câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ba năm trước, vì ch//ê người vợ quê mùa, ăn mặc xu//ề xòa, Tuấn lạn/h lùng đuổi/ cô ra khỏi nhà khi cô đang mang th//ai năm tháng. Hai năm sau, một lần gặp lại đã khiến anh ch///ế/t lặng khi thấy vợ cũ trong hoàn cảnh này…
Buổi chiều cuối thu, Tuấn đứng trước tấm kính của một quán cà phê ven đường, chậm rãi chỉnh lại cổ áo sơ mi đã sờn màu rồi đưa tay vuốt mái tóc. Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến chính anh cũng phải thở dài.
Người đàn ông từng tự tin, phong độ, lúc nào cũng tin mình sẽ có một tương lai rực rỡ giờ đây chỉ còn lại vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. Đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm mất ngủ, khóe miệng hằn những nếp nhăn của sự thất bại.
Tối hôm trước, trong buổi họp lớp cũ, anh tình cờ nghe được một câu chuyện về Thảo.
“Nghe nói Thảo giờ vất vả lắm. Một mình nuôi con nhỏ. Hình như làm quản gia cho một gia đình rất giàu. Sáng đi từ tinh mơ, tối mịt mới về.”
Người bạn nói với vẻ thương cảm.
Tuấn im lặng, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác khó tả.
Không phải thương xót.
Cũng chẳng phải day dứt.
Mà giống như một sự tò mò pha lẫn chút tự mãn.
Anh tự nhủ, hóa ra cuộc đời vẫn công bằng. Người phụ nữ từng cố níu kéo cuộc hôn nhân với anh cuối cùng cũng chỉ sống lay lắt như vậy.
Có lẽ cô vẫn chưa thoát khỏi cái số phận nghèo khó vốn có.
Ý nghĩ ấy khiến Tuấn bất giác mỉm cười.
Ba năm trước, chính anh là người chủ động l//y hôn.
Ngày ấy Thảo mang th//ai được năm tháng.
Đứa con đầu lòng đáng lẽ phải là niềm hạnh phúc của cả hai.
Nhưng với Tuấn, đó lại là gánh nặng.
Anh xuất thân từ thành phố, làm việc trong một công ty bất động sản. Thu nhập khá, ăn mặc bảnh bao, giao tiếp rộng.
Còn Thảo chỉ là cô gái quê lên thành phố học rồi làm kế toán cho một xưởng may nhỏ.
Sau khi kết hôn, cô nghỉ việc vì sức khỏe thai kỳ không tốt.
Ngày ngày chỉ quanh quẩn ở nhà.
Mái tóc dài luôn buộc gọn.
Quần áo chỉ là những chiếc váy bầu rộng thùng thình.
Đôi dép nhựa đã cũ.
Thảo chưa bao giờ biết trang điểm.
Mỗi lần cùng chồng ra ngoài, cô chỉ lặng lẽ đi phía sau.
Ban đầu Tuấn còn thấy điều đó dễ thương.
Nhưng càng về sau, anh càng cảm thấy xấu hổ.
Đúng lúc ấy, trong công ty xuất hiện Linh.
Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, biết ăn mặc, biết nói những lời ngọt ngào.
Đi cạnh Linh, Tuấn cảm thấy mình được ngưỡng mộ.
Anh bắt đầu chán ghé//t căn nhà nhỏ luôn có mùi thuốc bổ dành cho bà bầu.
Chán những bữa cơm đơn giản.
Chán hình ảnh người vợ tóc tai rối bù vì nghén.
Mỗi lần nhìn Thảo, anh chỉ thấy sự quê mùa.
Rồi một ngày, Tuấn đặt đơn ly hôn lên bàn.
Thảo chết lặng.
Đôi tay run rẩy ôm lấy bụng bầu.
“Anh… em đã làm gì sai?”
Tuấn lạnh nhạt đáp:
“Em không sai.”
“Chỉ là anh không còn yêu nữa.”
Thảo bật khóc.
“Con mình sắp chào đời…”
Tuấn cười nhạt.
“Đó là chuyện của em.”
