một món trang sức nhỏ.
Tôi nhìn theo bóng lưng mẹ.
Bà không hỏi nữa.
Không làm ầm lên.
Không ném đồ.
Không gọi điện sang nhà hàng xóm.
Không nói với họ hàng.
Không nói với tôi.
Chỉ là từ hôm đó, tôi bắt đầu thấy mẹ thay đổi.
Không phải kiểu thay đổi dễ nhận ra.
Bà vẫn nấu cơm.
Vẫn giặt quần áo.
Vẫn chào hỏi hàng xóm.
Vẫn cười khi có khách đến nhà.
Nhưng bà không còn hỏi cha tôi đi đâu.
Cũng chẳng quan tâm ông về lúc mấy giờ.
Năm tôi hai mươi tuổi, tôi lên đại học ở Thượng Hải.
Trong kỳ nghỉ đông, tôi trở về nhà.
Vừa bước vào phòng ngủ, tôi phát hiện ổ khóa đã được thay mới.
Phòng ngủ trước đây của cha mẹ giờ chỉ còn đồ của mẹ.
Cha chuyển sang ngủ trong phòng làm việc.
Tôi hỏi:
“Bố mẹ cãi nhau à?”
Mẹ đang thái rau.
Bà đáp rất nhẹ:
“Không. Có tuổi rồi, ngủ riêng cho dễ ngủ.”
Tôi nhìn đôi tay mẹ.
Con dao trong tay bà vẫn đều đặn hạ xuống từng nhịp.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Không nhanh, không chậm.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy lạnh sống lưng.
Tôi không hỏi nữa.
Từ đó, cha mẹ tôi chính thức sống chung một mái nhà nhưng giống như hai người xa lạ.
Hai mươi hai năm trôi qua.
Cha vẫn thường xuyên tìm lý do để sang nhà họ Hà.
Mẹ chưa bao giờ ngăn cản.
Tôi cũng trưởng thành, lập gia đình rồi ly hôn, sau đó tập trung hoàn toàn cho sự nghiệp.
Tôi từng nghĩ chuyện của cha mẹ đã trở thành một cái gai mà cả hai đều học cách sống chung.
Cho đến sinh nhật 62 tuổi của mẹ.
Hôm đó, tôi từ Thượng Hải trở về.
Tôi mua cho mẹ một chiếc khăn choàng và một chiếc đồng hồ.
Buổi tối, cả nhà tổ chức một bữa cơm nhỏ.
Cha tôi cũng về.
Ông còn cố tình mua một bó hoa, đặt trước mặt mẹ.
“Chúc bà sinh nhật vui vẻ.”
Mẹ nhìn bó hoa.
“Cảm ơn.”
Chỉ hai chữ.
Không hơn.
Sau bữa ăn, mẹ bất ngờ nói:
“Tử Yên, con ở lại với mẹ một lát.”
Tôi tưởng bà muốn tâm sự.
Nhưng mẹ lại lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp màu đen.
Bà đặt nó trước mặt tôi.
“Con mở đi.”
Tôi mở nắp.
Bên trong là một xấp giấy tờ được sắp xếp ngay ngắn.
Có giấy chuyển nhượng tài sản.
Có sao kê ngân hàng.
Có bản photo những giao dịch mua bán.
Có cả một tập ảnh.
Tôi càng xem càng thấy khó thở.
Mẹ nói:
“Mẹ biết chuyện của bố con từ lâu rồi.”
Tôi ngẩng đầu.
“Mẹ… biết từ bao giờ?”
“Ngay từ năm con mười lăm tuổi.”
Tôi chết lặng.
Mẹ bình thản rót trà.
“Mẹ không nói vì lúc đó con còn nhỏ. Mẹ không muốn cuộc sống của con bị đảo lộn.”
Tôi nhìn những tấm ảnh.
Trong đó có cha tôi và người phụ nữ nhà họ Hà.
Có những bức ảnh được chụp từ nhiều năm trước.
Có ảnh hai người đi cùng nhau.
Có ảnh cha tôi đưa tiền.
Có ảnh ông đến bệnh viện khi người phụ nữ kia sinh con.
Tôi run giọng:
“Vậy hai cô gái đó…”
Mẹ nhìn tôi.
“Đúng.”
Tôi không nói được gì.
Mẹ tiếp tục:
“Mẹ không đánh ghen không phải vì mẹ không đau. Mẹ chỉ không muốn dùng nước mắt để giữ một người đã không còn thuộc về mình.”
Tôi nghẹn lại.
“Vậy mẹ định làm gì?”
Lần đầu tiên trong tối hôm đó, mẹ mỉm cười.
“Không làm gì cả.”
Tôi ngơ ngác.
Mẹ chỉ vào tập giấy.
“Mẹ đã làm xong tất cả từ nhiều năm trước.”
Tôi đọc tiếp.
Căn nhà chúng tôi đang ở đã được mẹ mua lại phần lớn bằng tiền riêng từ nhiều năm trước.
