CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
‘Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em…’, thế nhưng người chồng mãi mãi không trở về, để lại vợ và chiếc bụ/ng b/ầu 9 tháng…
“Anh chạy xong chuyến này là nghỉ vài hôm ở nhà với mẹ con em…”, đó là câu nói cuối cùng người chồng để lại trước khi lên đường. Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện, chỉ còn người vợ mang thai sắp sinh ôm nỗi chờ đợi giữa những ngày dài vô tận.
Buổi chiều ở bến xe liên tỉnh, không khí oi ả của cuối hạ phủ kín cả khoảng sân rộng. Trước giờ xe lăn bánh, Tuấn chỉnh lại cổ áo đồng phục tài xế rồi quay sang nhìn vợ mình. Ánh mắt anh tràn ngập yêu thương khi nhẹ nhàng áp bàn tay rám nắng lên chiếc bụng đã căng tròn của Hương.
Anh cười hiền, khẽ nói:
– “Chỉ hết chuyến này thôi, anh xin nghỉ mấy ngày ở nhà chăm hai mẹ con. Đến lúc con chào đời, anh sẽ không đi đâu nữa.”
Hương mỉm cười nhưng trong lòng vẫn không giấu được sự lo lắng. Suốt mấy năm làm vợ tài xế đường dài, cô đã quen với cảnh tiễn chồng đi lúc trời chưa sáng và chờ anh trở về khi phố xá đã lên đèn. Thế nhưng lần này lại khác. Cái thai đã bước sang tháng cuối, bác sĩ dặn có thể sinh bất cứ lúc nào.
Cô siết nhẹ tay chồng, giọng nghèn nghẹn:
– “Anh nhớ lái xe cẩn thận nhé. Mẹ con em sẽ đợi.”
Tuấn gật đầu đầy chắc chắn rồi bước lên buồng lái. Tiếng động cơ rền vang phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Chiếc xe từ từ rời bến, lăn bánh về phía quốc lộ. Hương đứng lặng rất lâu, dõi theo cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ khuất sau hàng cây.
Không hiểu vì sao, trong tim cô bỗng dâng lên cảm giác bất an khó tả. Cô tự mỉm cười để trấn an bản thân, cho rằng đó chỉ là nỗi lo của người phụ nữ sắp làm mẹ.
Đêm ấy, căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng quạt quay đều và ánh đèn ngủ vàng nhạt. Hương nằm mãi không chợp mắt. Một tay cô ôm bụng, tay còn lại vuốt ve từng nhịp chuyển động của con.
Cô khe khẽ thủ thỉ:
– “Ba chỉ đi thêm một chuyến nữa thôi. Khi ba về, cả nhà mình sẽ cùng nhau đi công viên, ba sẽ bế con thật nhiều. Con ngoan nhé, để ba yên tâm làm việc.”
Như hiểu lời mẹ, em bé khẽ cựa mình vài cái. Hương mỉm cười hạnh phúc. Trong lòng cô vẫn tin rằng chỉ cần vài ngày nữa thôi, cánh cửa sẽ mở ra và Tuấn sẽ trở về với nụ cười quen thuộc.
Nhưng cuộc đời vốn chẳng phải lúc nào cũng diễn ra theo những lời hứa.
Rạng sáng hôm sau, khi màn sương còn phủ kín con đèo quanh co, chiếc xe khách Tuấn điều khiển bất ngờ gặp sự cố nghiêm trọng. Chỉ ít phút sau, điện thoại của Hương liên tục đổ chuông từ những số máy lạ. Cô vẫn chưa hề biết rằng, phía bên kia đầu dây là tin dữ sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Chiếc túi đồ sơ sinh đã chuẩn bị sẵn vẫn còn đặt ngay ngắn cạnh cửa. Bộ quần áo nhỏ xíu mà Tuấn từng cẩn thận chọn cho con vẫn còn nguyên trong túi giấy. Hương lặng người nhìn màn hình điện thoại sáng lên lần nữa, trái tim bỗng đập dồn dập như có điều gì đó rất khủng khiếp đang chờ phía trước. Cô hít một hơi thật sâu rồi run run đưa tay nhấc máy, hoàn toàn không ngờ rằng chỉ sau cuộc gọi ấy, lời hứa “anh sẽ về chăm hai mẹ con” sẽ mãi mãi chỉ còn là một ký ức khiến cô đau nhói suốt quãng đời còn lại.
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa lúc trời còn chưa hửng sáng.
Hương mơ màng mở mắt. Một cảm giác bất an bất chợt len lỏi trong lòng khiến cô vội cầm máy. Đầu dây bên kia là giọng nói run run của một người đàn ông.
“Chị là người nhà của anh Tuấn phải không? Chị bình tĩnh nhé… Xe của anh gặp tai nạn trên đèo. Mọi người đang được đưa đến bệnh viện…”
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay. Hương đứng chết lặng giữa căn phòng nhỏ. Cô không còn nghe rõ những lời tiếp theo, chỉ thấy tai mình ù đi, còn trái tim thì như bị ai bóp nghẹt.
