CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa bước vào bữa cơm ra mắt, mẹ của người yêu khẽ nói: “Cháu lấy giúp bác đôi đũa khác nhé, đôi này cong rồi.” Tôi chỉ mỉm cười đáp đúng bốn chữ rồi nhẹ nhàng đứng dậy xin phép ra về…
Buổi tối cuối tuần ấy là lần đầu tiên tôi theo Khánh về gặp gia đình anh.
Suốt quãng đường từ thành phố đến thị trấn ven sông, lòng tôi cứ thấp thỏm. Dù đã đi làm nhiều năm, tiếp xúc với đủ kiểu khách hàng khó tính, nhưng nghĩ đến việc ra mắt nhà người yêu, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp.
Khánh liên tục kể chuyện vui để tôi bớt căng thẳng.
“Em cứ là chính mình thôi. Ba mẹ anh không quá khắt khe đâu.”
Tôi cười gượng, hai tay vẫn ôm khư khư giỏ quà gồm ít trái cây, hộp trà ngon và chai rượu do ba tôi cẩn thận chuẩn bị. Trước lúc đi, mẹ còn dặn:
“Lần đầu gặp mặt, con cứ lễ phép, quan sát nhiều hơn nói.”
Tôi ghi nhớ từng lời.
Ngôi nhà của gia đình Khánh nằm trong một khu dân cư yên tĩnh. Căn nhà ba tầng khang trang, sân trước trồng nhiều hoa giấy và cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng.
Vừa bước qua cổng, mẹ anh đã niềm nở ra đón. Bà ngoài năm mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề, gương mặt nghiêm nhưng vẫn giữ nụ cười xã giao.
Sau vài câu chào hỏi, mọi người cùng vào bàn ăn. Không khí ban đầu khá thoải mái, ai cũng hỏi han về công việc và cuộc sống của tôi.
Đến lúc chuẩn bị dùng bữa, mẹ Khánh cầm đôi đũa trên tay rồi quay sang nói:
“Cháu lấy giúp bác đôi đũa khác nhé, đôi này cong rồi.”
Tôi nhìn xuống đôi đũa. Nó hoàn toàn bình thường, chỉ hơi lệch một chút ở phần đầu, vẫn sạch sẽ và dùng tốt.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến lời bà ngoại từng dạy: “Nếu người lớn thật lòng quý con, họ sẽ không thử lòng con bằng những chuyện nhỏ nhặt.”
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
“Cháu xin phép.”
Nói xong, tôi đứng dậy cúi đầu chào mọi người rồi xách túi bước ra khỏi nhà.
Khánh hốt hoảng chạy theo.
“Em làm sao vậy? Chỉ là mẹ anh nhờ lấy đôi đũa thôi mà.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
“Nếu chỉ đơn giản là đổi đôi đũa thì em sẵn sàng làm. Nhưng ánh mắt của bác lúc nói câu đó không phải để nhờ vả, mà là để xem em có ngoan ngoãn phục tùng ngay từ lần đầu hay không. Em không ngại giúp người khác, nhưng em không muốn bắt đầu một mối quan hệ bằng một phép thử.”
Khánh im lặng.
Anh quay lại nhìn qua khung cửa. Mẹ anh vẫn đang đứng trong phòng ăn, nét mặt không hề bất ngờ, như thể mọi chuyện diễn ra đúng như điều bà dự liệu.
Vài ngày sau, Khánh hẹn gặp tôi. Anh thú nhận rằng mẹ mình từng nói sẽ cố tình đưa ra một yêu cầu nhỏ trong bữa cơm đầu tiên để xem “cô gái ấy có biết điều hay không”. Chính anh cũng không ngờ tôi lại chọn cách rời đi.
Tôi mỉm cười:
“Em tin sự tôn trọng phải đến từ cả hai phía. Nếu ngay lần gặp đầu tiên đã cần dùng thử thách để đánh giá nhau, thì sau này sẽ còn rất nhiều phép thử khác.”
Những lời ấy khiến Khánh suy nghĩ rất lâu.
Ít hôm sau, mẹ anh chủ động gọi điện xin gặp riêng tôi. Bà thẳng thắn thừa nhận mình đã nghe lời một người bạn, cho rằng muốn biết con dâu tương lai có phù hợp hay không thì nên “thử” ngay trong lần đầu gặp mặt. Nhưng khi thấy tôi bình tĩnh rời đi thay vì nổi nóng hay cố gắng lấy lòng, bà mới nhận ra phép thử ấy vô tình thể hiện sự thiếu tôn trọng.
Bà gửi lời xin lỗi chân thành.
Tôi cũng không trách bà, bởi ai cũng có thể mắc sai lầm nếu mang theo những định kiến cũ.
Vài tháng sau, khi hai gia đình chính thức gặp nhau để bàn chuyện cưới hỏi, chính mẹ Khánh là người chủ động gắp thức ăn cho tôi và mỉm cười nói:
“Lần trước bác sai rồi. Từ nay về sau, chúng ta coi nhau như người một nhà, không còn những phép thử vô nghĩa nữa.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
Tôi hiểu rằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc không bắt đầu từ việc ai nhẫn nhịn nhiều hơn, mà bắt đầu từ sự tôn trọng dành cho nhau ngay từ lần gặp đầu tiên.