Anh lấy từ túi ra một phong bì đặt lên bàn.
“Bên trong có năm mươi triệu.”
“Coi như tiền cuối cùng anh có thể giúp.”
“Từ nay em đừng tìm anh nữa.”
Thảo quỳ xuống.
Không phải vì muốn níu kéo.
Mà chỉ vì muốn con mình có một gia đình trọn vẹn.
Nhưng Tuấn thậm chí còn không ngoái đầu.
Ngày hôm đó, anh rời khỏi căn nhà, mang theo toàn bộ quần áo và tương lai mà Thảo từng tin tưởng.
Một tháng sau, Tuấn công khai yêu Linh.
Anh nghĩ mình đã chọn đúng.
Thế nhưng cuộc đời luôn có cách khiến con người phải trả giá.
Linh chỉ yêu tiền.
Khi công ty của Tuấn làm ăn sa sút, thu nhập giảm mạnh, cô nhanh chóng chuyển sang quen một doanh nhân lớn tuổi giàu có.
Không một lời giải thích.
Không một lời xin lỗi.
Chỉ để lại dòng tin nhắn:
“Em cần một cuộc sống tốt hơn.”
Sau cú s//ốc đó, Tuấn liên tục thất bại.
Đầu tư chứng khoán thua lỗ.
Mở cửa hàng thì phá sả//n.
Cuối cùng, anh chỉ xin được công việc nhân viên kinh doanh với mức lương vừa đủ sống.
Những người từng nịnh bợ anh cũng dần biến mất.
Ba năm.
Đó là khoảng thời gian đủ dài để Tuấn hiểu cảm giác m//ất tất cả.
Và cũng chính vì nghe tin Thảo sống cực khổ, trong lòng anh lại xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ.
Anh muốn gặp cô.
Muốn xem người phụ nữ từng hết lòng vì mình bây giờ đã ra sao.
Trên đường đi, anh ghé vào tiệm bánh ven đường, mua một hộp bánh nhỏ giảm giá.
Không phải vì quan tâm.
Chỉ để nếu gặp con, anh còn có cái mang theo.
Dù sao cũng là đứa trẻ mang dòng máu của mình.
Theo địa chỉ người quen đưa, Tuấn chạy xe đến một khu căn hộ cao cấp bậc nhất thành phố.
Anh dừng xe.
Ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao hơn bốn mươi tầng.
Đôi lông mày khẽ nhíu lại.
“Chắc đúng là cô ấy làm giúp việc ở đây.”
Anh tự trấn an.
Nếu không thì làm sao một người phụ nữ như Thảo có thể sống ở nơi này?
Sau khi xuất trình giấy tờ, bảo vệ gọi điện x//ác nhận khá lâu mới đồng ý cho anh lên.
Chiếc thang máy đưa Tuấn lên tầng áp mái.
Cánh cửa mở ra.
Trước mắt anh là hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng.
Chỉ có hai căn hộ trên cả tầng.
Một người quản lý tòa nhà lịch sự dẫn anh đến trước cánh cửa gỗ lớn.
Tuấn hít sâu.
Trong đầu đã chuẩn bị sẵn vài câu.
Nếu Thảo khóc, anh sẽ an ủi.
Nếu cô trách móc, anh sẽ nói vài lời xin lỗi cho phải phép.
Nếu cô quá khó khăn…

Nếu cô quá khó khăn… anh có thể tỏ ra bao dung, hứa hẹn mỗi tháng trích ra vài trăm nghìn đồng hỗ trợ để xoa dịu lương tâm, cũng là để bù đắp cho sự tự tôn đã bị giẫm đạp suốt ba năm qua của mình.
Người quản lý gõ cửa hai tiếng nhẹ nhàng.
Cánh cửa gỗ sồi sang trọng từ từ mở ra.
Tuấn nuốt nước bọt, khoang miệng khô khốc. Anh chuẩn bị sẵn một nụ cười nửa ban ơn, nửa ngậm ngùi để đối diện với Thảo – người phụ nữ mà anh hình dung sẽ gầy guộc, tiều tụy, đôi bàn tay thô ráp vì quanh năm suốt tháng lau dọn sàn nhà cho người giàu.