Một giờ sau, người thân đưa cô đến bệnh viện.
Hành lang cấp cứu chật kín người. Tiếng bước chân vội vã, tiếng xe đẩy, tiếng bác sĩ gọi nhau khiến không gian càng trở nên ngột ngạt. Khi nhìn thấy tấm khăn trắng phủ kín người nằm trên băng ca, Hương đã hiểu tất cả.
Cô quỵ xuống.
Đôi bàn tay ôm chặt lấy thành giường, nước mắt cứ thế trào ra.
“Anh bảo sẽ về mà… Anh hứa sẽ đón con chào đời cơ mà…”
Không ai trả lời.
Người đàn ông từng hứa sẽ tự tay bế đứa con đầu lòng đã mãi mãi nằm yên sau chuyến xe cuối cùng của cuộc đời.
Nỗi đau chưa kịp nguôi thì Hương bất ngờ chuyển dạ.
Ngay trong ngày đưa tiễn chồng, cô được đưa ngược trở lại phòng sinh. Sau nhiều giờ vật lộn với cơn đau, tiếng khóc của một bé trai cất lên, xé tan bầu không khí nặng nề.
Y tá bế em bé đến bên mẹ.
“Chúc mừng chị, em bé khỏe mạnh.”
Hương ôm con vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống gương mặt bé nhỏ.
“Con à… Từ hôm nay, hai mẹ con mình sẽ cùng nhau sống thay cả phần của ba.”
Cô đặt tên con là Minh Quân.
Chữ “Minh” là để ghi nhớ người cha luôn sống tử tế, còn “Quân” là mong con lớn lên mạnh mẽ, bản lĩnh trước mọi sóng gió.
Những năm tháng sau đó vô cùng gian nan.
Ban ngày Hương làm ở xưởng may, tối về nhận thêm hàng gia công. Có những hôm thức đến hai, ba giờ sáng mới được chợp mắt vài tiếng. Tiền kiếm được chẳng nhiều, nhưng cô chưa từng để con phải thiếu bữa cơm hay bỏ dở việc học.
Mỗi tối, trước khi đi ngủ, Minh Quân đều ôm tấm ảnh của cha.
“Mẹ ơi, ba đang ở đâu?”
Hương mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con.
“Ba ở nơi rất xa, nhưng lúc nào cũng dõi theo con.”
Cậu bé gật đầu.
“Sau này con sẽ cố gắng thật giỏi để ba tự hào.”
Chỉ một câu nói ngây thơ ấy đã trở thành động lực để Hương tiếp tục bước về phía trước.
Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt.
Mười tám năm sau.
Trong lễ tốt nghiệp của trường đại học, Minh Quân bước lên bục nhận bằng với danh hiệu sinh viên xuất sắc. Trên ngực áo cậu cài một chiếc huy hiệu nhỏ hình vô lăng – món đồ duy nhất còn lại của người cha.
Khi được mời phát biểu, cậu nhìn xuống hàng ghế khán giả.
Mẹ đang ngồi ở đó.
Mái tóc đã điểm bạc từ lúc nào.
Đôi bàn tay gầy guộc vẫn nắm chặt bó hoa như ngày nào bà từng nắm lấy bàn tay của người chồng trước giờ anh lên đường.
Minh Quân nghẹn giọng.
“Hôm nay, điều con tiếc nhất là ba không thể chứng kiến khoảnh khắc này. Nhưng con tin ở một nơi nào đó, ba vẫn đang mỉm cười. Con cảm ơn mẹ, người đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi con khôn lớn. Mọi thành quả của con hôm nay đều bắt đầu từ tình yêu và sự mạnh mẽ của mẹ.”
Cả hội trường vang lên những tràng pháo tay dài.
Hương lặng lẽ lau nước mắt.
Đó không còn là những giọt nước mắt của đau thương, mà là niềm hạnh phúc sau gần hai mươi năm kiên cường vượt qua nghịch cảnh.
Chiều hôm ấy, hai mẹ con cùng đến nghĩa trang.
Minh Quân đặt tấm bằng tốt nghiệp trước bia mộ cha rồi cúi đầu thật lâu.
“Ba ơi, con đã trưởng thành rồi. Con sẽ thay ba chăm sóc mẹ, sẽ sống tử tế như điều ba luôn mong muốn. Ba có thể yên tâm nghỉ ngơi nhé.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những hàng thông khẽ rung lên xào xạc.
Hương ngước nhìn bầu trời trong xanh. Bất giác, cô nhớ đến buổi chiều năm ấy, khi người chồng hiền lành mỉm cười nói:
“Anh chạy xong chuyến này là về với mẹ con em.”
Lời hứa ấy không thể thành hiện thực theo cách anh mong muốn. Nhưng tình yêu, sự hy sinh và trách nhiệm anh để lại đã trở thành sức mạnh nâng đỡ hai mẹ con suốt bao năm tháng.
Đôi khi, một con người có thể rời xa thế gian, nhưng những điều tốt đẹp họ gieo vào trái tim người ở lại sẽ không bao giờ mất đi. Và đó mới là sự hiện diện bền lâu nhất của một đời người.