Một số khoản tiết kiệm chung đã được bà phân chia rõ ràng.
Quan trọng hơn, mẹ đã âm thầm thuê luật sư và thu thập chứng cứ về những khoản tiền cha tôi sử dụng cho gia đình bên kia.
Tất cả đều được lưu lại.
Ngày tháng rõ ràng.
Nguồn tiền rõ ràng.
Không thiếu thứ gì.
Tôi nhìn mẹ mà không nhận ra người phụ nữ trước mặt.
Người mẹ mà tôi từng nghĩ chỉ biết nhẫn nhịn.
Hóa ra bà đã chuẩn bị cho ngày này suốt mười lăm năm.
Mẹ nói:
“Ngày mai mẹ sẽ nói chuyện với bố con.”
Quả nhiên sáng hôm sau, cha tôi vừa ăn sáng xong, mẹ đã đặt trước mặt ông một tập hồ sơ.
Ông mở ra.
Sắc mặt thay đổi từng chút một.
“Bà điều tra tôi?”
Mẹ bình tĩnh:
“Không. Tôi chỉ ghi nhớ những gì đã xảy ra trong cuộc hôn nhân này.”
Cha im lặng rất lâu.
Sau đó ông hỏi:
“Bà muốn gì?”
Mẹ nhìn ông.
“Không cần ông xin lỗi. Cũng không cần ông quay về.”
Cha sững người.
“Mẹ chỉ muốn ông ký đơn ly hôn.”
Tôi đứng ngoài cửa, nghe từng câu từng chữ.
Cha tôi lúc ấy mới thực sự hoảng.
Ông hỏi:
“Bà muốn ly hôn thật?”
Mẹ gật đầu.
“Chúng ta đã sống như hai người xa lạ hơn hai mươi năm rồi. Chỉ là hôm nay tôi không muốn tiếp tục gọi sự tồn tại đó là hôn nhân nữa.”
Cha không ký ngay.
Ông cố gắng biện minh.
Nói rằng chuyện giữa ông và người phụ nữ kia đã kéo dài quá lâu, rằng ông cũng có trách nhiệm với hai đứa trẻ.
Mẹ không tranh cãi.
Bà chỉ nói:
“Ông có trách nhiệm với ai là lựa chọn của ông. Nhưng từ hôm nay, tôi không còn trách nhiệm phải chờ ông nữa.”
Cuối cùng, cha vẫn ký.
Mẹ không đòi hỏi điều gì quá đáng.
Bà chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.
Vài tháng sau, cha chuyển ra ngoài sống.
Gia đình họ Hà cũng dần rời khỏi khu dân cư.
Tôi nghe nói hai cô con gái sau khi biết chuyện đã rất sốc.
Tôi không biết họ trách ai.
Tôi cũng không muốn biết.
Bởi suy cho cùng, những chuyện người lớn gây ra không nên trở thành món nợ mà trẻ con phải gánh.
Sau khi ly hôn, mẹ bắt đầu cuộc sống mới.
Bà đăng ký một lớp thư pháp.
Mỗi sáng đi bộ.
Cuối tuần đến nhà bạn bè uống trà.
Có hôm bà còn gọi điện cho tôi, cười rất vui:
“Mẹ phát hiện ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Hóa ra một người phụ nữ sống một mình cũng chẳng đáng sợ như mẹ từng nghĩ.”
Tôi im lặng nghe mẹ cười.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Có những người phụ nữ không chọn cách gào khóc khi bị phản bội.
Họ cũng không nhất thiết phải trả thù.
Họ chỉ âm thầm thu lại từng chút quyền kiểm soát cuộc đời mình.
Mẹ tôi đã im lặng suốt mười lăm năm.
Nhưng đó không phải là mười lăm năm bà chờ cha quay đầu.
Đó là mười lăm năm bà chuẩn bị để một ngày có thể bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy mà không cần cầu xin bất kỳ ai.
Sinh nhật năm 63 tuổi của mẹ, tôi đưa bà đi ăn ở một nhà hàng nhỏ ven sông.
Mẹ mặc chiếc váy xanh nhạt, tóc cắt ngắn hơn trước.
Bà nâng ly trà, nhìn dòng người ngoài cửa kính rồi nói:
“Tử Yên, con nhớ nhé.”
“Đừng bao giờ nghĩ im lặng là yếu đuối.”
Tôi hỏi:
“Vậy im lặng là gì hả mẹ?”
Mẹ cười.
“Đôi khi, đó là lúc một người đang đủ bình tĩnh để chuẩn bị cho ngày mình tự cứu lấy mình.”
Tôi nắm lấy tay mẹ.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều rơi xuống mặt sông.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy mẹ thật sự nhẹ nhõm.
Và tôi cũng hiểu rằng sinh nhật năm 62 tuổi ấy không phải ngày mẹ mất đi một cuộc hôn nhân.
Đó là ngày bà lấy lại cuộc đời vốn đã bị bỏ quên quá lâu.