Thế nhưng, nụ cười trên môi Tuấn lập tức đóng băng.
Người bước ra cửa không phải là Thảo trong bộ quần áo giúp việc bạc màu.
Đó là một người phụ nữ rạng rỡ, thần thái kiêu sa trong chiếc đầm lụa màu kem trang nhã. Mái tóc dài năm xưa nay được cắt ngắn ngang vai, uốn sóng nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt đầy đặn, mặn mà. Làn da cô trắng mịn, đôi môi thoa một lớp son hồng tự nhiên. Đôi tai điểm xuyết hai viên hoa tai ngọc trai đắt giá.
Toàn thân cô tỏa ra vẻ thanh lịch, tự tin và quý phái của một người phụ nữ độc lập, hoàn toàn không có một chút vết tích nào của sự Lam lũ hay khắc nghiệt của thời gian.
Tuấn đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt trợn ngược bàng hoàng, cổ họng nghẹn lại không thể thốt ra thành lời.
– Thảo… – Anh lắp bắp, giọng run run như không tin vào mắt mình. – Em… sao em lại…
Thảo nhìn anh. Ánh mắt cô phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, không có sự căm hường, không có sự trách móc, và càng không có một chút gợn sóng xúc động nào. Cô nhìn anh giống như đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn vô hình.
– Anh Tuấn? – Thảo cất giọng thong thả, lịch sự nhưng xa cách. – Anh tìm tôi có việc gì không?
– Anh… anh nghe bạn bè nói em làm… làm ở đây… – Tuấn ngập ngừng, mắt anh vô thức đảo qua không gian rộng lớn đằng sau lưng cô.
Căn Penthouse rộng hơn ba trăm mét vuông với thiết kế kính chạm trần, nhìn trọn ra dòng sông thành phố lung linh ánh đèn. Nội thất bên trong đắt đỏ, hiện đại đến mức một người từng làm bất động sản như Tuấn chỉ cần nhìn qua đã biết giá trị không dưới năm mươi tỷ đồng.
Lúc này, một bé gái khoảng hai tuổi rưỡi, mặc chiếc váy công chúa màu trắng tuyết, tung tăng chạy từ trong phòng khách ra, líu lo gọi:
– Mẹ ơi! Mẹ xem con vẽ chú gấu này!
Thảo cúi xuống, ánh mắt lập tức dịu dàng tràn ngập tình yêu thương. Cô đỡ lấy đứa trẻ, xoa đầu con gái:
– Bún ngoan, ra chơi với vú nuôi một chút nhé, mẹ đang có khách.
Đứa trẻ quay sang nhìn Tuấn bằng đôi mắt tròn xoe, đen nhánh. Khuôn mặt nó có những nét giống anh đến kinh ngạc. Tim Tuấn đập liên hồi, một cảm giác tội lỗi và khát khao máu mủ đột ngột dâng lên trong ngực. Anh bước tới một bước, đưa hộp bánh giảm giá đã nhăn nhúm trên tay ra:
– Con… con gái anh đúng không? Thảo, đây là bánh anh mua cho con…
Bé Bún sợ hãi lùi lại, ôm chặt lấy chân Thảo.
Thảo nhẹ nhàng gạt tay Tuấn ra. Ánh mắt cô lạnh đi vài phần:
– Anh Tuấn, anh nhầm rồi. Đây là con của một mình tôi. Đứa trẻ này không có người bố nào tên Tuấn cả.
– Thảo! Em nói gì vậy? – Tuấn bắt đầu cuống cuồng, sự tự tôn sụp đổ hoàn toàn. – Ba năm trước anh sai rồi! Anh thừa nhận anh nông nổi, nhưng nó là máu mủ của anh! Sao em lại sống ở đây? Có phải… có phải em chấp nhận làm ‘phòng nhì’ cho đại gia nào để có tiền không? Em đâu có học hành gì cao, sao lại sở hữu được nơi này?
