CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bận chăm hai con nhỏ nên vào ăn sau, con dâu chỉ còn lại đúng đĩa xương cá. Người chồng vừa từ công trình trở về chứng kiến tất cả, liền có hành động khiến cả gia đình chết lặng…
Chiều cuối tuần, căn nhà rộng ở vùng quê ven sông rộn ràng mùi thức ăn vừa nấu. Trên mâm cơm bày đủ các món giản dị nhưng hấp dẫn: cá rim tiêu, bát canh rau ngót nấu thịt bằm cùng đĩa cà pháo muối. Trong khi mọi người đã chuẩn bị ngồi vào bàn thì Hương – cô con dâu thứ – vẫn tất bật dưới bếp. Cô vừa tranh thủ múc thêm canh, vừa dỗ dành hai đứa con nhỏ đang quấy khóc vì đói.
Từ ngày về làm dâu, Hương đã quen với việc để cả nhà ăn trước. Cô luôn nghĩ trẻ con cần được chăm sóc chu đáo nên chấp nhận ăn sau cũng chẳng sao. Hơn nữa, mẹ chồng vẫn thường bảo rằng con dâu phải lo cho con cái rồi mới đến lượt mình, người lớn ăn xong còn phải dọn dẹp nhà cửa.
Hôm ấy, chồng cô là Minh sau nhiều tháng làm việc tại một công trình ở miền Trung mới được nghỉ phép về nhà. Vừa bước vào sân, anh đã thấy vợ bế một đứa, dắt một đứa chạy qua chạy lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong khi đó, cả gia đình đã quây quần quanh mâm cơm.
Mẹ anh vội cất tiếng:
– Minh, con ngồi xuống ăn luôn đi. Để vợ con lo cho hai đứa nhỏ, lát nó ăn sau cũng được.
Nghĩ đó chỉ là thói quen bao lâu nay nên Minh không để tâm nhiều. Anh ngồi xuống ăn cùng mọi người, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng hướng về phía căn bếp nơi vợ đang tất bật.
Gần hai mươi phút sau, hai đứa trẻ đã no bụng và chạy ra sân chơi. Hương mới có thời gian rửa tay rồi quay lại bàn ăn. Thế nhưng trước mắt cô chỉ còn một chiếc đĩa với bộ xương cá đã được gặm sạch, vài cọng rau vụn và chút nước canh nguội dưới đáy nồi. Mọi người cũng đã ăn xong, lần lượt đứng dậy ai về phòng nấy, chẳng ai để ý đến việc cô vẫn chưa hề dùng bữa.
Hương khựng người vài giây. Cổ họng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng cô cố nén cảm xúc. Không muốn ai khó xử, cô lặng lẽ kéo chiếc ghế ngồi xuống, gắp bộ xương cá sang một bên, múc chút nước canh còn sót lại chan vào bát cơm nguội rồi cúi đầu ăn từng miếng nhỏ.
Đúng lúc ấy, Minh từ ngoài hiên quay vào. Anh chết lặng khi nhìn thấy bữa cơm của vợ chỉ còn lại từng ấy. Người phụ nữ đã dậy từ sáng sớm đi chợ, nấu nướng, chăm con, phục vụ cả gia đình, cuối cùng lại chẳng có nổi một miếng cá nguyên vẹn cho mình.
Không nói một lời, Minh đột ngột đứng bật dậy, cầm luôn chiếc bát cơm trên tay Hương đặt xuống bàn. Hành động của anh khiến tất cả những người đang chuẩn bị rời đi đều quay đầu nhìn lại.
Anh bình tĩnh bước vào bếp, mở tủ lạnh lấy phần thực phẩm còn lại rồi tự tay nhóm bếp nấu thêm một bữa mới. Trong lúc chảo cá đang sôi lách tách, anh quay ra nói đủ lớn để cả nhà đều nghe thấy:
– Từ hôm nay, ai chưa ăn thì chưa được phép dọn mâm. Người nấu cơm là người phải được ăn đầu tiên hoặc ít nhất cũng phải có phần đàng hoàng. Không thể để người vất vả nhất lại phải ăn xương và cơm nguội như thế này.
Không gian bỗng im phăng phắc. Cha anh khẽ cúi mặt, còn mẹ anh cũng đứng lặng, chẳng biết nói gì. Hai người chị dâu nhìn nhau đầy ái ngại vì họ nhận ra suốt thời gian qua đã xem việc ấy là điều hiển nhiên mà chẳng một lần để ý.
Ít phút sau, Minh bày riêng cho vợ một mâm cơm nóng hổi với đầy đủ cá, canh và rau. Anh nhẹ nhàng gắp từng miếng cá vào bát của Hương rồi nói:
– Em ăn đi. Những ngày anh không có nhà đã để em chịu nhiều thiệt thòi rồi. Từ giờ sẽ không còn chuyện ấy nữa.
Nghe chồng nói, Hương không kìm được nước mắt. Đó không chỉ là bữa cơm đủ đầy, mà còn là lần đầu tiên cô cảm thấy sự hy sinh của mình được nhìn nhận và trân trọng.
Ngay tối hôm ấy, Minh đề nghị cả gia đình ngồi lại để thống nhất lại nếp sinh hoạt. Anh phân chia việc nhà rõ ràng, ai cũng phải có trách nhiệm chăm trẻ, dọn dẹp và đặc biệt, mọi người chỉ bắt đầu bữa cơm khi tất cả đã có mặt hoặc phải luôn để phần đầy đủ cho người đến sau. Ban đầu mẹ anh còn đôi chút tự ái, nhưng khi nghe chồng và các con phân tích, bà cũng lặng lẽ gật đầu.
Kể từ đó, mỗi bữa cơm trong ngôi nhà đều có tiếng cười nhiều hơn. Hương không còn phải ăn những phần thức ăn thừa hay lặng lẽ nuốt nước mắt sau khi chăm con. Còn Minh hiểu rằng, đôi khi hạnh phúc của một gia đình không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà bắt đầu từ sự quan tâm và công bằng dành cho người âm thầm hy sinh nhiều nhất.