Cơn ghen tức và sự đố kỵ bộc phát khiến Tuấn vô thức thốt ra những lời xúc phạm.
Ngay lập tức, từ phía hành lang bên trong, tiếng bước giày tây nạm đinh vang lên đều đặn, uy nghiêm.
Một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi, ăn mặc lịch lãm, tay cầm xấp tài liệu bước ra. Đi sau lưng ông là hai trợ lý trẻ tuổi mặc vest đen chỉn chu.
Tuấn khựng lại. Anh nhận ra người đàn ông này ngay lập tức.
Đó là Lâm Thế Vinh – Chủ tịch Tập đoàn Dệt may & Thời trang Quốc tế Minh Phát, một trong những doanh nhân quyền lực và giàu có nhất thành phố!
Tuấn từng nộp hồ sơ xin việc vào tập đoàn này nhưng bị bác bỏ ngay từ vòng hồ sơ.
– Có chuyện gì thế Thảo? – Ông Vinh cất giọng trầm ồn, uy nghi.
Thảo quay lại, mỉm cười lịch sự:
– Không có gì đâu Chủ tịch. Chỉ là một người quen cũ ghé qua hỏi thăm thôi ạ.
Ông Vinh gật đầu, quay sang nhìn Tuấn bằng ánh mắt dò xét sắc lẹm của một người lăn lộn trên thương trường nhiều năm. Ông đi lại gần Thảo, thái độ vô cùng tôn trọng:
– Báo cáo tài chính quý 3 của chuỗi nhà máy phía Nam đã được phê duyệt. Tổng giám đốc Thảo xem qua rồi ký giúp tôi nhé. Chiều nay bên Quỹ đầu tư nước ngoài muốn hẹn Tổng giám đốc ăn tối để đàm phán dự án mới đấy.
“Tổng giám đốc?!”
Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Tuấn, làm anh choạng gạng suýt ngã sụp xuống sàn đá cẩm thạch.
Anh trố mắt nhìn Thảo, rồi lại nhìn vị Chủ tịch tập đoàn hàng đầu.
Như hiểu được sự bàng hoàng và khinh bỉ ngầm trong mắt Tuấn, ông Vinh thong thả lên tiếng, giọng nói đanh thép như muốn vả thẳng vào sự coi thường của anh năm xưa:
– Cậu trẻ này có vẻ ngạc nhiên? Cậu tưởng cô Thảo là quản gia hay là người tình của ai sao?
Ông Vinh hừ lạnh một tiếng:
– Ba năm trước, cô Thảo vác bụng bầu 5 tháng đến xin việc tại xưởng may nhỏ của chúng tôi. Cô ấy không xin sự thương hại, mà xin một cơ hội chứng minh năng lực. Một cô gái có bằng kế toán loại giỏi, lại có khả năng quản trị và nhạy bén kinh doanh thiên bẩm mà trước đây vì gia đình mà phải gạt bỏ ước mơ.
– Trong vòng hai năm, chính cô ấy đã giúp tập đoàn chúng tôi tái cấu trúc toàn bộ hệ thống tài chính, cứu sống ba nhà máy trên bờ vực phá sản, mang về doanh thu hàng trăm tỷ đồng! Căn Penthouse này cùng 10% cổ phần tập đoàn là phần thưởng hoàn toàn xứng đáng cho tài năng và sự cống hiến của Tổng giám đốc Thảo!
Mỗi lời nói của ông Vinh rơi xuống như một gáo nước băng tạt thẳng vào mặt Tuấn.
Anh nhớ lại ba năm trước…
Ngày anh đặt đơn ly hôn lên bàn, anh chê cô quê mùa, không biết trang điểm, chỉ biết quanh quẩn bếp núc. Anh cho rằng cô là gánh nặng, là kẻ ăn bám.
Anh đâu biết rằng, cô ăn mặc xuề xòa là vì đang mang thai con của anh, cô nghỉ việc là vì sức khỏe yếu, cô lùi lại phía sau là để dành trọn năng lượng cổ vũ cho sự nghiệp của anh!
Khi anh ruồng bỏ cô, ném cho cô 50 triệu bạc nghĩa, cô không gục ngã. Cô đã dùng chính sự khinh nhược của anh làm động lực để đứng lên, khai phá bản thân và vươn tới đỉnh cao mà cả đời này anh thậm chí không mơ tới được!
– Thảo… – Tuấn run rẩy, giọt nước mắt nhục nhã cuối cùng cũng lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. – Anh… anh thật sự không biết… Anh sai rồi Thảo ơi…
Thảo nhìn anh, đôi mắt cô không còn sự lạnh lùng nữa, mà thay vào đó là một sự bao dung kỳ lạ. Sự bao dung của một người đứng ở trên cao nhìn xuống kẻ đã từng tổn thương mình, nhưng giờ đây kẻ đó đã quá nhỏ bé, không còn đủ sức ảnh hưởng đến cuộc đời cô nữa.
– Anh Tuấn. – Thảo bình thản nói. – Ba năm trước, khi anh bước ra khỏi căn nhà đó, tôi đã từng nghĩ cuộc đời mình thế là hết. Nhưng chính sự nhẫn tâm của anh đã dạy tôi một bài học giá trị nhất: Phụ nữ không bao giờ được phép đặt tương lai và sự tôn nghiêm của mình vào tay một người đàn ông.
Cô đan hai tay vào nhau, thần thái tự tin chiếu sáng cả căn phòng:
– 50 triệu năm đó anh đưa, tôi đã dùng để nộp viện phí sinh con và trang trải những ngày tháng khó khăn nhất. Hôm nay, tôi trả lại anh gấp trăm lần.
Thảo ra hiệu cho trợ lý. Người trợ lý lập tức đưa cho Tuấn một tấm séc trị giá 5 tỷ đồng.
Tuấn nhìn tấm séc, rồi nhìn Thảo, mặt cắt không còn một giọt máu:
– Em… em làm vậy là có ý gì?
– Số tiền này, một nửa là trả lại 50 triệu năm xưa cùng tiền lãi, một nửa là tôi coi như mua đứt sự tự do cho con gái tôi. Từ nay về sau, bé Bún mang họ tôi. Anh không nợ tôi, tôi không nợ anh. Chúng ta chính thức là hai người xa lạ. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.
– Không! Anh không cần tiền! Anh muốn con! Anh muốn em quay về! – Tuấn gào lên trong sự tuyệt vọng. Anh lao đến định nắm lấy tay Thảo.
Nhưng hai người bảo vệ lực lưỡng của tòa nhà đã lập tức bước lên, giữ chặt lấy hai tay Tuấn, ấn ngược anh ra phía hành lang.
Hộp bánh giảm giá nhăn nhúm trên tay anh rơi xuống sàn, bị giẫm nát dưới đế giày của bảo vệ.
Cánh cửa gỗ sồi sang trọng từ từ khép lại.
Trước khi cánh cửa đóng hoàn toàn, Tuấn chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh Thảo nhẹ nhàng bế con gái lên, mỉm cười hạnh phúc bên gia đình mới và sự nghiệp rực rỡ của cô.
Cánh cửa đóng “SẦM” một tiếng.
Hành lang áp mái trở lại vẻ yên tĩnh, lạnh lẽo.
Tuấn quỳ gục xuống sàn đá cẩm thạch, hai tay ôm lấy mặt, bật khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào, muộn màng của một kẻ đã tự tay ném bỏ viên ngọc quý nhất đời mình để rồi nhận lấy một đống đá vụn.
Anh có tiền trong tay – tấm séc 5 tỷ đồng – nhưng anh hiểu rằng, cả đời này anh đã vĩnh viễn mất đi người phụ nữ yêu anh chân thành nhất, mất đi đứa con gái ruột thịt, và mất đi sự tự tôn cuối cùng của một thằng đàn ông.
Cơn gió cuối thu thổi qua khung cửa sổ hành lang, lạnh buốt. Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ phải sống những ngày tháng còn lại trong sự dằn dặn, hối hận và nhục nhã tột cùng – cái giá quá đắt cho sự bội bạc và coi thường tình nghĩa vợ chồng.